Chương 135: Ngây thơ Vân Du Tử

Nắng sớm ở thành Thiên Sa vẫn chói chang như mọi ngày, nhưng trong lòng Vân Du Tử, một cảm giác bất an đang lớn dần.

Lão đứng trước căn nhà đá mái ngói đỏ ở cuối con hẻm, tay phe phẩy phất trần, nhưng mắt thì không rời khỏi cánh cửa đã khóa chặt.

Phía sau lão, Thanh Phong đứng im như tượng, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm, mắt quan sát xung quanh.

Bão cát đã qua từ sáng sớm.

Bầu trời lại xanh ngắt, nắng lại chói chang, như thể cơn thịnh nộ của thiên nhiên chưa từng xảy ra.

Chỉ có những lớp cát dày phủ trên mái nhà, trên đường phố, trên từng bức tường là minh chứng cho cơn bão vừa qua.

Vân Du Tử đưa tay gõ cửa.

Không có tiếng trả lời.

Lão gõ lại lần nữa, mạnh hơn.

Vẫn im lặng.

Sắc mặt lão thay đổi.

Lão đẩy cửa.

Cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra dễ dàng, không hề bị khóa từ bên trong.

Bên trong căn nhà, trống rỗng.

Chiếc giường đá vẫn còn đó, nhưng không có dấu vết của ai vừa nằm.

Chiếc bàn gỗ cũ kỹ vẫn ở góc phòng, phủ đầy cát bụi.

Không có túi nước, không có lương khô, không có bất cứ thứ gì của một người đang sống ở đây.

Vân Du Tử đứng giữa căn nhà, mắt nhìn quanh.

Lão hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí.

Rồi lão thở dài.

"Hắn đi rồi.

"Thanh Phong bước vào, đứng sau lưng sư phụ:

"Từ khi nào?"

"Có thể từ hôm qua, trước khi bão cát ập đến."

Vân Du Tử nói, giọng trầm xuống.

"Hoặc ngay trong bão cát.

Hắn lợi dụng bão để che giấu dấu vết.

"Lão quay người, bước ra khỏi căn nhà.

Đứng trước cửa, lão nhìn xuống mặt đất.

Những dấu chân đã bị bão cát xóa sạch.

Không còn gì.

"Thông minh."

Lão thì thầm.

"Hắn biết chúng ta sẽ theo dõi.

Hắn biết bão cát là cơ hội duy nhất để biến mất không dấu vết.

"Thanh Phong nhíu mày:

"Sư phụ, chúng ta có đuổi theo không?"

Vân Du Tử lắc đầu:

"Đuổi theo hướng nào?

Hắn có thể đi bất cứ đâu.

Về Trung Nguyên, vào sâu trong Tây Mạc, sang Cam Túc, hoặc xuống phía nam.

Với bão cát xóa sạch dấu vết, chúng ta không biết hắn đi hướng nào.

"Lão ngừng lại, mắt xa xăm:

"Vả lại, ta đã đánh giá thấp hắn.

Ta nghĩ hắn sẽ ở lại, ít nhất là vài ngày nữa, để xem phản ứng của chúng ta.

Ta nghĩ ta có thời gian.

Nhưng hắn đã đi ngay lập tức, không chút do dự.

"Lão cười, một nụ cười tự giễu:

"Ta già rồi, Thanh Phong à.

Ta nghĩ mình thông minh, nhưng thực ra chỉ là ngây thơ.

"Thanh Phong nhìn sư phụ, không nói gì.

Vân Du Tử quay lại nhìn căn nhà trống lần cuối:

"Long Ngao Thiên.

hay Lăng Vô Địch?

Dù là ai, hắn cũng là một đối thủ đáng gờm.

Hắn không chỉ mạnh về võ công, mà còn mạnh về tâm lý.

Hắn biết chúng ta đang nghĩ gì, và hắn đi trước chúng ta một bước.

"Lão phe phẩy phất trần, bước ra khỏi con hẻm.

"Về tửu lầu thôi.

Chúng ta cần nghĩ lại kế hoạch.

"—

Nhưng khi hai thầy trò vừa ra khỏi con hẻm, họ dừng lại.

Trước mặt họ, trên con đường cát rộng, một nhóm người đang đứng.

Họ mặc y phục đen, tay cầm kiếm, đứng thành hàng ngang chắn giữa đường.

Khoảng mười người, khí thế lạnh lùng, sát khí ngùn ngụt.

Đứng đầu nhóm là một trung niên, mặt chữ điền, mắt sắc như dao.

Hắn mặc trường bào màu xám, tay cầm một thanh kiếm dài, bao kiếm màu bạc lấp lánh dưới ánh nắng.

Vân Du Tử nheo mắt.

Lão nhận ra y phục, nhận ra khí tức.

Kiếm Tông.

Tim lão nhảy lên một nhịp.

Trung niên kia bước tới, chắp tay hành lễ, nhưng mắt vẫn lạnh như băng:

"Vân Du Tử tiền bối, vãn bối Kiếm Tông chấp sự Lý Huyền Phong, có lời chào.

"Vân Du Tử cũng chắp tay đáp lễ, giọng bình thản:

"Lý chấp sự, không ngờ lại gặp nhau ở nơi xa xôi này.

Kiếm Tông có việc gì mà phái người đến tận Tây Mạc?"

Lý Huyền Phong cười, nụ cười không chút ấm áp:

"Tiền bối hẳn cũng biết.

Chúng tôi đang truy tìm một tên tội phạm, Lăng Vô Địch.

Hắn đã giết nhiều người của Kiếm Tông, và bị chúng tôi treo thưởng truy sát.

"Vân Du Tử gật đầu, mặt vẫn không biểu cảm:

"Biết chứ.

Chuyện đó ai ở Trung Nguyên mà không biết?"

"Vậy tiền bối có gặp ai khả nghi ở đây không?"

Lý Huyền Phong hỏi, mắt nhìn thẳng vào Vân Du Tử.

"Chúng tôi có tin tức rằng hắn đã trốn đến Tây Mạc.

"Vân Du Tử lắc đầu:

"Lão phu mới đến đây vài ngày, chỉ đi dạo quanh thành, chưa thấy ai khả nghi.

"Lý Huyền Phong nhìn lão một lúc, như muốn tìm kiếm điều gì đó trong mắt lão.

Rồi hắn cười:

"Vậy à.

Nếu tiền bối có gặp, xin nhớ báo cho Kiếm Tông.

Chúng tôi sẽ trọng thưởng."

"Đương nhiên."

Vân Du Tử gật đầu.

Lý Huyền Phong quay người, chuẩn bị rời đi, rồi bỗng dừng lại:

"À, tiền bối.

Chúng tôi có nghe nói, vài hôm trước có một người trẻ tuổi tên Long Ngao Thiên ở lại thành này.

Hắn cũng tầm tuổi Lăng Vô Địch, cũng thực lực không tầm thường.

Tiền bối có gặp hắn không?"

Tim Vân Du Tử đập nhanh hơn, nhưng mặt vẫn lạnh:

"Có.

Hắn đến tiệm tạp hóa mua đồ vài lần.

Chỉ là một tán tu bình thường."

"Bình thường?"

Lý Huyền Phong nhướn mày.

"Một tán tu bình thường mà dám một mình vào Lục Châu?

Một tán tu bình thường mà có thể sống sót sau cả tháng trong đó?"

Vân Du Tử im lặng.

Lý Huyền Phong nhìn lão, cười khẩy:

"Tiền bối, chúng tôi biết tiền bối là người Võ Đang, có lập trường riêng.

Nhưng chuyện này liên quan đến Kiếm Tông.

Nếu tiền bối biết gì mà giấu, e rằng Võ Đang và Kiếm Tông sẽ có hiểu lầm không đáng có.

"Vân Du Tử nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng vẫn bình thản:

"Lý chấp sự, ngươi đang uy hiếp ta?"

Lý Huyền Phong cười lớn:

"Không dám.

Chỉ là nhắc nhở thôi.

"Hắn quay người, bỏ đi, để lại Vân Du Tử và Thanh Phong đứng giữa đường.

Khi nhóm người Kiếm Tông đã khuất dạng, Thanh Phong mới lên tiếng:

"Sư phụ, tại sao không nói cho họ?"

Vân Du Tử nhìn gã, mắt buồn:

"Nói gì?

Nói rằng Long Ngao Thiên chính là Lăng Vô Địch?

Nói rằng hắn đã bỏ trốn trong bão cát, không để lại dấu vết?"

Lão thở dài:

"Có nói cũng vô ích.

Hắn đã đi rồi.

Và nếu nói, chúng ta sẽ bị cuốn vào chuyện này.

Võ Đang đang giữ thế trung lập, không nên dính vào.

"Thanh Phong im lặng.

Vân Du Tử nhìn về phía xa, nơi những đụn cát trải dài vô tận:

"Hơn nữa, ta muốn xem hắn có thể đi đến đâu.

Lăng Vô Địch.

nếu hắn thực sự là người đó, hắn sẽ còn làm nên chuyện.

Ta muốn chứng kiến.

"Lão quay người, bước về phía tửu lầu:

"Về thôi.

Ngày mai chúng ta về Võ Đang.

Ở lại đây cũng vô ích.

"—

Năm ngày sau, ở một thị trấn nhỏ ven biên giới Cam Túc, Lý Huyền Phong đang ngồi trong một tửu lầu, mặt đầy tức giận.

Trước mặt hắn là mấy tên thuộc hạ, mặt cúi gằm.

"Không tìm thấy?

Một tên Lăng Vô Địch mà các ngươi không tìm thấy?"

Một tên thuộc hạ run rẩy:

"Bẩm.

bẩm đại nhân, chúng tôi đã lùng sục khắp các ốc đảo, các con đường dẫn ra khỏi Tây Mạc.

Có thương nhân nói vài ngày trước thấy một người trẻ tuổi đi một mình về hướng đông bắc.

Hắn đội nón rộng vành, che kín mặt, nhưng dáng điệu rất giống mô tả của Lăng Vô Địch.

"Lý Huyền Phong nheo mắt:

"Hướng đông bắc?

Đó là hướng đi Cam Túc."

"Vâng.

Chúng tôi đã cho người đuổi theo, nhưng đến biên giới thì mất dấu.

Hắn có thể đã hòa vào một đoàn lữ hành nào đó.

"Lý Huyền Phong đập bàn, làm chén đĩa rơi loảng xoảng:

"Cam Túc!

Hắn sang Cam Túc!

Mau, cử người sang Cam Túc, lùng sục khắp nơi!

"Hắn nghiến răng, mắt đỏ ngầu:

"Vân Du Tử.

lão già đó biết.

Lão biết và để hắn chạy thoát.

Ta sẽ không quên chuyện này.

"Nhưng trong lòng hắn biết, Cam Túc rộng lớn, hỗn loạn, với đủ loại thế lực ngang dọc.

Một người như Lăng Vô Địch, nếu muốn ẩn náu, sẽ rất khó tìm.

Cùng lúc đó, xa xa trên một con đường mòn ở Cam Túc, Lăng Vô Địch đang hòa mình vào một đoàn lữ hành.

Hắn đã thay y phục từ mấy ngày trước, sau khi rời ốc đảo cuối cùng.

Bộ y phục cũ đã được vứt bỏ, thay bằng một bộ đồ vải thô màu nâu sẫm của thương nhân bình thường.

Trên đầu hắn, chiếc nón rộng vành che khuất gương mặt hốc hác, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lùng.

Hắn đi bên cạnh một chiếc xe bò chở đầy hàng hóa, giả vờ như một phu xe thuê.

Xung quanh hắn, những thương nhân đang nói chuyện ồn ào về giá cả, về đường sá, về những chuyến hàng thành công hay thất bại.

Không ai để ý đến hắn.

Hắn chỉ là một người trong số hàng trăm người trên con đường này.

Lăng Vô Địch không biết gì về những gì đang xảy ra ở Thiên Sa.

Hắn không biết Vân Du Tử và Thanh Phong đã đến tìm hắn sáng hôm sau.

Hắn không biết Kiếm Tông đã đến và tra hỏi Vân Du Tử.

Hắn không biết Lý Huyền Phong đang điên cuồng truy lùng hắn khắp nơi.

Hắn chỉ biết một điều:

hắn đã thoát.

Tạm thời.

Nhưng với bản tính luôn sợ chết, hắn không bao giờ cho phép mình chủ quan.

Trong đầu hắn, hàng ngàn tính toán vẫn đang chạy.

Nơi nào có thể ẩn náu lâu dài?

Nơi nào có thể kiếm điểm?

Làm thế nào để mạnh lên mà không bị phát hiện?

Hắn nhìn về phía trước, nơi những ngọn núi xa xa đang hiện ra.

Cam Túc.

Nơi không ai biết ta.

Nơi ta có thể bắt đầu lại.

Đoàn lữ hành tiếp tục đi, bụi mù mịt phía sau.

Và Lăng Vô Địch, kẻ luôn sợ chết nhưng chưa bao giờ để nỗi sợ ấy ngăn cản bước chân, đang tiến sâu vào vùng đất mới, nơi những thử thách mới đang chờ.

Hắn không biết rằng phía sau, Vân Du Tử đã để hắn đi, và Kiếm Tông đang đuổi theo nhưng đã muộn.

Hắn không biết, và hắn cũng không cần biết.

Điều duy nhất hắn biết là hắn còn sống, và hắn phải tiếp tục sống.

Đủ rồi.

Hết chương 135.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập