Chương 27: Dịch Cân Kinh

Mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng nhạt xuyên qua tán lá rừng, chiếu xuống con đường mòn ngoằn ngoèo những vệt sáng lốm đốm.

Gió thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm của sương sớm còn đọng trên lá, thoang thoảng mùi đất ướt và mùi hoa dại.

Tiếng chim hót líu lo từ xa vọng lại, nhưng Lăng Vô Địch không có tâm trạng thưởng thức.

Hắn thúc ngựa đi chậm rãi, mắt vẫn dáo dác nhìn quanh sau đêm dài căng thẳng.

Hai bên đường, những lùm cây rậm rạp như những bức tường xanh, thỉnh thoảng lại có những tảng đá lớn phủ đầy rêu phong nằm lăn lóc.

Mỗi bóng đen lướt qua trong tầm mắt đều khiến hắn khẽ giật mình, tay vô thức đặt lên chuôi đao.

Hắn vừa đi vừa nghĩ về ba tên cướp Thất Phẩm hậu kỳ đêm qua.

Một trận chiến suýt lấy mạng hắn, nhưng kết quả thu được cũng kha khá.

Hắn đưa tay sờ vào túi áo, nơi cất cuốn sách cũ lấy được từ xác chết.

*Không biết là sách gì, nhưng dám mang theo người chắc cũng có giá trị.

Đang mải suy nghĩ, bỗng nhiên từ xa vọng lại tiếng la hét thảm thiết, tiếng trẻ con khóc, tiếng ông già cầu cứu.

Lăng Vô Địch giật mình, vội thúc ngựa chạy nhanh về phía trước, lòng thầm cảnh giác cao độ.

Vòng qua một lùm cây, hắn thấy một cảnh tượng làm hắn khựng lại.

Một lão già tóc bạc phơ, người đầy thương tích, quần áo rách nát, đang ôm một đứa bé chừng bảy tám tuổi, run rẩy dựa vào gốc cây cổ thụ.

Khuôn mặt lão già hốc hác, đầy những vết nhăn của tuổi tác và lo âu, đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía trước với sự tuyệt vọng cùng cực.

Đứa bé trong lòng lão khóc ré lên từng hồi, nước mắt nước mũi giàn giụa, bàn tay nhỏ xíu bấu chặt vào vạt áo lão.

Trước mặt họ là một tên hòa thượng cao lớn, mặt mày dữ tợn, đầu cạo nhẵn bóng phản chiếu ánh nắng.

Trên trán hắn có hình xăm một vòng tròn đen kỳ dị, trông như một con mắt thứ ba đang mở.

Hắn mặc y phục đen sì, rộng thùng thình, nhưng lộ ra những bắp thịt cuồn cuộn bên trong.

Tay phải hắn cầm một cây **thiết trượng** nặng trịch, đen bóng, trên đỉnh trượng có khắc hình đầu lâu trắng với hai hốc mắt sâu hoắm – một yêu tăng, tu vi **Thất Phẩm viên mãn**.

Yêu tăng cười ha hả, giọng the thé như ma quỷ, khua thiết trượng lên không trung tạo thành những tiếng vù vù rợn người:

"Lão già, giao đứa bé đây!

Ta cần máu tươi để luyện công!

Máu của trẻ con là tốt nhất, càng non càng thơm!

"Lão già ôm chặt đứa bé, run run như chiếc lá trước gió, giọng khàn đặc:

"Đại sư, xin ngài tha cho cháu tôi!

Nó còn nhỏ quá!

Tôi già rồi, chết cũng được, xin ngài lấy máu tôi!

"Yêu tăng cười lớn, giơ thiết trượng lên, bóng đen của nó phủ xuống hai ông cháu:

"Máu già của ngươi thì có ích gì?

Ta cần máu tươi, máu thơm!

Không giao thì chết cả hai!

"Lăng Vô Địch đứng đó, nép sau một thân cây, nhìn cảnh tượng.

Hắn thấy ánh mắt van xin của lão già, thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của đứa bé, thấy sự hung tàn trên mặt yêu tăng.

Trong lòng hắn, có chút gì đó gợn lên.

*Yêu tăng?

Thất Phẩm viên mãn?

Cao hơn ta một bậc.

Đánh nhau với hắn, không dễ.

Hắn tính toán nhanh.

Nếu đánh chính diện, hắn chỉ có ba phần thắng.

Nhưng nếu dùng mưu, nếu để hắn chủ quan, nếu.

*Giả heo.

Giả chật vật.

Rồi một đòn kết liễu.

Hắn do dự chỉ trong tích tắc, rồi bước ra từ sau gốc cây, mặt mày hốt hoảng, giọng run run:

"Khoan.

khoan đã!

"Yêu tăng quay lại, nhìn hắn với ánh mắt khinh thường.

Đảo mắt qua người hắn, thấy khí tức chỉ Bát Phẩm sơ kỳ (nhờ Ẩn Tức)

, thấy bộ dạng run rẩy, hắn cười khẩy, nụ cười đầy khinh miệt:

"Thằng nhãi con, muốn chết à?

Muốn chết thì ta cho chết!

"Lăng Vô Địch nuốt nước bọt, mặt tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán (diễn cực kỳ nhập tâm)

, giọng lắp bắp:

"Ta.

ta chỉ muốn nói.

ngươi là hòa thượng, sao lại làm chuyện ác như vậy?

Phật tổ không tha cho ngươi đâu!

"Yêu tăng ngớ người, rồi cười lớn, tiếng cười vang vọng cả khu rừng, làm chim chóc bay tán loạn:

"Ha ha ha!

Một thằng Bát Phẩm mà cũng dạy đời ta?

Phật tổ?

Ta chính là Phật tổ!

Mau lại đây chịu chết!

"Hắn vung thiết trượng, lao thẳng vào Lăng Vô Địch.

Thiết trượng nặng cả trăm cân, vung lên nghe vù vù, uy lực kinh người.

Những nhát trượng đánh xuống đất, nát đá, tung bụi mù mịt.

Đập vào cây, cây đổ gãy đôi, văng ra xa, lá cây bay tứ tung.

Lăng Vô Địch hốt hoảng la lên, lăn lộn né tránh.

Hắn không lộ thực lực, chỉ dùng thân pháp cơ bản nhất, chật vật lắm mới né được những đòn tấn công.

Thỉnh thoảng hắn lại vấp ngã, trượt chân, làm trò hề cho yêu tăng cười.

"Ha ha!

Chạy đi!

Chạy nữa đi!"

Yêu tăng hét lên, mắt đỏ ngầu, sát khí ngút trời.

Lăng Vô Địch thở hổn hển, mặt mày lấm lem bụi đất, áo quần rách nát.

Hắn vừa chạy vừa la:

"Đừng.

đừng giết ta!

Ta không có gì đâu!

"Bất ngờ, yêu tăng móc từ trong áo ra một nắm **kim châm** nhỏ xíu, sáng loáng dưới ánh nắng.

Những mũi kim có màu xanh lè, rõ ràng đã tẩm độc.

Hắn cười gằn:

"Chạy trốn?

Xem ngươi chạy được không!

"Hắn phóng mạnh về phía Lăng Vô Địch, những mũi kim lao vun vút như mưa, xé gió tạo thành những tiếng rít chói tai.

Lăng Vô Địch vội lăn người sang một bên, lăn lông lốc trên mặt đất đầy đá sỏi.

Những mũi kim cắm đầy vào thân cây sau lưng hắn, thành một vòng tròn dày đặc, những chiếc kim vẫn còn rung lên bần bật.

"Chết tiệt!"

Lăng Vô Địch chửi thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ hoảng sợ, mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy thành dòng trên má.

Yêu tăng cười ha hả, tiến lại gần:

"Chạy giỏi đấy!

Nhưng chạy được đến bao giờ?

Ta sẽ chơi với ngươi cho đến khi ngươi kiệt sức!

"Hắn lại xông lên, thiết trượng vung loạn xạ.

Lăng Vô Địch tiếp tục né tránh, lúc này đã chân thật hơn, vì yêu tăng thực sự mạnh.

Hắn phải vận dụng toàn bộ khả năng né tránh, nhưng vẫn cố giữ cho mình ở mức

"chật vật, suýt chết"

chứ không quá xuất sắc.

Yêu tăng thấy đánh mãi không trúng, bắt đầu mất kiên nhẫn.

Hắn móc từ trong áo ra một chiếc **thiết tráo** sáng loáng, đeo vào tay trái.

Thiết tráo có những mấu sắt nhọn hoắt, dài như móng vuốt của mãnh thú, chỉ cần bị cào trúng cũng đủ lột da xé thịt.

"Xem ngươi né thế nào!

"Hắn vung tay trái, thiết tráo vẽ thành những đường cong chết chóc trong không khí.

Cùng lúc, tay phải vẫn cầm thiết trượng đánh tới tấp.

Lăng Vô Địch bị ép vào thế lưỡng nan, vừa phải né trượng, vừa phải tránh tráo.

Mỗi bước chân đều phải tính toán, mỗi cái lắc người đều phải chính xác.

Một nhát tráo sượt qua vai hắn, rách một mảng áo và da thịt.

Máu bắn ra, ấm nóng, nhưng Lăng Vô Địch không kêu.

Hắn chỉ nghiến răng, mắt vẫn lạnh tanh nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ hoảng sợ, lăn lộn tránh tiếp.

*Mẹ kiếp!

Tên này nhiều vũ khí thật!

Nhưng sắp đến lúc rồi.

Hắn thấy yêu tăng đã hoàn toàn chủ quan, đã coi hắn như một con mồi chỉ biết chạy trốn.

Những đòn tấn công bắt đầu loạn xạ, thiếu chính xác.

Mắt yêu tăng đỏ ngầu, chỉ còn thú tính, không còn lý trí.

Đúng lúc yêu tăng vung thiết trượng quá mạnh, để hở sườn trái, Lăng Vô Địch bất ngờ lao vào.

Không còn vẻ hoảng sợ, không còn run rẩy.

Mắt hắn sáng lên một tia lạnh lẽo, tay rút đoản đao với tốc độ kinh người.

Một tia sáng lóe lên.

Nhanh, sắc, chính xác.

Đao của hắn không nhắm vào sườn, mà nhắm thẳng vào cổ tay cầm thiết trượng của yêu tăng.

*Phập!

Cổ tay yêu tăng đứt lìa, máu phun ra như suối.

Thiết trượng rơi xuống đất, nặng trịch, vùi sâu xuống đất.

Yêu tăng kêu lên thảm thiết, tiếng kêu vang vọng cả khu rừng.

Nhưng Lăng Vô Địch không dừng lại.

Hắn xoay người, đao lại vung lên, lần này nhắm thẳng vào cổ họng yêu tăng.

Yêu tăng hoảng hồn, tay trái vung thiết tráo cào thẳng vào mặt Lăng Vô Địch.

Lăng Vô Địch vội né, nhưng vẫn bị trúng một nhát vào cánh tay.

Máu lại chảy, ướt đẫm cả mảng áo.

Nhưng hắn vẫn không dừng.

Hắn lao tới, đao chém tới tấp.

Yêu tăng mất một tay, mất thăng bằng, chỉ còn chống đỡ yếu ớt bằng thiết tráo.

Máu từ cổ tay đứt vẫn phun ra, nhuộm đỏ cả một vùng đất.

Sau một hồi ngắn ngủi, Lăng Vô Địch tìm được sơ hở.

Hắn đâm thẳng đao vào bụng yêu tăng, một nhát sâu hoắm.

Yêu tăng trợn mắt, miệng há ra, máu trào ra từ khóe môi.

Hắn từ từ ngã vật xuống, mắt vẫn mở to, nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt không thể tin nổi.

Lăng Vô Địch đứng thở hổn hển, mồ hôi và máu hòa lẫn, nhỏ xuống mặt đất.

Hắn nhìn yêu tăng đang hấp hối, mắt vẫn lạnh tanh.

Yêu tăng mấp máy môi, run run:

"Ngươi.

ngươi.

lừa ta.

"Lăng Vô Địch cười nhạt:

"Ừ, ta lừa ngươi.

Cảm ơn vì đã chủ quan.

"Yêu tăng trợn mắt lần cuối, rồi tắt thở.

**

"Keng!

Ký chủ hạ sát Thất Phẩm viên mãn, thu hoạch 600 Sát Phạt Điểm."

**

Lăng Vô Địch thở phào, nhưng chưa kịp mừng thì nhớ ra yêu tăng có nhắc đến một cuốn sách.

Hắn lục soát người hắn, móc ra từ trong áo một cuốn sách cũ, bìa da đã mục nát, ố vàng theo thời gian.

Trên bìa có mấy chữ cổ:

**

"Dịch Cân Kinh"

**.

Mắt hắn mở to, tim đập thình thịch.

*Thánh cấp?

Công pháp Thánh cấp?

Tay hắn run run, suýt làm rơi cuốn sách.

Hắn vội vàng cất kỹ vào túi trong cùng, áp sát vào ngực, nhìn quanh như sợ có ai thấy.

*Mẹ kiếp!

Thánh cấp!

Cái thứ này mà lộ ra, khắp thiên hạ sẽ truy sát mình!

Nhưng rồi một ý nghĩ khác hiện ra:

*Có Thánh cấp công pháp, ta có thể lên Lục Phẩm, Ngũ Phẩm, thậm chí cao hơn!

Hắn cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện.

Hắn lục soát thêm, thu được mấy lọ độc dược, mấy nắm kim châm, và một cuốn sổ nhỏ ghi chép về các loại độc.

Tất cả đều được hắn nhét vào túi.

Xong xuôi, hắn quay sang lão già và đứa bé.

Lão già vẫn run run ôm đứa bé, nhìn hắn với ánh mắt vừa sợ vừa biết ơn, không dám cử động.

"Đa tạ.

đa tạ tráng sĩ.

tráng sĩ đã cứu chúng tôi.

.."

Lão già lắp bắp.

Lăng Vô Địch phẩy tay, giọng thản nhiên, nhưng trong lòng thấy nhẹ nhõm lạ thường:

"Không có gì.

Các ngươi đi đi.

Đường còn dài.

"Lão già dập đầu lia lịa, rồi dắt đứa bé đi nhanh vào rừng, chỉ thi thoảng ngoái lại nhìn hắn với ánh mắt không nguôi cảm kích.

Lăng Vô Địch nhìn theo một lúc, rồi lên ngựa, tiếp tục lên đường.

Gió thổi nhẹ, mang theo mùi máu tanh từ xác yêu tăng, nhưng hắn không ngoảnh lại.

Trong lòng hắn, một cảm giác kỳ lạ dâng lên.

Vừa vui vì có được Dịch Cân Kinh, vừa.

không biết gọi là gì.

*Mình vừa cứu hai người.

Mình không phải người tốt, nhưng thỉnh thoảng làm việc tốt cũng thấy.

nhẹ lòng.

Hắn cười nhạt, tự giễu mình.

Rồi hắn nghĩ đến cuốn sách trong túi, nghĩ đến sức mạnh sắp có.

*Thánh cấp.

lão tử sắp thành cao thủ rồi.

Hề hề.

Hắn thúc ngựa đi nhanh hơn, hòa vào màn nắng chiều đang buông xuống.

Phía sau, xác yêu tăng nằm lại giữa rừng, mắt vẫn mở to nhìn lên bầu trời, như không tin nổi mình đã chết dưới tay một kẻ mà hắn coi là

"con mồi"

**Hết chương 27.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập