Chương 137: Bang phái trả thù

Bình minh ló dạng sau những rặng núi xa xa, nhuộm vàng cả một vùng trời Cam Túc.

Những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mờ ảo, chiếu xuống những cánh rừng bạt ngàn, những con suối róc rách, những vách đá dựng đứng.

Không khí trong lành, mát lạnh, mang theo mùi cỏ cây và hơi ẩm của sương đêm.

Lăng Vô Địch thức dậy từ lúc trời còn mờ tối.

Hắn nằm trong một bụi cây rậm rạp ven đường, cách quán trọ

"Lão Tôn Quán"

hơn hai dặm về phía bắc.

Sau vụ việc đêm qua, hắn không ở lại gần đó – không phải vì sợ, mà vì không muốn mất thời gian với lũ kiến cỏ.

Cả đêm qua, hắn ngủ không sâu.

Không phải vì lo lắng, mà vì thói quen.

Ở nơi hoang dã, ngủ say là chết.

Hắn chỉ chợp mắt từng lúc, tai vẫn lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh.

Mỗi tiếng gió thổi, mỗi tiếng lá rơi đều được ghi nhận, phân tích, xếp loại.

Hắn ngồi dậy, kiểm tra **Thiên Ma Giới**.

Chiếc nhẫn đen tuyền vẫn ở trên ngón tay, lặng lẽ như một phần cơ thể.

Hắn cảm nhận không gian bên trong:

mấy túi nước còn một ít, lương khô gần hết, vài viên đan dược cuối cùng, thanh đoản đao dự phòng, và cuốn **

"Vô Ảnh Bộ"

** vừa có được.

Mọi thứ vẫn nguyên vẹn.

Hắn lôi cuốn sách ra, lật xem.

Cuốn sách nhỏ, bìa da thuộc đã ố vàng, nhưng chữ viết bên trong vẫn rõ ràng, tinh xảo.

Những hình vẽ người đang di chuyển, những đường chân khí luân chuyển trong cơ thể.

**

"Vô Ảnh Bộ"

** – ba chữ đó như có ma lực.

Hắn đọc lướt qua, ghi nhớ từng chi tiết.

Trong đầu hắn, hệ thống lập tức phân tích:

**

"Phát hiện bí tịch võ công:

Vô Ảnh Bộ – khinh công thượng thừa, phẩm cấp Địa cấp trung phẩm.

Học bằng điểm sát phạt:

8.

000 điểm.

Tự luyện:

ước tính 20 ngày."

**

Lăng Vô Địch không chần chừ.

8.

000 điểm chẳng đáng là bao so với 143.

000 hắn đang có.

Hai mươi ngày thì quá lâu.

Trong hai mươi ngày, hắn có thể bị phát hiện, bị truy đuổi, bị giết.

**

"Xác nhận tiêu hao 8.

000 điểm sát phạt để học 'Vô Ảnh Bộ'?"

**

*Xác nhận.

Một luồng thông tin khổng lồ đổ vào đầu hắn.

Không phải chữ viết, không phải hình vẽ, mà là cảm giác.

Hắn cảm nhận được từng đường chân khí luân chuyển trong đôi chân, từng huyệt đạo được kích hoạt, từng bước di chuyển uyển chuyển như một làn khói.

Hắn mở mắt, đứng dậy.

Cơ thể hắn nhẹ hơn.

Không phải ảo giác, mà là thật.

Đôi chân hắn như không còn trọng lượng, như chỉ cần một ý nghĩ là có thể lao đi.

Hắn thử di chuyển.

Một bước, hai bước, ba bước.

Nhanh hơn trước, gấp rưỡi, gấp đôi.

Và quan trọng nhất – gần như không có tiếng động.

Bàn chân hắn đặt xuống đất nhẹ nhàng như mèo, chỉ để lại những dấu chân rất nông, rất mờ.

Hắn hài lòng.

*Vô Ảnh Bộ nhập môn, 20% tốc độ.

Đủ dùng.

Đúng lúc đó, tiếng động từ xa vọng lại.

Lăng Vô Địch nheo mắt.

Hắn không núp, không chạy.

Hắn chỉ đứng đó, lắng nghe, phân tích.

Tiếng người la hét.

Tiếng chó sủa.

Tiếng bước chân lộn xộn, nhiều người.

Khoảng hai chục, đang tiến về phía hắn.

Hắn đứng yên, chờ.

Một nhóm người từ trong làng kéo ra.

Khoảng hai chục tên, y phục đen, đao kiếm lủng lẳng.

Dẫn đầu là hai tên trung niên, khí tức Lục phẩm – loại mà ở Trung Nguyên chỉ làm đàn em cho đàn em.

Chúng thấy hắn, dừng lại.

Tên cầm đầu cười khẩy, giọng đầy tự mãn:

"Chính nó!

Tối qua giết đường chủ Hắc Long của bọn tao.

Bang chủ lệnh lấy đầu.

Mày biết điều đấy, đỡ công bọn tao tìm.

"Lăng Vô Địch không nói.

Mắt hắn lướt qua từng tên một, nhưng thực chất đang đếm, đang tính.

*Hai Lục phẩm.

Một tên Lục phẩm trung kỳ, một tên Lục phẩm sơ kỳ.

Mười Thất phẩm.

Tám Bát phẩm.

Tổng điểm tạm tính.

khoảng ba ngàn hai trăm.

Hắn động.

**Vô Ảnh Bộ** khiến hắn như một làn khói.

Chỉ trong chớp mắt, hắn đã ở trước mặt tên cầm đầu.

Mắt hắn lạnh như băng.

Tay phải vung đao lên.

Tên đó chưa kịp hiểu chuyện gì, lưỡi đao đã chém ngang qua cổ hắn.

"Phập!

"Đầu lìa khỏi cổ, lăn lông lốc trên đất.

Máu phun lên như suối, bắn vào mặt những tên đứng gần.

Đám đông chưa kịp hoàn hồn, Lăng Vô Địch đã lao vào giữa.

Đao trong tay hắn múa lên.

Không hoa mỹ, không cầu kỳ.

Chỉ những đường chém ngang, chém dọc, đâm thẳng – tất cả đều chính xác, dứt khoát, không thừa một động tác.

Mỗi nhát đao là một mạng người.

Một tên Thất phẩm ngã xuống.

Một tên Bát phẩm tiếp theo.

Một tên Lục phẩm thứ hai vừa rút kiếm, Lăng Vô Địch đã ở sau lưng hắn, đao đâm thẳng vào thận.

"Phập!

"Hắn gục xuống, không kịp kêu.

Những tên còn lại hoảng loạn.

Chúng la hét, chạy tán loạn, nhưng trong thung lũng nhỏ, đường ra chỉ có một.

Và Lăng Vô Địch đang đứng chắn ở đó.

"Giết nó!

Giết nó!"

một tên hét lên, lao tới.

Lăng Vô Địch nghiêng người né, đao vung lên.

"Phập!

"Tên đó ngã xuống cạnh đồng bọn.

Năm tên.

Mười tên.

Mười lăm tên.

Những tên còn lại bỏ chạy vào rừng, Lăng Vô Địch không đuổi.

Hắn chỉ đứng đó, giữa đống xác, lau vết máu trên lưỡi đao.

Chưa đầy một khắc đồng hồ, hai mươi tên đã nằm la liệt.

Mười bảy chết tại chỗ.

Ba tên sống sót đang chạy thục mạng vào rừng, tiếng bước chân xa dần rồi tắt hẳn.

Trong đầu hắn, hệ thống thông báo liên tục:

**

"Tiêu diệt Lục phẩm trung kỳ.

Nhận 420 điểm."

**

**

"Tiêu diệt Lục phẩm sơ kỳ.

Nhận 380 điểm."

**

**

"Tiêu diệt Thất phẩm.

Nhận 80 điểm."

**

**

"Tiêu diệt Thất phẩm.

Nhận 80 điểm."

**

**

"Tiêu diệt Bát phẩm.

Nhận 30 điểm."

**

Hàng loạt thông báo hiện lên, nối tiếp nhau không ngừng.

Tổng kết cuối cùng:

3.

240 điểm.

*143.

000 – 8.

000 (học Vô Ảnh Bộ)

= 135.

000.

Cộng 3.

240 = 138.

240 điểm?

Không, phải tính lại.

Hắn nhẩm trong đầu:

*143.

000 – 8.

000 = 135.

000.

135.

000 + 3.

240 = 138.

240 điểm.

Hài lòng.

Hắn cúi xuống, lục soát nhanh mấy tên cầm đầu.

Hai túi bạc, chừng ba trăm lượng.

Mấy gói lương khô.

Vài lọ đan dược tồi tàn, không đáng giá.

Tất cả vào **Thiên Ma Giới**.

Hắn đứng dậy, định bỏ đi.

Tiếng động từ xa lại vọng tới.

Lần này đông hơn, rõ ràng hơn.

Khoảng ba mươi tên, đang chạy về phía hắn.

Tiếng bước chân dồn dập, tiếng hò hét, tiếng đao kiếm va vào nhau loảng xoảng.

Lăng Vô Địch dừng lại.

Hắn không chạy.

Hắn chỉ đứng đó, đợi.

Một phút sau, đám người hiện ra.

Khoảng ba mươi tên, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên mặc võ phục đen, khí tức Ngũ phẩm trung kỳ.

Sau lưng hắn còn hai tên Lục phẩm, và một đám Thất, Bát phẩm đông đúc.

Bang chủ Hắc Phong Bang đã đến.

Lăng Vô Địch nhìn chúng, mắt vẫn lạnh như băng.

Trong đầu hắn, những con số lại hiện lên:

*Một Ngũ phẩm trung kỳ:

khoảng 1.

500 – 1.

600 điểm.

*Hai Lục phẩm:

mỗi tên 400-500 điểm, tổng khoảng 900 điểm.

*Khoảng ba mươi Thất, Bát phẩm:

trung bình 50-80 điểm một tên, tổng khoảng 2.

000 điểm.

*Tổng cộng:

khoảng 4.

500 điểm.

*138.

240 + 4.

500 = 142.

740 điểm.

Hắn thầm tính.

Không tệ.

Đám người dừng lại khi thấy đống xác chất thành đống.

Mặt Lưu Bá Thông tái xanh.

Hắn nhìn những xác chết, nhìn Lăng Vô Địch đang đứng giữa đống máu me, tay vẫn cầm đao còn nhỏ máu.

Lưu Bá Thông hít một hơi, cố lấy bình tĩnh.

Hắn bước lên một bước, cất giọng:

"Bằng hữu, ta là bang chủ Hắc Phong Bang – Lưu Bá Thông.

Người của ta có.

"Hắn không nói được nữa.

Lăng Vô Địch đã động.

**Vô Ảnh Bộ** đưa hắn lao thẳng vào giữa đám người với tốc độ kinh hoàng.

Mục tiêu đầu tiên:

tên đường chủ bên trái, Lục phẩm trung kỳ.

Tên đó vừa kịp nhìn thấy một bóng đen lao tới, tay hắn còn chưa kịp rút kiếm.

"Phập!

"Hắn ngã xuống, máu phun lên người những tên đứng cạnh.

Đám đông hoảng loạn.

Lưu Bá Thông hét lên:

"Xông lên!

Giết nó!

Nó chỉ có một mình!

"Nhưng lời hét chưa dứt, tên đường chủ thứ hai đã ngã cạnh xác đồng bọn.

Lăng Vô Địch đã ở giữa đám đàn em, đao trong tay múa lên như một vòng tròn tử thần.

Máu bắn lên.

Xác ngã xuống.

Tiếng la hét, tiếng kêu cứu vang lên hỗn loạn.

Một tên Thất phẩm lao tới, đao chém ngang.

Lăng Vô Địch nghiêng người né, đồng thời đâm thẳng vào bụng hắn.

Tên đó kêu lên một tiếng rồi gục xuống.

Ba tên khác xông lên từ phía sau.

Lăng Vô Địch xoay người, **Vô Ảnh Bộ** giúp hắn di chuyển như một làn khói.

Hắn lướt qua bên cạnh chúng, mỗi lần lướt qua là một nhát đao.

Ba tên đó ngã xuống cùng lúc.

Năm tên.

Mười tên.

Hai mươi tên.

Xác chết chất chồng lên nhau.

Máu chảy thành suối, thấm đỏ cả một khoảng đất rộng.

Mùi tanh nồng bốc lên, nồng nặc, khó chịu.

Lưu Bá Thông đứng đó, run như cầy sấy.

Hắn nhìn đàn em lần lượt ngã xuống, không dám tin vào mắt mình.

Ba mươi tên, chỉ trong vài phút, đã chết gần hết.

Những tên còn lại bỏ chạy tán loạn, nhưng Lăng Vô Địch không đuổi.

Hắn chỉ đứng đó, nhìn Lưu Bá Thông.

Lưu Bá Thông quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục:

"Đại nhân tha mạng!

Tôi xin dâng hết gia sản!

Năm vạn lượng bạc!

Đan dược!

Binh khí!

Tất cả!

Xin đại nhân tha mạng!

"Lăng Vô Địch không nói.

Hắn bước tới.

Lưu Bá Thông vừa lùi vừa lắp bắp:

"Tôi còn có.

có.

.."

"Phập!

"Hắn không nói được nữa.

Lăng Vô Địch rút đao khỏi ngực hắn, nhìn xác ngã xuống.

Máu từ miệng Lưu Bá Thông trào ra, mắt hắn vẫn mở to, nhìn vô định lên bầu trời.

Trong đầu, hệ thống thông báo:

**

"Tiêu diệt Ngũ phẩm trung kỳ.

Nhận 1.

600 điểm."

**

**

"Tiêu diệt Lục phẩm.

Nhận 420 điểm."

**

**

"Tiêu diệt Lục phẩm.

Nhận 450 điểm."

**

Và hàng loạt thông báo từ những tên đã chết trước đó.

Tổng kết:

4.

350 điểm.

*138.

240 + 4.

350 = 142.

590 điểm.

Lăng Vô Địch nhìn quanh.

Gần năm mươi xác chết nằm la liệt.

Máu thấm đỏ cả một khoảng đất rộng, chảy thành những dòng nhỏ len lỏi giữa những khe đá.

Mùi tanh nồng bốc lên, thu hút ruồi nhặng từ đâu bay tới.

Hắn bắt đầu lục soát.

Lưu Bá Thông có một túi bạc lớn, chừng năm trăm lượng.

Hai tên đường chủ mỗi tên cũng có vài chục lượng.

Tổng cộng được hơn sáu trăm lượng.

Nhưng thứ đáng giá nhất là một lọ đan dược nhỏ từ người Lưu Bá Thông.

Lọ sứ trắng, nắp đỏ, bên trong có ba viên đan dược màu đỏ sẫm, tỏa ra mùi thơm ngai ngái.

**

"Phát hiện:

Huyết Ngọc Đan – phẩm cấp thượng, có thể hồi phục nhanh nội thương, tăng cường khí huyết.

Giá trị thị trường:

khoảng 1.

000 lượng một viên."

**

Lăng Vô Địch cất lọ đan dược vào **Thiên Ma Giới**.

Có thể dùng sau.

Xong xuôi, hắn đứng dậy, nhìn đống xác lần cuối.

Gần năm mươi mạng, hơn bốn ngàn điểm, sáu trăm lượng bạc, ba viên đan dược quý.

*Đáng công chờ đợi.

Hắn quay người, bước về phía núi sâu.

Mặt trời đã lên cao, nắng bắt đầu gay gắt.

Những tia nắng chiếu xuống khu rừng, xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng dài trên mặt đất.

Chim chóc bắt đầu hót, nhưng tiếng hót của chúng như bị át đi bởi mùi máu tanh nồng trong không khí.

Lăng Vô Địch đi sâu vào rừng, bước chân nhẹ nhàng, không để lại dấu vết.

**Vô Ảnh Bộ** giúp hắn di chuyển như một bóng ma, lướt qua những bụi cây, những tảng đá, những con suối nhỏ.

Phía sau hắn, Hắc Phong Bang không còn tồn tại.

Bang chủ, ba đường chủ, gần năm mươi đàn em – tất cả đều nằm lại trong thung lũng nhỏ đó, làm mồi cho thú rừng và chim trời.

Phía trước hắn, núi rừng Cam Túc trập trùng vô tận.

Những dãy núi trùng điệp, những cánh rừng bạt ngàn, những con suối róc rách.

Một thế giới hoang sơ, rộng lớn, nơi hắn có thể ẩn náu, có thể săn thú, có thể tích điểm.

Trong đầu hắn, những con số lại hiện lên:

*142.

590 điểm.

*Còn 57.

410 điểm nữa là đủ 200.

000.

Hắn nhẩm tính.

Nếu gặp thêm vài bang phái như thế này, hoặc săn được vài con yêu thú cấp cao, sẽ nhanh thôi.

*Nhưng không vội.

Cứ từ từ.

Hắn tiếp tục bước.

Bóng hắn khuất dần sau những lùm cây, hòa vào màn sương chiều đang buông xuống.

Phía sau, thung lũng chết chóc chìm trong im lặng.

Chỉ còn tiếng gió thổi qua những khe đá, tiếng lá cây xào xạc, và thỉnh thoảng, tiếng kêu của những con thú đang tranh nhau xác chết.

Hắc Phong Bang, từ ngày hôm đó, chỉ còn là truyền thuyết trong những câu chuyện rùng rợn mà các thương nhân kể cho nhau nghe khi đi qua vùng núi này.

Và Lăng Vô Địch, kẻ luôn đói điểm, luôn khát sức mạnh, lại có thêm 4.

350 điểm trong tài khoản.

Hắn không vui, không buồn, không cảm xúc.

Hắn chỉ ghi nhận, và bước tiếp.

Phía trước, còn nhiều thứ để săn.

**Hết chương 137.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập