Năm ngày kể từ khi rời khỏi doanh trại Bạch gia, Lăng Vô Địch đã đi sâu vào vùng núi phía tây bắc.
Đường đi ngày càng hiểm trở.
Những con đường mòn ngoằn ngoèo uốn lượn giữa những vách đá dựng đứng, hai bên là vực sâu thăm thẳm.
Rừng cây rậm rạp che khuất ánh mặt trời, chỉ còn những tia nắng yếu ớt len lỏi qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất ẩm ướt.
Tiếng chim kêu lẻ loi vọng từ xa, tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới vực sâu.
Nhưng càng đi sâu, Lăng Vô Địch càng cảm nhận rõ bầu không khí loạn thế bao trùm khắp nơi.
Thỉnh thoảng, hắn gặp những ngôi làng hoang tàn ven đường.
Những túp lều tranh xiêu vẹo, mái lợp đã cháy đen, tường đất nứt nẻ, cửa gỗ mở tung.
Đồ đạc vương vãi khắp nơi:
những mảnh bát vỡ, những cuộn vải rách, những chiếc nồi gang han gỉ lăn lóc trong đống tro tàn.
Trên cánh đồng khô cằn, lúa mạch chết héo, cỏ dại mọc um tùm.
Không một bóng người, chỉ có tiếng gió thổi vi vu qua những mái nhà đổ nát, như tiếng khóc than của những linh hồn u uất.
Có nơi, hắn thấy những bộ xương người nằm ven đường, phơi mình dưới nắng mưa.
Xương trắng hếu, còn vương vài mảnh vải rách, bên cạnh là những đồ vật linh tinh:
một chiếc dép rách, một cái nón thủng, một túi vải mục nát.
Hắn dừng ngựa nhìn một lúc, rồi lại thúc ngựa đi tiếp.
Có nơi, hắn gặp những dân tản cư lũ lượt kéo nhau đi.
Những khuôn mặt hốc hác, đen đúa, những đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước.
Đàn ông vác trên vai những gói đồ ít ỏi, đàn bà bồng con, trẻ con lê từng bước mệt mỏi.
Họ nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt dè chừng, sợ hãi, rồi lảng tránh sang một bên đường.
Hắn thấy một bà lão ngồi dưới gốc cây, ôm một đứa trẻ đang khóc ré lên vì đói.
Thấy hắn nhìn, bà lão cúi mặt, ôm chặt đứa trẻ hơn.
Lăng Vô Địch không dừng lại.
Hắn chỉ nhìn, rồi tiếp tục đi.
*Loạn thế này, ai cũng khổ.
Mình còn chưa lo nổi cho mình, lo cho ai bây giờ?
Hắn tự nhủ, rồi gạt đi những suy nghĩ đó.
—
Trưa hôm ấy, khi mặt trời lên cao, nắng gắt chiếu xuống, hắngặp một đoạn đường bị chặn lại.
Năm tên cướp, cả năm đều là nam giới, tuổi từ hai lăm đến bốn mươi.
Chúng mặc y phục rách rưới, đầu tóc bù xù, tay cầm đao kiếm sáng loáng.
Tên cầm đầu là một gã mặt sẹo, to lớn, thân hình vạm vỡ, trên trán có một vết sẹo dài chạy từ trán xuống má, mắt híp lại đầy gian hùng.
Hắn đứng chặn giữa đường, đao chỉ thẳng vào Lăng Vô Địch, miệng cười ha hả:
"Dừng lại!
Con mồi ngon từ trên trời rơi xuống!
"Bốn tên kia lập tức tỏa ra, vây kín Lăng Vô Địch từ bốn phía.
Một tên gầy gò, mặt mũi khú đế, đứng bên trái, tay cầm một cây thương dài.
Một tên lùn, béo, đứng bên phải, tay cầm một lưỡi búa to.
Hai tên còn lại đứng phía sau, một tên mặt đỏ, một tên mặt trắng, tay lăm lăm đao kiếm.
Chúng nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt tham lam, như hổ đói thấy mồi.
Gã mặt sẹo bước tới một bước, đao chỉ vào mặt Lăng Vô Địch:
"Xuống ngựa!
Nhanh!
Để ta xem trên người mày có gì!
"Lăng Vô Địch khựng người, mặt thoáng qua vẻ sợ hãi – dĩ nhiên là giả vờ.
Hắn lùi lại nửa bước, tay run run đưa lên:
"Các.
các hạ muốn gì?"
Gã mặt sẹo thấy phản ứng đó, cười càng lớn.
Hắn quay sang đám thuộc hạ, cười khẩy:
"Ha ha!
Mấy ngươi thấy chưa?
Lại một con cừu non lạc vào hang sói!
"Đám cướp cười vang, tiếng cười vọng vào vách núi tạo thành những tiếng vọng ghê rợn.
Tên gầy gò cười hềnh hệch:
"Đại ca, thằng này nhìn yếu ớt thế, chắc là thư sinh đi du ngoạn.
Trên người chắc có nhiều tiền lắm!
"Tên lùn béo cũng hùa theo, mắt lấm lét:
"Nhìn con ngựa kia!
Ngựa tốt đấy!
Bán cũng được kha khá!
"Lăng Vô Địch mặt tái mét (vẫn là diễn)
, giọng run run như muốn khóc:
"Các hạ.
các hạ tha mạng!
Tôi.
tôi chỉ là người đi đường nghèo, không có tiền.
.."
"Không có tiền?"
Gã mặt sẹo nheo mắt, đao dí sát hơn, suýt rách da cổ.
"Ngươi đùa ta à?
Không có tiền thì lột áo!
Không có áo thì lột da!
"Hắn đưa mắt nhìn từ đầu đến chân Lăng Vô Địch, thấy bộ y phục tuy cũ nhưng còn lành lặn, thấy túi vải đeo bên hông có vẻ nặng, mắt càng sáng rực:
"Lục soát!
Lục hết cho ta!
"Năm tên ào tới, vây chặt lấy Lăng Vô Địch.
Tên gầy gò giơ tay định lục túi áo hắn, tên lùn túm lấy tay hắn, tên mặt đỏ mặt trắng giơ đao lên uy hiếp từ phía sau.
Lăng Vô Địch vẫn giữ vẻ mặt sợ hãi, nhưng trong lòng đã cười thầm.
Hắn để mặc chúng lục soát, thậm chí còn hơi nghiêng người cho dễ.
Hắn liếc nhìn những khuôn mặt tham lam, những bàn tay run run vì háo hức, những ánh mắt sáng rực như đèn pha.
*Trêu mấy thằng ngu này chắc vui lắm đây.
Hề hề.
Tên gầy gò móc túi áo hắn, lôi ra một túi bạc nhỏ.
Hắn mở ra, đếm, rồi mặt xịu xuống như bóng bay xẹp hơi:
"Đại ca, chỉ có hai mươi lượng!
"Gã mặt sẹo đang đứng chờ, nghe vậy liền nhăn mặt, quát Lăng Vô Địch:
"Mới có hai mươi lượng?
Ngươi giấu ở đâu nữa?
Nói mau!
"Lăng Vô Địch mặt méo xệch, giọng run run:
"Thưa.
thưa các hạ, tôi chỉ có bấy nhiêu.
Nhưng.
"Hắn ngừng lại, liếc nhìn đám cướp với ánh mắt gian xảo thoáng qua, rồi lại trở về vẻ sợ hãi.
Hắn nuốt nước bọt một cách khó khăn, giọng nhỏ như muỗi kêu:
"Nhưng.
tôi thấy các hạ đông người quá, hai mươi lượng chia năm người, mỗi người chỉ được bốn lượng.
Ít quá!
"Gã mặt sẹo nghe vậy, mắt híp lại, có chút ngạc nhiên:
"Ngươi có ý gì?"
Lăng Vô Địch nuốt nước bọt lần nữa, giọng vẫn run run nhưng đã bắt đầu có chút tự tin hơn:
"Tôi.
tôi có một đề nghị.
không biết các hạ có muốn nghe không?"
"Nói!
"Lăng Vô Địch đưa mắt nhìn từng tên một, rồi chậm rãi nói:
"Tôi thấy các hạ làm nghề này cũng vất vả.
Này thì phải rình mò, này thì phải chặn đường, này thì phải sợ quan quân, này thì phải sợ lương tâm cắn rứt.
Mà mỗi lần chỉ kiếm được ít ỏi, chia nhau chẳng đủ sống.
"Đám cướp nhìn nhau, không hiểu hắn định nói gì.
Tên mặt đỏ lẩm bẩm:
"Nó nói gì thế?"
Lăng Vô Địch tiếp, giọng bắt đầu tự tin hơn một chút, mắt đã hết run:
"Hay là.
các hạ theo tôi?
Tôi chỉ cho các hạ cách kiếm nhiều hơn, mà không phải liều mạng thế này.
Làm cướp cũng phải có chiến lược, có kế hoạch, chứ các hạ làm ăn kiểu này, mai một đói chết!
"Gã mặt sẹo ngớ người, rồi bật cười:
"Ha ha ha!
Thằng điên này bảo chúng ta theo nó?
Nó tưởng nó là ai?
Tổ sư của cướp à?"
Đám cướp cười vang, nhưng trong tiếng cười đã có chút lúng túng.
Tên gầy gò nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt dò xét:
"Này, mày không sợ chết à?
Còn đùa được?"
Lăng Vô Địch vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong mắt đã có một tia sáng lạnh.
Hắn từ từ đứng thẳng người, phủi phủi bụi trên áo, rồi nhìn thẳng vào gã mặt sẹo.
Giọng hắn bỗng nhiên thay đổi, không còn run rẩy, không còn sợ hãi, mà là một giọng nói bình thản đến lạnh lùng, pha chút mỉa mai:
"Ta hỏi các ngươi một câu.
Các ngươi có biết, vì sao ta chỉ lộ ra Bát Phẩm sơ kỳ không?"
Gã mặt sẹo sững người, nụ cười tắt lịm trên môi.
Hắn nhìn Lăng Vô Địch, bỗng nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Cái cách tên này đứng thẳng lưng, cái cách hắn nhìn mình không chút sợ hãi, cái giọng nói bình thản ấy.
tất cả đều khác hẳn với một con cừu non.
Nhưng đã muộn.
Lăng Vô Địch giải phóng hoàn toàn khí tức Thất Phẩm hậu kỳ.
Một luồng uy áp mạnh mẽ bùng phát, như sóng lớn ập vào bờ, như hổ đói xông vào đàn dê.
Năm tên cướp cùng lúc lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu.
Tên gầy gò lắp bắp, đao suýt rơi khỏi tay:
"Thất.
Thất Phẩm!
"Tên lùn béo run lên, búa suýt đập vào chân mình.
Gã mặt sẹo trợn mắt, miệng há hốc như cá trên cạn:
"Ngươi.
ngươi che giấu tu vi?"
Lăng Vô Địch cười nhạt, một nụ cười lạnh lẽo, đầy mỉa mai.
Hắn chậm rãi rút thanh đoản đao bên hông ra, ngắm nghía lưỡi đao dưới ánh nắng xuyên qua tán lá.
Lưỡi đao sáng loáng, phản chiếu những khuôn mặt tái mét của bọn cướp:
"Ta đã bảo các ngươi rồi.
Làm cướp cũng phải có mắt.
Các ngươi thấy ta một mình, tu vi thấp, liền nghĩ ta là cừu non.
Nhưng có ai ngờ.
"Hắn ngừng lại, đưa mắt nhìn từng tên một, chậm rãi, như hổ nhìn đàn dê đang run rẩy:
".
các ngươi lại gặp phải sói?"
Gã mặt sẹo lùi lại một bước, tay run run chỉ vào Lăng Vô Địch, giọng lạc đi:
ngươi muốn gì?"
Lăng Vô Địch cười, lần này là một nụ cười gian xảo đến tột cùng, để lộ hàm răng trắng nhởn.
Hắn bước tới một bước, mỗi bước chân như đạp lên tim bọn cướp:
"Muốn gì?
Ha ha, câu này hay đấy.
Vừa rồi các ngươi hỏi ta muốn gì.
Bây giờ ta hỏi lại các ngươi:
các ngươi có gì?"
Hắn đưa mắt nhìn quanh, thấy những túi vải vứt dưới gốc cây, những bọc hàng để cạnh tảng đá, thấy cả mấy con gà rừng bị trói chân, thấy mấy bầu rượu để dưới bụi cây.
Hắn chỉ tay, giọng hể hả:
"Đó là gì?"
Tên lùn nuốt nước bọt, giọng run run:
"Đó.
đó là chiến lợi phẩm của bọn ta.
"Lăng Vô Địch gật gù, mắt sáng rực lên như thấy vàng:
"Tốt.
Chiến lợi phẩm.
Từ giờ, nó là của ta.
"Hắn bước tới chỗ đống đồ, lục soát một cách điệu nghệ.
Nào là tiền bạc, nào là lương khô, nào là mấy cuốn sách cũ, nào là vài món trang sức bằng bạc, nào là mấy bầu rượu thơm phức.
Hắn nhặt lên, ngắm nghía, cười tít mắt, rồi nhét vào túi của mình.
Mấy con gà rừng, hắn xách lên, ngửi ngửi:
"Thơm đấy!
Tối nay có thịt gà nướng rồi!
"Đám cướp đứng im, không dám nhúc nhích.
Chúng nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt vừa sợ vừa hận, nhưng không dám làm gì.
Tên mặt đỏ nghiến răng ken két, tay nắm chặt đao, nhưng rồi lại thả ra.
Lăng Vô Địch lục soát xong, quay lại nhìn chúng.
Hắn nhìn thấy ánh mắt của tên gầy gò, thấy sự căm hận trong đó.
Hắn cười nhạt, bước tới trước mặt tên gầy gò, đưa tay vỗ má hắn bốp bốp:
"Này, nhìn ta này.
Muốn sống không?"
Tên gầy gò run lên như cầy sấy, gật đầu lia lịa:
"Dạ.
dạ muốn.
"Lăng Vô Địch cười, một nụ cười hiền lành đến kỳ lạ, nhưng càng hiền lành lại càng đáng sợ:
"Muốn sống thì được.
Nhưng phải làm theo lời ta.
"Hắn quay sang gã mặt sẹo, giọng ra lệnh:
"Các ngươi, cởi hết áo ra.
"Gã mặt sẹo trợn mắt, mặt đỏ gay:
"Cái gì?"
Lăng Vô Địch nhún vai, giọng thản nhiên như đang bàn chuyện thời tiết:
"Không cởi thì chết.
Chọn đi.
Ta không có nhiều thời gian.
"Năm tên cướp nhìn nhau, rồi từ từ cởi áo.
Chúng đứng đó, nửa thân trên trần trụi, lạnh run lên trong gió núi.
Tên mặt trắng run lập cập, hai tay ôm ngực.
Lăng Vô Địch nhìn chúng, cười thích thú.
Hắn bước tới, nhặt từng cái áo lên, lục lọi túi áo, nhặt thêm vài đồng tiền lẻ, mấy miếng ngọc bội nhỏ.
Rồi hắn vứt áo lại cho chúng, giọng hời hợt:
"Mặc vào đi.
Lạnh chết ta không chịu trách nhiệm đâu.
"Đám cướp vội vàng mặc áo vào, mặt vẫn cắt không còn giọt máu.
Lăng Vô Địch lại bước tới chỗ con ngựa của bọn cướp – một con ngựa già, xấu xí, lông xơ xác, nhưng vẫn còn chạy được.
Hắn gỡ yên cương, lấy thêm ít đồ trên lưng ngựa, rồi vỗ vào mông ngựa thật mạnh:
"Đi đi.
Từ nay ngươi tự do.
"Con ngựa già hí lên một tiếng, mừng rỡ chạy thẳng vào rừng, bờm bay phần phật.
Gã mặt sẹo nhìn theo, mặt méo xệch như bị ai bóp cổ:
"Con ngựa đó.
là của ta.
ta nuôi nó ba năm nay.
"Lăng Vô Địch quay sang nhìn hắn, ánh mắt lạnh tanh, nhưng khóe môi vẫn giữ nụ cười:
"Của ngươi?
Bây giờ nó không còn là của ngươi nữa.
Nó tự do rồi.
Còn các ngươi, nếu muốn sống, thì nghe đây.
"Hắn bước tới, đứng giữa năm tên cướp, giọng oai vệ như một vị quan đang tuyên án:
"Từ giờ, các ngươi không được làm cướp nữa.
Ai còn làm cướp, ta sẽ tìm đến, không chỉ lấy áo, lấy ngựa, mà còn lấy mạng.
"Hắn ngừng lại, nhìn từng tên một, chậm rãi:
"Các ngươi hiểu chưa?"
Năm tên cướp đồng loạt gật đầu, mặt xanh như tàu lá, đầu gối run lên.
Lăng Vô Địch hài lòng gật đầu.
Hắn quay người bước về phía con ngựa của mình, leo lên, rồi quay lại nhìn chúng lần cuối, giọng hể hả:
"À, quên.
Các ngươi có tiền không?"
Đám cướp lắc đầu, mặt thất thần.
Lăng Vô Địch cười, một nụ cười sảng khoái:
Bây giờ các ngươi không còn gì, cũng không thể làm cướp.
Vậy thì đi kiếm việc khác mà sống.
Làm nông, làm mướn, đi ăn xin, gì cũng được.
Chứ làm cướp, có ngày gặp ta lần nữa.
"Hắn thúc ngựa, phi thẳng.
Gió thổi tung tà áo hắn, bụi đường bay mù mịt.
Phía sau, năm tên cướp đứng im như trời trồng, nhìn theo bóng hắn khuất dần sau những lùm cây.
Mãi lâu sau, tên mặt sẹo mới lên tiếng, giọng run run:
"Chúng ta.
vừa gặp ma à?"
Tên gầy gò lắc đầu, mắt vẫn nhìn về phía xa:
"Không phải ma.
Là.
quỷ.
Quỷ đội lốt người.
"Tên lùn béo ôm bụng, mặt nhăn nhó:
"Đói quá.
mà còn mất hết đồ.
"Tên mặt đỏ nghiến răng:
"Đừng để ta gặp lại hắn!
"Tên mặt trắng lắp bắp:
"Gặp lại?
Ta còn muốn sống.
"—
Lăng Vô Địch phi ngựa một quãng xa, đến bên một con suối nhỏ.
Hắn xuống ngựa, lôi hết chiến lợi phẩm ra đếm.
Hai trăm lượng bạc, mấy nén vàng nhỏ, ít lương khô, mấy cuốn sách cũ, vài món trang sức, ba bầu rượu, hai con gà rừng.
Tổng cộng cũng kha khá.
Hắn cười hề hề, xoa tay, mắt híp lại thích thú:
*Làm cướp của cướp sướng thật!
Vừa được tiền, vừa được giải trí, lại vừa được làm việc tốt – dạy cho bọn chúng một bài học.
Hề hề hề.
Hắn ngồi xuống tảng đá bên suối, nhìn dòng nước trong vắt chảy róc rách.
Những tia nắng cuối ngày chiếu xuống, làm lấp lánh mặt nước.
Hắn nhìn bóng mình phản chiếu trong làn nước, một khuôn mặt hài lòng, đôi mắt sáng rực.
*Thì ra ỷ mạnh hiếp yếu sướng thật.
Ngày xưa toàn bị người ta ức hiếp, giờ đến lượt mình ức hiếp người khác.
Cảm giác này.
tuyệt!
Hắn vốc nước lên rửa mặt, cảm nhận hơi mát lạnh.
Rồi hắn đứng dậy, nhìn lên bầu trời, nơi những áng mây trắng đang trôi chậm rãi, nhuộm một màu hồng cam của hoàng hôn.
Phía trước, những ngọn núi vẫn xa thẳm, mây mù vẫn giăng kín.
Từ gia trang còn ở đâu đó trong đó, với những bí mật và nguy hiểm khôn lường.
Nhưng trong lòng hắn, nhẹ nhõm hơn nhiều.
Hắn vỗ nhẹ lên túi đầy ắp chiến lợi phẩm, cười thầm:
*Đi đường xa mà có mấy trò vui thế này, cũng đỡ buồn.
Hắn lên ngựa, tiếp tục lên đường.
Bóng hắn nhỏ dần, nhỏ dần, rồi khuất sau những lùm cây, hòa vào màn hoàng hôn đang buông xuống.
Phía sau, con suối vẫn chảy róc rách, như đang kể câu chuyện về một con sói đội lốt cừu, vừa qua đây.
**Hết chương 24.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập