Chương 19: Khói lửa Ốc Lĩnh

Mười ngày trôi qua từ hôm Lăng Vô Địch hiến kế trong phòng khách.

Trong mười ngày đó, hắn vẫn tiếp tục công việc Đao Phủ đều đặn, vẫn lạnh lùng chém đầu từng tên tội binh, vẫn nhận về những ánh mắt sợ hãi và những tiếng thì thầm sau lưng.

Nhưng trong lòng hắn, có một nỗi bồn chồn khó tả.

Mỗi đêm, khi trở về phòng, hắn lại lôi cuốn *Băng Phách Huyền Công* ra nghiền ngẫm, luyện tập dưới ánh đèn dầu leo lét.

Khí lạnh trong cơ thể ngày càng dày đặc, kinh mạch ngày càng mở rộng.

Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh đang lớn dần, nhưng cũng cảm nhận được những giới hạn mới đang chờ phía trước.

Thất Phẩm hậu kỳ rồi, nhưng muốn lên viên mãn, e rằng còn xa.

Mà lên viên mãn xong, lại phải tìm nội công cao hơn cho Lục Phẩm.

Đúng là.

không có đường lui.

Hắn thở dài, đặt cuốn sách xuống, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đêm nay trăng sáng vằng vặc, soi rõ cả khoảng sân doanh trại.

Những bóng lính đang đi tuần, tiếng bước chân đều đều vọng vào trong đêm, hòa lẫn với tiếng gió thổi nhẹ qua kẽ lá.

Mưu kế đốt lương.

không biết lão già Bạch Chấn Sơn có quyết định không nhỉ?

Hắn chống tay lên bệ cửa, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời tối đen.

Trong ánh trăng, bóng hắn đổ dài trên nền đất, cô đơn và lạnh lẽo.

Sáng hôm sau, khi Lăng Vô Địch vừa ra khỏi phòng, Bạch Vô Trần đã đứng chờ ở hành lang.

Mặt hắn có vẻ khác thường, vừa hồi hộp vừa lo lắng, hai tay đan vào nhau không yên.

"Tiền bối, phụ thân cho gọi.

Hình như.

có quyết định rồi.

"Lăng Vô Địch gật đầu, bước theo hắn.

Dọc đường, Bạch Vô Trần mấy lần định nói lại thôi, chỉ thi thoảng liếc nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt phức tạp.

Trong phòng khách, không khí căng thẳng đến mức có thể cắt bằng dao.

Năm ngọn đèn dầu được thắp sáng trưng, hắt ánh vàng lên những gương mặt đang chờ đợi.

Bạch Chấn Sơn ngồi ở ghế chính, sắc mặt trầm tĩnh khó lường, tay xoay nhẹ chén trà.

Xung quanh là năm vị tướng lĩnh cao cấp, ai nấy đều mặc giáp, mặt mày nghiêm nghị.

Trên bàn, bản đồ vẫn trải rộng, nhưng lần này có thêm những vật nhỏ bằng gỗ được đặt ở nhiều vị trí khác nhau – mô phỏng quân đội.

Thấy Lăng Vô Địch bước vào, Bạch Chấn Sơn chỉ tay về phía ghế trống, không nói gì.

Ánh mắt ông hôm nay có chút gì đó khác – sâu thẳm hơn, khó lường hơn, như muốn dò tìm điều gì nơi vị khách đặc biệt này.

Lăng Vô Địch ngồi xuống, chờ đợi.

Tay hắn đặt trên thành ghế, thả lỏng, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán.

Bạch Chấn Sơn chậm rãi lên tiếng, giọng trầm như tiếng sấm xa:

"Lăng tiền bối, ta đã quyết định.

Sẽ phái một đội tử sĩ đến Ốc Lĩnh, đốt kho lương của quân Lương.

"Các tướng lĩnh nhìn nhau, có người gật gù, có người vẫn còn vẻ lo lắng hiện rõ trên nét mặt.

Bạch Chấn Sơn tiếp:

"Đội tử sĩ gồm ba mươi người, đều là tội binh từng bị kết án tử.

Ta đã hứa với chúng:

nếu thành công, tội danh được xóa, vợ con được chu cấp.

Nếu thất bại.

cũng có tiền tuất cho gia đình.

"Ông ngừng lại, nhìn Lăng Vô Địch, đôi mắt già nua như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ bình thản của hắn:

"Lăng tiền bối, ngài có muốn gặp chúng không?"

Lăng Vô Địch hơi ngạc nhiên, một tia dao động rất khẽ lướt qua đáy mắt rồi nhanh chóng tan biến.

Hắn đáp, giọng vẫn thản nhiên như mọi khi:

"Nếu gia chủ cho phép.

"—

Buổi chiều hôm đó, Lăng Vô Địch theo Bạch Vô Trần đến một khu vực riêng trong doanh trại, nơi giam giữ những tội binh đã được chọn.

Đó là một khoảng sân rộng, xung quanh là hàng rào tre dựng tạm, có lính canh đứng ở bốn góc.

Nắng chiều vàng nhạt trải dài trên mặt đất, nhuộm một màu ảm đạm lên tất cả.

Ba mươi người đàn ông đứng thành hàng, mặt mày xạm đen, áo quần rách rưới.

Nhưng trong mắt họ, có một tia sáng lạ – không phải hy vọng, mà là sự liều mạng của kẻ đã không còn gì để mất.

Lăng Vô Địch đứng trước họ, im lặng hồi lâu.

Hắn đưa mắt nhìn từng người một, chậm rãi, không bỏ sót ai.

Có người trẻ, chưa đầy hai mươi, mặt còn non choẹt, mắt nhìn xuống đất nhưng hai tay nắm chặt.

Có người già, tóc đã điểm bạc, mắt đục ngầu nhưng ẩn chứa một tia sắc lạnh.

Có người mặt đầy sẹo, có người tay cụt ngón, có người bước đi tập tễnh.

Khi ánh mắt hắn dừng lại ở một người đàn ông trạc ba mươi, mặt đầy sẹo, người đó ngẩng lên nhìn thẳng vào hắn.

Ánh mắt ấy không sợ hãi, không căm hờn, chỉ có một sự tĩnh lặng lạ thường.

Hắn nhận ra đó là Trương Lực – người đã nói chuyện với hắn hôm trước.

Lăng Vô Địch lên tiếng, giọng không lớn, nhưng mỗi chữ đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch:

"Các ngươi đều là những kẻ đáng lẽ đã chết dưới lưỡi đao của ta.

"Hắn dừng lại, đưa mắt nhìn quanh một lượt.

Những ánh mắt đổ dồn về phía hắn, có kẻ sợ hãi, có kẻ căm hờn, có kẻ dò xét.

"Nhưng bây giờ, các ngươi có một cơ hội.

Một cơ hội duy nhất.

Thành công, các ngươi sống, tội danh xóa bỏ, vợ con được chu cấp.

Thất bại, các ngươi chết.

Nhưng dù thế nào, các ngươi sẽ chết có ý nghĩa hơn là nằm dưới lưỡi đao của ta.

"Trương Lực bước lên một bước, tiếng giày nện trên nền đất khô khốc.

Hắn cất giọng khàn khàn:

"Thưa.

thưa đại nhân, chúng tôi biết mình sắp làm gì.

Đốt kho lương quân Lương.

Nghe nói đó là ý của đại nhân?"

Lăng Vô Địch gật đầu, không chút do dự:

"Phải.

"Trương Lực nhìn hắn một lúc, rồi hỏi:

"Đại nhân có tin chúng tôi thành công không?"

Lăng Vô Địch nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng:

"Ta không tin vào thành công.

Ta chỉ tin vào sự liều mạng.

Các ngươi liều mạng, thì có cơ hội.

Không liều, thì chắc chắn chết.

"Trương Lực cười nhạt, một nụ cười có chút tự trào, nhưng cũng có chút gì đó như giải thoát:

"Đại nhân nói thật.

Được, chúng tôi liều.

"Hắn quay lại nhìn đồng đội, rồi cả ba mươi người đồng loạt quỳ xuống, dập đầu với Lăng Vô Địch.

Lăng Vô Địch đứng đó, không tránh, không đỡ.

Hắn chỉ nhìn họ, ánh mắt vẫn bình thản, nhưng trong lòng, một cảm xúc kỳ lạ dâng lên.

Ba mươi mạng người.

Sẽ chết hết.

Và ta sẽ có điểm.

Nhưng.

Hắn không nghĩ tiếp.

Hắn chỉ nói:

"Đứng lên.

Các ngươi không cần lạy ta.

Hãy giữ sức mà liều mạng.

"Nói rồi, hắn quay lưng bước đi, không ngoảnh lại.

Nhưng bước chân hắn chậm hơn mọi khi, như thể có điều gì đó níu kéo.

Bạch Vô Trần chạy theo, mặt đầy cảm động, mắt đỏ hoe:

"Tiền bối, ngài thật là.

họ cảm kích ngài lắm!

"Lăng Vô Địch không trả lời.

Trong lòng, hắn thầm nghĩ:

*Cảm kích?

Rồi họ sẽ chết.

Cảm kích để làm gì?

Nhưng hắn không nói ra.

Hắn chỉ lặng lẽ bước tiếp, để lại sau lưng ba mươi con người đang đứng dậy, chuẩn bị cho chuyến đi không hẹn ngày về.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả một góc trời màu đỏ như máu.

Lăng Vô Địch đứng trên tường thành, tay chắp sau lưng, mắt nhìn về phía tây.

Những áng mây chiều trôi chậm rãi, mang theo sắc đỏ cam kỳ lạ, như thể cả bầu trời đang chảy máu.

Gió thổi qua, lay động tà áo hắn, cuốn theo mùi khói từ những bếp lửa xa xa.

Phía dưới chân thành, ba mươi bóng đen đang đứng thành hàng ngay ngắn.

Họ là những tử sĩ.

Lăng Vô Địch nhìn họ từ trên cao, thấy rõ từng dáng người, từng bờ vai rộng hẹp khác nhau, từng cái cúi đầu hay ngẩng mặt.

Có người đứng thẳng lưng, có người khẽ nghiêng mình nói chuyện với đồng đội, có người lặng lẽ nhìn về phía chân trời xa thẳm.

Tất cả đều mặc y phục đen, đều đeo trên vai những gói hỏa dược nặng trĩu.

Bạch Vô Trần đứng bên cạnh Lăng Vô Địch, im lặng hồi lâu, rồi khẽ thở dài:

"Tiền bối, họ.

họ biết mình sắp chết sao?"

Lăng Vô Địch không trả lời ngay.

Mắt hắn vẫn dán vào những bóng đen phía dưới, nhưng tâm trí đã bay đi rất xa.

Một lúc sau, hắn mới lên tiếng, giọng trầm tĩnh nhưng có chút gì đó xa xôi:

"Ngươi thử nhìn xem, có ai trong số họ run rẩy không?"

Bạch Vô Trần nheo mắt nhìn kỹ, rồi lắc đầu:

"Hình như.

không."

"Đúng vậy.

Không ai run."

Lăng Vô Địch khẽ nhếch môi, một nụ cười không rõ ý vị.

"Bởi vì họ đã chết từ lâu rồi.

Từ khi bị kết án tử, họ đã là người chết.

Bây giờ, họ chỉ đang đi tìm cái chết của mình thôi.

"Bạch Vô Trần rùng mình, không nói gì thêm.

Trên bãi đất trống dưới chân thành, ba mươi tử sĩ đứng im chờ đợi.

Trước mặt họ là một người đàn ông trung niên, mặt đầy sẹo, thân hình vạm vỡ – chính là người đã nói chuyện với Lăng Vô Địch mấy hôm trước.

Hắn tên là Trương Lực, nguyên là một đội trưởng, phạm tội vì đánh chết một tên lính cướp của dân.

Trương Lực đứng ở vị trí đầu hàng, mắt nhìn thẳng về phía trước, nơi những cánh rừng xa thẳm đang chìm dần vào bóng tối.

Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt dây đeo trên vai, kiểm tra lại gói hỏa dược lần cuối.

Bên cạnh hắn là một người trẻ, chưa đầy hai mươi tuổi, mặt còn non choẹt.

Hắn tên là A Sinh, bị kết án vì ăn cắp lương thực nuôi mẹ già.

A Sinh run run hỏi:

"Trương đại ca, chúng ta.

chúng ta có về được không?"

Trương Lực quay sang nhìn hắn, ánh mắt đầy sẹo bỗng dịu lại.

Hắn đưa bàn tay chai sạn đặt lên vai A Sinh, siết nhẹ:

"Đừng nghĩ đến chuyện về.

Chỉ cần nghĩ đến chuyện làm sao cho lửa cháy thật to, cho kho lương cháy thật sạch.

Làm được việc đó, dù có về hay không, ngươi cũng đã trả xong nợ đời.

"A Sinh cắn môi, gật đầu.

Trong mắt hắn, có thứ gì đó long lanh, nhưng không phải nước mắt.

Một người khác, trạc bốn mươi, tóc đã điểm bạc, bước lại gần.

Hắn tên Lý Bình, nguyên là thư ký trong quân, phạm tội làm giả công văn.

Hắn nói với Trương Lực:

"Trương huynh, ta đã dặn thằng cháu trai.

Nếu ta không về, nhờ nó chăm sóc mẹ già.

"Trương Lực gật đầu:

"Ta cũng vậy.

Vợ ta biết rồi.

Nó bảo sẽ nuôi con khôn lớn.

"Lý Bình nhìn lên tường thành, nơi có bóng người đang đứng.

Hắn hỏi:

"Vị đại nhân đó.

có phải là người đã hiến kế không?"

Trương Lực cũng ngước nhìn theo.

Một lúc sau, hắn nói:

"Phải.

Hắn là Đao Phủ.

Ta từng thấy hắn chém đầu người.

Lạnh lùng lắm."

"Vậy sao huynh lại.

tin hắn?"

Trương Lực im lặng một hồi lâu.

Rồi hắn cười nhạt, nụ cười của người đã không còn gì để mất:

"Ta không tin hắn.

Ta chỉ tin vào lời hứa của gia chủ.

Vả lại.

.."

Hắn ngừng lại, nhìn xuống bàn tay mình.

"Vả lại, ta đã sống thừa rồi.

Chết thế này, ít ra còn có ý nghĩa.

"—

Mặt trời khuất hẳn sau dãy núi phía tây.

Bóng tối bắt đầu tràn xuống thung lũng, nuốt chửng những tán cây, những con đường, những mái lều.

Trên tường thành, những ngọn đuốc được thắp lên, ánh lửa bập bùng hắt lên những khuôn mặt đang chờ đợi.

Một hồi tù và vang lên, trầm đục, dài, như tiếng gọi của tử thần.

Ba mươi tử sĩ đồng loạt quay người, hướng về phía tường thành.

Họ quỳ xuống, dập đầu ba lần – lạy gia chủ, lạy đất trời, lạy những người thân ở lại.

Lăng Vô Địch vẫn đứng đó, nhìn xuống.

Trong ánh lửa chập chờn, hắn thấy rõ từng động tác của họ:

những cái cúi đầu chậm rãi, những bàn tay áp xuống đất, những mái tóc lấm lem bụi đường chạm vào cỏ dại.

Hắn thấy Trương Lực đứng dậy trước tiên, phủi đầu gối, rồi quay sang nói gì đó với A Sinh.

Hắn thấy A Sinh gật đầu, lau vội khóe mắt.

Hắn thấy Lý Bình ôm chầm lấy một người đàn ông trạc tuổi, rồi buông ra, bước đi không ngoảnh lại.

Từng người, từng người một, đứng dậy, quay lưng về phía doanh trại, bước vào bóng tối.

Không ai nói một lời.

Không ai khóc.

Chỉ có tiếng bước chân lạo xạo trên cỏ khô, tiếng những gói hỏa dược va nhẹ vào nhau, và tiếng gió thổi vi vu qua những kẽ lá.

Bạch Vô Trần bỗng nhiên siết chặt tay, giọng nghẹn ngào:

"Tiền bối.

họ.

họ đi rồi.

"Lăng Vô Địch vẫn không trả lời.

Mắt hắn dõi theo những bóng đen đang khuất dần sau những lùm cây.

Một người, hai người, ba người.

cuối cùng, tất cả đều tan biến trong màn đêm, như những giọt nước hòa vào đại dương.

Hắn chợt nhớ lại lời của Trương Lực mấy hôm trước:

"Đại nhân có tin chúng tôi thành công không?"

Hắn đã trả lời thế nào nhỉ?"

Ta không tin vào thành công.

Ta chỉ tin vào sự liều mạng.

"Đúng vậy.

Hắn chỉ tin vào sự liều mạng.

Và họ đang liều mạng.

Năm ngày sau, tin tức từ Ốc Lĩnh truyền về.

Đó là một buổi chiều mưa phùn, bầu trời xám xịt như màu chì.

Lăng Vô Địch đang ngồi trong phòng đọc sách thì tiếng vó ngựa dồn dập vọng từ xa.

Hắn ngẩng lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một kỵ binh đang phi thẳng vào doanh trại, người và ngựa đều lấm lem bùn đất.

Một lúc sau, Bạch Vô Trần chạy vào phòng, mặt đỏ bừng, thở hổn hển:

"Tiền bối!

Tin mừng!

Tin mừng!

Đội tử sĩ thành công rồi!

"Lăng Vô Địch vẫn ngồi yên, chỉ khẽ gật đầu:

"Kể đi.

"Bạch Vô Trần hít một hơi, rồi kể lại:

"Đêm hôm kia, chúng đã tiếp cận được kho lương của quân Lương.

Ba mươi người chia làm ba nhóm, len lỏi qua ba trạm gác.

Có một nhóm bị phát hiện, đánh nhau với quân canh, nhưng nhóm khác đã kịp phóng hỏa.

Lửa bốc lên ngút trời, cháy suốt một ngày một đêm!

Quân Lương mất hết lương thảo, đang rút lui dần về phía bắc!

"Lăng Vô Địch im lặng lắng nghe, lòng có chút gì đó dao động, nhưng rất nhanh, hắn đã trấn tĩnh lại.

"Có bao nhiêu người sống sót?"

Hắn hỏi.

Bạch Vô Trần mặt xịu xuống:

"Năm.

năm người.

Hai mươi lăm người đã hy sinh.

"Lăng Vô Địch gật đầu, không nói gì.

Trong mắt hắn thoáng qua một tia gì đó rất khẽ, rất nhanh – như một gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ rồi vụt tắt.

Bạch Vô Trần nhìn hắn, chờ đợi một lời khen, một nụ cười, một cái vỗ vai.

Nhưng Lăng Vô Địch vẫn ngồi đó, mặt thản nhiên, tay vẫn cầm cuốn sách, như thể vừa nghe xong một câu chuyện không liên quan.

"Tiền bối.

người không vui sao?"

Bạch Vô Trần ngập ngừng hỏi.

Lăng Vô Địch ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng:

"Vui?

Có gì để vui?

Hai mươi lăm người chết.

Năm người sống.

Đó là kết quả.

Ta đã tính trước điều này.

"Bạch Vô Trần sững người, không biết nói gì.

Lăng Vô Địch đặt cuốn sách xuống, đứng dậy, bước tới bên cửa sổ.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi lất phất, những hạt mưa nhỏ li ti bám vào ô cửa, tạo thành những giọt nước long lanh rồi từ từ chảy dài.

"Ngươi có biết, "

hắn nói, giọng trầm tĩnh,

"khi ta làm Đao Phủ, ta đã chém đầu bao nhiêu người?"

Bạch Vô Trần lắc đầu.

"Hơn một trăm."

Lăng Vô Địch vẫn không quay lại.

"Mỗi người, ta đều nhìn vào mắt họ trước khi chém.

Có người khóc, có người chửi, có người cầu xin, có người im lặng.

Lúc đầu, ta cũng thấy.

khó chịu.

Nhưng rồi ta nhận ra một điều.

"Hắn quay lại, nhìn thẳng vào mắt Bạch Vô Trần.

Trong ánh mắt ấy, không còn chút gì của sự dao động, không còn chút gì của những đêm mất ngủ vì ác mộng.

"Điều gì ạ?"

Bạch Vô Trần hỏi.

Lăng Vô Địch khẽ nhếch môi, một nụ cười rất nhẹ, nhưng lạnh đến thấu xương:

"Rằng, chết là chết.

Dù ngươi có khóc, có chửi, có cầu xin, thì cuối cùng, ngươi vẫn chết.

Và người sống.

vẫn phải sống tiếp.

"Nói rồi, hắn quay lại bàn, cầm cuốn sách lên, tiếp tục đọc.

Bạch Vô Trần đứng đó, nhìn theo, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Vừa kính phục, vừa sợ hãi, vừa.

thương hại?

Hắn lặng lẽ lui ra, đóng cửa lại.

Trong phòng, Lăng Vô Địch vẫn ngồi đọc sách.

Nhưng mắt hắn không nhìn vào chữ nữa.

Hắn đang nhìn vào khoảng không, vào những khuôn mặt của hai mươi lăm tử sĩ – những khuôn mặt mà hắn đã thấy lần cuối trên bãi đất trống dưới chân thành.

Trương Lực, người đàn ông mặt đầy sẹo.

A Sinh, cậu bé mới hai mươi tuổi.

Lý Bình, người thư ký tóc đã điểm bạc.

Và hai mươi hai người nữa, những khuôn mặt vô danh.

Hắn nhắm mắt, cố nhớ lại từng người, nhưng chỉ có vài khuôn mặt là hiện lên rõ ràng.

Những người còn lại, chỉ là những bóng mờ, những cái tên không tên, những số phận không số phận.

Hắn cười nhạt, nhưng nụ cười không chạm tới mắt.

Tối hôm đó, Bạch Chấn Sơn mở tiệc nhỏ.

Trong ánh đèn vàng ấm cúng, ông nâng chén với Lăng Vô Địch, mắt ánh lên vẻ hài lòng:

"Lăng tiền bối, nhờ mưu kế của ngài, quân Lương đã lui.

Bạch gia có thêm thời gian.

Một chén rượu này, ta xin thay mặt Bạch gia cảm tạ ngài.

"Lăng Vô Địch nâng chén, uống cạn.

Rượu cay xè, nóng rực cổ họng.

"Gia chủ khách sáo."

Hắn đặt chén xuống, giọng bình thản.

"Thành công là nhờ hai mươi lăm tử sĩ.

Họ mới là người đáng được cảm tạ.

"Bạch Chấn Sơn gật đầu:

"Ta đã cho lập miếu thờ nhỏ, tưởng nhớ công lao của họ.

Gia đình họ sẽ được chu cấp đầy đủ.

"Lăng Vô Địch không nói gì, chỉ gật đầu.

Bạch Vô Trần ngồi bên cạnh, nhìn hai người, lòng có chút gì đó không yên.

Hình ảnh hai mươi lăm tử sĩ bước vào bóng tối cứ ám ảnh hắn.

Hình ảnh Lăng Vô Địch đứng trên tường thành, nhìn theo họ với ánh mắt lạnh lùng, cũng ám ảnh hắn không kém.

*Tiền bối.

rốt cuộc là người thế nào?

Hắn không dám hỏi.

Tiệc tàn, Lăng Vô Địch trở về phòng.

Hắn không thắp đèn, chỉ nằm trên giường, nhìn lên trần nhà tối om.

Ngoài kia, gió đã ngừng thổi.

Mưa cũng đã tạnh.

Một đêm yên tĩnh hiếm hoi sau bao ngày căng thẳng.

Hắn nhắm mắt, cố ngủ.

Nhưng những khuôn mặt cứ hiện về.

Không phải những khuôn mặt sợ hãi như những lần trước.

Mà là những khuôn mặt bình thản, những khuôn mặt của những người đã chấp nhận cái chết.

Trương Lực, A Sinh, Lý Bình.

Hắn thấy họ bước đi trong bóng tối, bước đi không ngoảnh lại.

Hắn thấy họ phóng hỏa, thấy lửa cháy ngút trời, thấy họ ngã xuống dưới lưỡi đao của quân Lương.

Hắn thấy họ chết.

Và hắn thấy mình.

không còn cảm thấy gì nữa.

Không sợ hãi, không áy náy, không thương xót.

Chỉ có những con số.

Hắn mở mắt, nhìn lên trần nhà tối om.

Một nụ cười nhẹ nở trên môi, nhưng lạnh lẽo hơn cả ánh trăng đông.

*Thì ra.

lạnh lùng cũng là một cách sống.

Tiếng thở dài nhẹ vang lên trong căn phòng vắng, rồi tắt lịm.

Ngoài kia, trăng lên cao, soi sáng cả doanh trại.

Những bóng lính đi tuần, tiếng bước chân đều đều.

Trong phòng, Lăng Vô Địch chìm vào giấc ngủ.

Không mơ, không ác mộng, không gì cả.

Một giấc ngủ trống rỗng.

Sáng hôm sau, khi mặt trời lên, hắn thức dậy, chỉnh lại y phục, ra ngoài làm nhiệm vụ Đao Phủ như thường lệ.

Hôm đó có ba tên tội binh bị xử tử.

Hắn chém đầu họ, nhận điểm, lau đao, trở về phòng.

Mọi thứ diễn ra như một cái máy.

Không một chút cảm xúc.

**Hết chương 19.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập