Chương 26: Máu trên đường

Năm ngày sau khi rời khỏi khách điếm, con đường mòn dẫn Lăng Vô Địch ngày càng sâu vào vùng hoang vu.

Những tán rừng rậm rạp nhường chỗ cho những đồi núi trọc, cây cối thưa thớt, héo úa như những bàn tay già nua vươn lên bầu trời xám xịt.

Gió thổi mạnh, cuốn theo bụi đỏ mù mịt, cay xè mắt, thấm vào từng kẽ áo.

Càng đi sâu, hắn càng thấy nhiều toán cướp.

Có toán năm bảy tên, có toán mươi lăm tên.

Chúng mai phục hai bên đường, từ trong lùm cây, từ sau những tảng đá lớn, lao ra chặn đường bất kỳ ai đi qua.

Kẻ nào yếu, chúng cướp sạch, thậm chí giết người diệt khẩu.

Kẻ nào mạnh, chúng tránh xa, rình mò từ xa.

Lăng Vô Địch gặp toán cướp đầu tiên vào lúc mặt trời vừa lên cao.

Năm tên từ trong lùm cây nhảy ra, mặt mày chúng hung tợn, đao kiếm sáng loáng.

Chúng thấy hắn một mình, khí tức chỉ Bát Phẩm sơ kỳ, liền xúm vào như đàn kiến thấy mồi.

Tên cầm đầu cười ha hả, mắt sáng rực tham lam:

"Ha ha!

Lại một con mồi ngon từ trên trời rơi xuống!

"Nghe vậy, Lăng Vô Địch khẽ nhếch mép, một nụ cười thoáng qua trong lòng.

*Lại thêm mấy món quà trên đường.

Hắn không lộ thực lực, chỉ dùng thân pháp linh hoạt né tránh.

Mỗi bước chân uyển chuyển như một làn khói, khiến những nhát đao của bọn cướp đều chém vào khoảng không.

Thi thoảng hắn ra tay một đòn, chuẩn xác, nhắm vào những điểm yếu:

cổ tay, vai, đầu gối.

"Á!"

Một tên kêu lên, đao rơi khỏi tay, cổ tay gãy rụp.

"Trời ơi!"

Tên khác ngã lăn ra, đầu gối bị đánh nát, máu me be bét.

Chỉ trong chốc lát, năm tên cướp đều nằm la liệt trên mặt đất, kêu la thảm thiết.

Chúng nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt vừa sợ vừa hận, không hiểu tại sao một tên Bát Phẩm lại có thể dễ dàng hạ gục chúng như vậy.

Lăng Vô Địch bước tới, mặt vẫn thản nhiên.

Hắn cúi xuống, lục soát túi áo từng tên một.

Tiền bạc, lương khô, mấy cuốn sách cũ nát, thậm chí cả mấy miếng ngọc bội rẻ tiền – tất cả đều được hắn nhặt sạch, bỏ vào túi của mình.

Xong xuôi, hắn đứng thẳng dậy, nhìn năm tên cướp đang nằm la liệt với ánh mắt thất thần.

Một nụ cười từ tốn nở trên môi, hắn nói, giọng nhẹ nhàng như đang hỏi thăm thời tiết:

"Các ngươi cướp ta, ta cướp lại các ngươi.

Công bằng chứ?"

Năm tên cướp mặt tái mét, không dám nói gì.

Chỉ biết nhìn theo bóng hắn khuất dần sau những lùm cây.

Buổi trưa, hắn gặp toán thứ hai, bảy tên.

Buổi chiều, toán thứ ba, mười hai tên, có cả Thất Phẩm trung kỳ.

Lần này hắn phải tốn chút công sức hơn, nhưng rồi cũng xong.

Kết cục vẫn vậy:

bọn cướp nằm la liệt, còn túi của hắn thì phình to thêm.

Đến khi mặt trời lặn hẳn sau dãy núi phía tây, bóng tối bắt đầu tràn xuống thung lũng, Lăng Vô Địch tính tìm chỗ nghỉ chân thì bất chợt, hắn thấy từ xa có ba bóng người đang ngồi dưới gốc cây, bên một đống lửa nhỏ.

Ánh lửa bập bùng hắt lên những khuôn mặt lấm lét, những ánh mắt sắc lạnh khác hẳn những tên cướp hắn gặp ban ngày.

Hắn lập tức xuống ngựa, dắt vào lùm cây rậm rạp cách đó hơn trăm trượng.

Buộc xong ngựa, hắn lặng lẽ tiếp cận, mỗi bước chân đều đặt xuống thật nhẹ, tránh giẫm phải cành khô.

Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán, không phải vì nóng, mà vì căng thẳng.

Qua kẽ lá, hắn quan sát kỹ ba người đó.

Cả ba đều là nam giới, tuổi chừng ba lăm đến bốn mươi.

Y phục của họ tuy cũ nhưng sạch sẽ, vũ khí sáng loáng được lau chùi cẩn thận, phản chiếu ánh lửa lập lòe.

Chúng ngồi ăn lương khô, uống rượu, thi thoảng lại nhìn quanh với ánh mắt cảnh giác như những con thú già đời.

Quan trọng nhất, khí tức của cả ba đều là Thất Phẩm hậu kỳ – ngang ngửa hắn.

Lăng Vô Địch nheo mắt, đồng tử co lại như mèo trong bóng tối.

Trong đầu hắn, những tính toán bắt đầu chạy.

Ba tên cùng cấp, đánh chính diện là tự sát.

Phải tìm cách bắt lẻ.

Hắn nằm im trong bụi cây, kiên nhẫn chờ đợi.

Những chiếc lá khô cọ vào má, ngứa ngáy khó chịu, nhưng hắn không dám động đậy.

Mắt hắn vẫn dán chặt vào ba tên kia, không rời nửa giây.

Ánh mắt hắn lạnh tanh, không chớp một cái, như mắt rắn độc đang rình mồi.

Muỗi rừng bắt đầu tấn công.

Một con vo ve bên tai, rồi đậu lên má, vòi châm vào da.

Lăng Vô Địch cảm thấy nhói lên, nhưng chỉ khẽ nhíu mày.

Con khác đậu lên cổ, rồi lên tay.

Hắn nghiến răng, cố chịu đựng.

Không được đập, không được gãi.

Chỉ cần một động tác nhỏ, tiếng động có thể phát ra.

Mồ hôi trên trán hắn tụ lại thành giọt, chảy dài xuống thái dương, xuống má, rồi rơi xuống đất.

Hắn không lau.

Một con chim đêm bỗng thảng thốt kêu lên trong bụi cây gần đó, vỗ cánh bay vụt ra.

Tim Lăng Vô Địch giật thót, nhưng hắn nhanh chóng trấn tĩnh.

Ba tên kia chỉ nhìn về phía đó một thoáng, rồi lại quay về đống lửa.

Một giờ trôi qua.

Hai giờ trôi qua.

Đống lửa chỉ còn than hồng.

Hai tên ngồi dựa vào gốc cây, mắt nhắm nghiền, nhưng tay vẫn đặt trên vũ khí.

Tên thứ ba ngồi thẳng, mắt vẫn mở, canh chừng.

Lăng Vô Địch kiên nhẫn chờ.

Hắn biết, canh bạc này chỉ có một cơ hội.

Đến canh ba, khi những vì sao trên bầu trời bắt đầu lịm dần, tên canh gác cuối cùng cũng đứng dậy.

Hắn vươn vai, ngáp dài, rồi lặc lè đi vào bụi cây cách đó chừng năm chục trượng, có vẻ là đi giải quyết nỗi buồn.

Lăng Vô Địch mắt sáng lên như mèo thấy mồi.

Đồng tử hắn co lại, tập trung tối đa.

Hắn từ từ, rất từ từ, bò ra khỏi bụi cây.

Từng chút một, như một con rắn đang trườn, hắn lần theo bóng tối, tiến về phía tên kia.

Những tán lá cọ vào người, phát ra tiếng xào xạc rất nhỏ, nhưng hắn không thể tránh.

Hắn chỉ có thể chậm lại, chờ tiếng gió thổi mạnh che lấp âm thanh.

Mồ hôi trên trán lại túa ra, chảy vào mắt, cay xè, nhưng hắn không dám chớp.

Tên đó đứng sau một gốc cây lớn, lưng quay về phía hắn, hoàn toàn không đề phòng.

Hắn đang.

giải quyết, hai tay thoát khỏi vũ khí.

Lăng Vô Địch rón rén tiến lại gần.

Khoảng cách mười trượng.

năm trượng.

ba trượng.

Mỗi bước chân đều đặt xuống thật nhẹ, bàn chân chạm đất rồi từ từ hạ trọng tâm, không gây ra tiếng động.

Đến sau lưng tên đó, cách chưa đầy một trượng, hắn dừng lại.

Tay phải từ từ rút đoản đao ra khỏi vỏ, động tác chậm đến mức không một tiếng động.

Lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh trăng lờ mờ, mang theo sát khí lạnh lẽo.

Tên đó vẫn đứng đó, không hay biết gì.

Lăng Vô Địch hít một hơi thật nhẹ, rồi vung tay.

Một tia sáng lóe lên trong đêm tối, nhanh, sắc, như ánh chớp.

*Phập!

Nhát đao chuẩn xác cắt ngang cổ họng, sâu đến tận sống lưng.

Tên đó không kịp kêu lên tiếng nào, chỉ kịp trợn mắt, hai tay buông thõng, rồi từ từ ngã vật xuống.

Máu phun ra như suối, ướt đẫm lá cây, ướt cả bàn chân Lăng Vô Địch.

**

"Keng!

Ký chủ hạ sát Thất Phẩm hậu kỳ, thu hoạch 500 Sát Phạt Điểm."

**

Lăng Vô Địch thở phào, nhưng không dám dừng lại.

Hắn lau vội đao vào thân cây, rồi lặng lẽ quay về chỗ cũ.

Trên đường, hắn phải băng qua một bụi cây, làm vài chiếc lá khô rơi xuống, phát ra tiếng động nhỏ.

Tim hắn đập thình thịch, nhưng hắn cố nín thở, lắng nghe.

Hai tên còn lại ngồi bên đống lửa, thấy đồng bọn đi lâu, bắt đầu sốt ruột.

Một tên đứng dậy, nhìn về phía bụi cây, gọi nhỏ:

"Đại ca?

Đi đâu lâu thế?"

Im lặng.

Hai tên nhìn nhau, mắt đầy cảnh giác.

Chúng rút đao, từ từ tiến về phía bụi cây, mỗi bước chân đều thận trọng, mắt đảo liên tục.

Sát khí từ chúng bắt đầu lan tỏa, nặng nề như mây đen.

Lăng Vô Địch nằm im trong bụi cây, nín thở.

Mồ hôi trên trán hắn chảy thành dòng, nhưng hắn không dám lau.

Tay hắn siết chặt chuôi đao, sẵn sàng.

Mắt hắn vẫn mở, không chớp, dõi theo từng bước chân của chúng.

Hai tên đi vào bụi cây, thấy xác đồng bọn nằm dưới gốc cây, máu còn ấm.

Chúng hoảng hồn, nhìn quanh, đao trong tay run run.

Một tên hét lên, giọng đầy sát khí:

"Kẻ nào?

Ra đây!

"Lăng Vô Địch vẫn nằm im.

Hắn chờ.

Hai tên bắt đầu lục soát bụi cây, mỗi lúc một gần chỗ hắn nấp.

Lăng Vô Địch có thể nghe thấy tiếng bước chân của chúng, tiếng thở dốc, tiếng tim đập thình thịch.

Một tên đi ngang qua cách hắn chưa đầy một trượng, suýt giẫm phải tay hắn.

Hắn nín thở.

Tên đó đi qua.

Lăng Vô Địch chờ chúng đi xa thêm một chút, rồi hắn bất ngờ lao ra từ phía sau.

Đao trong tay hắn vung lên, nhanh, sắc, mang theo sát khí lạnh lẽo, chém thẳng vào lưng tên đi sau.

"Á!"

Tên đó kêu lên một tiếng thảm thiết, ngã vật, máu bắn lên mặt Lăng Vô Địch.

Tên đi trước quay lại, thấy đồng bọn bị tập kích, mắt đỏ ngầu, sát khí bùng phát dữ dội.

Hắn xông thẳng vào, đao vung lên hùng hổ, mỗi nhát chém đều như muốn lấy mạng Lăng Vô Địch.

Đao phong vun vút, mang theo khí lạnh thấu xương.

Lăng Vô Địch vội né, lưỡi đao sượt qua vai, rách một mảng áo và da thịt.

Máu ấm chảy ra, nhưng hắn không kêu.

Hắn chỉ nghiến răng, mắt vẫn không chớp, tập trung cao độ.

Tên kia đánh rất mạnh, đao pháp điêu luyện, mỗi nhát chém đều liên hoàn, dồn dập.

Lăng Vô Địch bị ép lùi, lùi mãi, suýt vấp phải rễ cây.

*Mẹ kiếp!

Mạnh thật!

Nhưng hắn không hoảng.

Hắn nhớ lại những bài học từ các trận chiến trước:

không đánh trực diện, tìm sơ hở.

Hắn tiếp tục né tránh, thỉnh thoảng lại phản công bằng những nhát đao nhỏ, nhanh như cắt, nhắm vào cổ tay, vào vai, vào đầu gối của đối thủ.

Mỗi nhát đao đều chuẩn xác, điêu luyện, như một nghệ nhân đang thực hiện tác phẩm của mình.

Tên kia càng đánh càng điên cuồng, đao pháp bắt đầu loạn.

Hắn mất kiên nhẫn, lao vào liều mạng, vung đao chém tới tấp, sát khí ngút trời.

Đúng lúc đó, Lăng Vô Địch bất ngờ lăn người sang một bên, rồi từ dưới đất vung đao lên, chém thẳng vào bụng tên kia.

Một đường chém dài, sâu hoắm, nhanh như ánh chớp.

Tên đó kêu lên thảm thiết, ôm bụng lăn lộn trên mặt đất.

Lăng Vô Địch đứng dậy, thở hổn hển.

Mồ hôi và máu hòa lẫn, nhỏ xuống mặt đất.

Trên người hắn có vài vết thương nhỏ, nhưng không đáng kể.

Hắn bước tới chỗ tên đang lăn lộn, mắt lạnh tanh, không chớp, dứt khoát kết liễu.

**

"Keng!

Ký chủ hạ sát Thất Phẩm hậu kỳ, thu hoạch 500 Sát Phạt Điểm."

**

Tên còn lại bị thương nặng, nằm bất động, mắt nhìn hắn với ánh mắt căm hờn.

Lăng Vô Địch không chần chừ, bước tới, đao vung lên lần cuối.

**

"Keng!

Ký chủ hạ sát Thất Phẩm hậu kỳ, thu hoạch 500 Sát Phạt Điểm."

**

Hắn ngồi phịch xuống đất, dựa lưng vào gốc cây, thở dốc.

Tay hắn run run, không phải vì sợ, mà vì mệt.

Cả người hắn ướt đẫm mồ hôi và máu, những vết thương nhỏ vẫn rỉ máu, nhưng hắn không có thời gian để băng bó.

Hắn nhìn lên hệ thống:

**Sát Phạt Điểm:

13.

800.

**

*Mười ba nghìn tám trăm.

Ba tên này cho một nghìn năm trăm.

Cũng tạm.

Hắn lục soát người chúng, thu được kha khá tiền bạc, và một cuốn sách cũ bọc vải.

Hắn lật xem, thấy chữ viết cổ, nhưng không hiểu gì.

Hắn cất vào túi.

Rồi hắn đứng dậy, lê bước về chỗ con ngựa.

Trên người hắn, những vết thương nhỏ vẫn rỉ máu, thấm đỏ cả mảng áo.

Hắn lên ngựa, thúc đi.

Trong bóng tối, bóng hắn mờ dần, mờ dần, rồi tan biến.

Phía sau, ba xác chết nằm la liệt dưới gốc cây, mắt vẫn mở to nhìn lên bầu trời đầy sao.

Máu của chúng vẫn còn ấm, bốc hơi trong không khí lạnh của núi rừng.

Trên đường, Lăng Vô Địch không ngoảnh lại.

Hắn chỉ nhìn thẳng về phía trước, nơi những ngọn núi xa xăm mờ trong sương đêm.

Và trong lòng hắn, những con số vẫn nhảy múa:

**Sát Phạt Điểm:

13.

800.

**

**Hết chương 26.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập