Ánh bình minh len lỏi qua kẽ lá, chiếu xuống khuôn mặt đầy mồ hôi của Lăng Vô Địch.
Hắn ngồi xếp bằng trong hang động nhỏ, hai tay kết ấn, hơi thở đều đặn theo từng vòng tuần hoàn của nội lực.
Ba ngày đã trôi qua kể từ khi hắn giết chết yêu tăng và có được Dịch Cân Kinh.
Ba ngày hắn ẩn mình trong hang động này, vừa dưỡng thương, vừa nghiền ngẫm cuốn công pháp Thánh cấp.
Hắn mở hệ thống, nhìn vào dòng chữ hiện ra:
**
"Phát hiện nội công tâm pháp Thánh cấp thượng phẩm:
Dịch Cân Kinh.
Ký chủ có muốn sử dụng 5.
000 Sát Phạt Điểm để hệ thống hỗ trợ lĩnh ngộ?"
Lăng Vô Địch không chần chừ.
Hắn đã có 8.
800 điểm, đủ để chi trả.
"Xác nhận!
"Một luồng thông tin khổng lồ ập vào đầu như vỡ đê.
Những dòng chữ cổ trên cuốn sách bỗng trở nên sống động, nhảy múa trước mắt hắn.
Từng đường kinh mạch, từng huyệt đạo, từng luồng khí lưu chuyển hiện ra rõ ràng như lòng bàn tay.
Cảm giác như có ai đó đang trực tiếp dẫn dắt, chỉ bảo hắn từng bước một.
"Đã tiêu hao 5.
000 điểm.
Dịch Cân Kinh đạt cấp nhập môn.
Còn lại:
3.
800 điểm."
Lăng Vô Địch bắt đầu vận công.
Một luồng khí nóng từ đan điền từ từ sinh ra, chạy dọc theo kinh mạch.
Lần này không còn cảm giác đau đớn như trước, mà là ấm áp, dễ chịu, như tắm trong nước ấm.
Khí nóng lan tỏa khắp cơ thể, mở rộng từng kinh mạch, từng huyệt đạo.
Những kinh mạch vốn nhỏ hẹp bắt đầu giãn ra, những huyệt đạo vốn tắc nghẽn bắt đầu thông suốt.
Cảm giác như cả cơ thể được tái sinh.
Một canh giờ trôi qua.
Hai canh giờ.
Đến khi mặt trời lên cao, Lăng Vô Địch mở mắt.
Một tia sáng lạnh lóe lên trong đồng tử.
Hắn vung tay, một luồng khí mạnh mẽ phát ra, đánh vào vách đá, để lại một vết lõm sâu hơn trước rất nhiều.
"Keng!
Ký chủ đột phá thành công lên Thất Phẩm viên mãn.
Đã tiêu hao 2.
1.
"Dịch Cân Kinh (Thánh cấp thượng phẩm)
– nhập môn.
Cần 10.
000 điểm để đạt tiểu thành."
Lăng Vô Địch nhìn con số 1.
800 điểm còn lại, cười nhạt.
*Còn xa mới đủ.
Phải kiếm thêm điểm.
Mà muốn kiếm điểm, phải giết người.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi hang.
Nắng sớm chiếu vào mặt, ấm áp, nhưng hiếm khi hắn không có tâm trạng thưởng thức.
Có một thứ gì đó đang thúc giục hắn sớm nhanh chóng lên đường tránh xa thị phị, tìm kiếm cơ hội mới.
Nhưng số phận đôi lúc không chiều lòng người.
Vừa ra khỏi hang được chừng một dặm, Lăng Vô Địch bỗng cảm thấy một luồng sát khí lạnh lẽo từ phía sau, như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào gáy hắn.
Cảm giác ấy khiến lông tay hắn dựng đứng, một nỗi bất an dâng lên tột độ.
Hắn quay lại.
Một lão tăng đứng đó, cách chừng mười trượng.
Lão tăng mặc y phục đen sì, rách rưới, đầu trọc lốc, trên trán có vết sẹo dài chạy từ trán xuống má, như một vết dao chém ngày nào.
Mắt lão đỏ ngầu, sát khí ngút trời, như muốn thiêu sống bất kỳ ai lọt vào tầm mắt.
Trên tay lão là một cây **thiết trượng** đen bóng, nặng trịch, lớn hơn cây của yêu tăng hôm trước gấp rưỡi, trên đỉnh trượng khắc hình đầu lâu trắng với hai hốc mắt sâu hoắm như đang nhìn thẳng vào linh hồn người đối diện.
Quan trọng nhất, khí tức của lão tăng là **Lục Phẩm hậu kỳ**.
Lăng Vô Địch lạnh sống lưng.
Tim hắn như ngừng đập trong một khoảnh khắc, rồi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chảy dài xuống má.
Lão tăng nhìn hắn, ánh mắt như hai lưỡi dao găm vào mặt hắn.
Lão khẽ hít một hơi, rồi cất giọng khàn đặc, đầy sát khí:
"Thằng nhãi.
trên người ngươi có khí tức của Dịch Cân Kinh.
"Lăng Vô Địch run run, nhưng cố giữ bình tĩnh:
"Tiền.
tiền bối nói gì?
Tôi không hiểu.
"Lão tăng cười nhạt, nụ cười lạnh lẽo như dao cắt vào da thịt:
"Đừng giả vờ.
Dịch Cân Kinh là bảo vật của ta, bị thằng đồ đệ bất hiếu trộm mất cách đây nửa tháng.
Ta đã tìm khắp nơi, giờ gặp ngươi, trên người ngươi có khí tức của nó.
Nói, ngươi gặp thằng khốn đó ở đâu?"
Lăng Vô Địch nuốt nước bọt một cách khó khăn.
Hắn biết, trước mặt Lục Phẩm hậu kỳ, hắn không có cửa thắng.
Dù có Dịch Cân Kinh, hắn cũng chỉ mới nhập môn.
Chênh lệch một cảnh giới lớn, lại còn hai bậc, đánh nhau chỉ có chết.
Hắn lắp bắp, mặt tái mét như tờ giấy:
"Tôi.
tôi có gặp một người.
hắn muốn giết tôi, tôi chỉ phòng vệ.
Tôi không biết đó là đồ đệ của tiền bối.
"Lão tăng mắt sáng rực lên, sát khí càng thêm dữ dội:
"Ngươi giết nó?"
Lăng Vô Địch run run gật đầu.
Lão tăng gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, tiếng gầm vang vọng cả khu rừng, làm chim chóc bay tán loạn:
"Thằng khốn!
Nó có tội trộm bảo vật, nhưng cũng là đồ đệ duy nhất của ta!
Ngươi dám giết nó?
Hôm nay ngươi phải đền mạng!
"Không nói không nhanh
Hắn vung thiết trượng, lao thẳng vào đầu Lăng Vô Địch với tốc độ kinh người, nhanh như chớp giật.
Lăng Vô Địch đã chuẩn bị tinh thần.
Hắn lập tức quay người bỏ chạy, vận dụng toàn bộ khinh công vừa được tăng cường nhờ Dịch Cân Kinh.
Chân hắn đạp xuống đất, bật người lao vút đi như một mũi tên.
xoẹt
Một âm thanh trầm đục va vào đất đá vang lên
Trông thấy Lăng Vô Địch đang dùng hết tốc lức chạy thoát
“Muốn chạy”
Nhưng lão tăng nhanh hơn.
Chỉ trong vài nhịp thở, khoảng cách đã rút ngắn còn năm trượng.
Lăng Vô Địch hoảng hồn, vừa chạy vừa vung đao về phía sau.
Một luồng **đao khí** từ lưỡi đao bắn ra, xé gió lao thẳng vào lão tăng.
Lão tăng cười khẩy, thiết trượng lại loé lên hàn quang, được ông ta vung lên một cái nhẹ nhàng.
*Choang!
Đao khí va vào thiết trượng, vỡ tan như bọt nước, không để lại dấu vết gì.
Những mảnh vỡ vô hình bay tán loạn trong không trung.
Lăng Vô Địch tái mặt, nhưng không dám dừng lại.
Hắn tiếp tục vung đao, liên tiếp bắn ra những luồng đao khí về phía sau.
Năm, bảy, mười luồng, ào ạt như mưa.
Lão tăng vẫn thản nhiên vung thiết trượng, đập tan từng luồng đao khí một cách dễ dàng.
Những tiếng
"choang choang"
vang lên liên hồi như đang đập vỡ đồ sứ.
Mỗi lần đao khí vỡ tan, Lăng Vô Địch lại cảm thấy một nỗi tuyệt vọng dâng lên.
"Chỉ thế thôi sao?
Thất Phẩm viên mãn, đồ sâu bọ vọng tưởng !"
Lão tăng quát lên, giọng đầy khinh miệt.
"Ngươi nghĩ mấy cái đao khí vụn vặt đó có thể làm gì được ta?"
Lăng Vô Địch thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm, chảy thành dòng trên mặt, trên cổ, ướt đẫm cả lưng áo.
Hơi thở hắn dồn dập, phổi như muốn nổ tung.
Chân hắn run lên vì mệt, những bước chạy bắt đầu loạng choạng, nhưng hắn không dám dừng lại.
Hắn lao vào rừng sâu, len lỏi qua những lùm cây rậm rạp, nhảy qua những tảng đá lởm chởm, luồn qua những khe núi hẹp.
Gai cào rách áo, cào rách da.
Máu từ những vết xước chảy ra, thấm đỏ cả mảng áo, tạo thành những vệt dài trên cánh tay, trên chân.
Mỗi bước chạy đều để lại dấu máu trên lá cây, trên mặt đất.
Nhưng hắn không dám dừng lại.
Phía sau, tiếng bước chân lão tăng vẫn đuổi kịp, mỗi lúc một gần.
Lão không vội, cứ chạy theo như một con hổ đang đùa giỡn với con mồi, thỉnh thoảng lại vung thiết trượng đập tan những thân cây cản đường, khiến chúng đổ gãy rào rào.
"Chạy đi!
Chạy nữa đi!
Xem ngươi chạy được đến bao giờ!"
Lão tăng cười lớn, tiếng cười vang vọng cả khu rừng, làm chim chóc bay tán loạn.
"Ta sẽ lột da ngươi từ từ, cho ngươi nếm đủ mùi đau đớn trước khi chết!
"Trong ông lão tăng e rằng đã nghĩ ra đủ loại cực hình với hắn.
Lăng Vô Địch lâm vào tình thế tuyệt vọng.
Hắn biết mình không thể chạy thoát một Lục Phẩm hậu kỳ.
Chênh lệch quá lớn, như trẻ con chạy đua với người lớn.
Trong đầu hắn, một ý nghĩ liều lĩnh lóe lên.
Hắn đưa tay vào túi, lôi cuốn Dịch Cân Kinh ra.
Cuốn sách quý giá mà hắn đã liều mạng mới có được.
Những trang sách vàng ố, những dòng chữ cổ mà hắn đã dùng 5.
000 điểm để lĩnh ngộ.
Tất cả đang nằm trong tay hắn.
*Nhưng không có mạng, giữ sách làm gì?
“Dịch Cân Kinh ta nhường cho ngươi” Lăng Vô Địch hét lên như sợ lão yêu tăng không nghe thấy.
Hắn ném mạnh về phía sau.
Cuốn sách bay vụt trong không trung, lật từng trang giữa ánh nắng, những trang giấy vàng ố xoay tít, rơi vào một bụi cây cách đó chừng mười trượng, phát ra tiếng động nhẹ.
Nhưng tất cả đều được lão thu hết vào tầm mắt.
Lão tăng khựng lại.
Mắt lão sáng rực lên khi thấy cuốn sách.
"Dịch Cân Kinh!"
Lão gầm lên, vừa mừng vừa giận.
Ngươi dám lấy bảo vật của ta!
"Lăng Vô Địch không ngoảnh lại, tiếp tục chạy như điên.
Hắn biết, đó là cơ hội duy nhất.
Lão tăng do dự chỉ trong tích tắc.
Nhưng rồi lão quyết định, lao về phía cuốn sách trước.
Dù sao, đó cũng là thứ quan trọng nhất.
Lão nhặt cuốn sách lên, kiểm tra nhanh.
Mắt lão sáng rực, miệng lẩm bẩm:
"Đúng rồi.
đúng là Dịch Cân Kinh thật.
thằng đồ đệ khốn nạn, dám trộm của ta.
"Nhưng rồi lão ngẩng lên nhìn về phía Lăng Vô Địch đã khuất dần sau những lùm cây.
Mắt lão lại đỏ ngầu, sát khí bùng phát:
"Nhưng ngươi vẫn phải chết!
Không ai dám giết đồ đệ của ta mà sống sót!
Dù nó có tội, cũng phải do ta xử lý!
"“Huống chi ngươi biết về Dịch Cân Kinh, có trách cũng trách ngươi số phận quá bạc bẽo”
Lão cất cuốn sách vào túi, lại tiếp tục đuổi theo.
Bộ dáng không chừa cho hắn đường sống.
Nhưng khoảng cách đã xa hơn.
Lăng Vô Địch đã tận dụng được thời gian quý báu đó để chạy sâu hơn vào rừng.
Hắn chạy qua những con suối, lội nước để xóa dấu vết.
Nước suối lạnh buốt, nhưng hắn không cảm thấy.
Hắn chạy qua những khe núi, những hang động, những cánh rừng tre rậm rạp.
Chân hắn rớm máu, tay hắn rớm máu, nhưng hắn không dám dừng bước.
Hắn sợ rằng chỉ cần bản thân dừng lại một nhịp, liền nhìn thấy nụ cười và gương mắt đầy sát khí lạnh lẽo của lão yêu tăng.
Mặt trời lặn dần, bóng tối bắt đầu bao trùm khu rừng.
Những tia nắng cuối cùng yếu ớt chiếu qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng mờ ảo.
Bóng tối từ từ nuốt chửng lấy từng tán cây, từng bụi rậm.
Lăng Vô Địch thấy một thác nước nhỏ.
Nước từ trên cao đổ xuống, tung bọt trắng xóa, tạo thành một màn nước dày.
Sau thác nước, hắn phát hiện một hang động kín đáo, được nước che khuất.
Cửa hang chỉ đủ một người chui lọt, sâu hun hút.
Hắn không ngần ngại, lao vào, nép sâu trong góc tối, nín thở.
Nước từ thác bắn vào, ướt đẫm người hắn, nhưng hắn không dám động đậy.
Bên ngoài, tiếng bước chân lão tăng vang lên, gần dần, gần dần.
Lão đã đến bên bờ suối, cách thác nước không xa.
Lăng Vô Địch nín thở, tay siết chặt chuôi đao đến trắng bệch.
Mắt hắn mở to trong bóng tối, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực.
Hắn có thể nghe thấy từng nhịp đập dồn dập của chính mình.
Mồ hôi lại túa ra, chảy thành dòng trên mặt, hòa lẫn với nước suối, nhưng hắn không dám lau.
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước thác nước.
Lão tăng đứng đó, nhìn quanh.
Mắt lão đảo qua thác nước, nhưng không thấy hang động vì nước che khuất.
Lão đứng yên một lúc, lắng nghe.
Lăng Vô Địch có thể nghe thấy tiếng thở của lão, tiếng tim đập của chính mình.
Không gian như ngừng lại, chỉ còn tiếng nước chảy ầm ầm.
Hắn cầu nguyện thầm trong lòng.
*Đi đi.
đi chỗ khác mà tìm.
Lão tăng đứng một lúc lâu, rồi gầm lên một tiếng đầy tức giận.
Tiếng gầm vang vọng cả khu rừng, làm nước suối rung động, làm những tán lá cây xung quanh rụng xuống.
"Thằng nhãi!
Ngươi chạy không thoát đâu!
Dù có chạy đến chân trời góc biển, ta cũng sẽ tìm ra ngươi!
Ngươi cầm Dịch Cân Kinh của ta, ngươi giết đồ đệ ta, ngươi phải trả giá, ngươi phải đem mọi chuyện cùng ngươi xuống mồ!
"Lão vung thiết trượng, đập tan một tảng đá lớn bên bờ suối.
Tảng đá vỡ vụn, bay tứ tung, những mảnh vụn bắn vào thác nước, tạo thành những tiếng động lớn.
Rồi lão quay người, bỏ đi, tiếng bước chân xa dần, nhưng vẫn còn văng vẳng những tiếng chửi rủa trong bóng tối.
Lăng Vô Địch vẫn nín thở, không dám động đậy.
Hắn chờ thêm một giờ, hai giờ, cho đến khi chắc chắn lão tăng đã đi xa, không còn nghe thấy tiếng động gì nữa.
Rồi hắn lảo đảo bò ra khỏi hang, ngã vật xuống bờ suối, thở hổn hển.
Trên người hắn đầy thương tích, máu me be bét, áo quần rách nát không còn hình dạng.
Mặt mũi hắn lấm lem bùn đất, mồ hôi và máu hòa lẫn.
Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng vẫn còn sợ hãi.
Bàn tay hắn run run, không phải vì lạnh, mà vì căng thẳng.
Toàn thân hắn như muốn rã rời.
*Mẹ kiếp.
suýt chết.
mất cả chì lẫn chài rồi.
Nghĩ đến cuốn sách quý giá đã ném đi, lòng hắn không chút tiếc nuối, dù sao học cũng học rồi, bất quá hắn còn định tìm cơ hội bán Dịch Cân Kinh đổi lấy một vố lớn.
Bao nhiêu công sức, bao nhiêu liều mạng, cuối cùng cũng mất.
Nhưng rồi hắn tự an ủi:
*Còn mạng là còn tất cả.
Sách có thể tìm lại, mất mạng là hết.
Huống hồ, ta đã học được, không phải uổng công hoàn toàn.
Hắn ráng gượng dậy, lê bước vào rừng sâu, tìm nơi ẩn náu mới.
Mỗi bước chân đều đau nhức, những vết thương rỉ máu, nhưng hắn cắn răng chịu đựng.
Trong lòng hắn, một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên, nhưng cũng có một tia quyết tâm mãnh liệt.
*Phải mạnh hơn.
Phải lên Lục Phẩm.
Phải tìm lại Dịch Cân Kinh.
Và phải giết lão già chết tiệt đó!
Hắn biến mất trong bóng đêm.
Phía sau, tiếng gió rít qua kẽ lá, như lời cảnh báo về những nguy hiểm còn ở phía trước.
Trên bờ suối, những vết đao khí vỡ tan, những tảng đá bị đập vỡ vẫn còn đó, chứng tích của một cuộc truy sát kinh hoàng.
Và trong tay lão yêu tăng, cuốn Dịch Cân Kinh đã được lão cất kỹ trong túi, nhưng trong lòng lão vẫn còn nguyên cơn thịnh nộ.
ta sẽ tìm ra ngươi.
dù ngươi có chạy đằng trời.
"Tiếng lão thì thầm trong bóng tối, hòa lẫn với tiếng gió rít.
Một bên khác
*Mẹ kiếp!
Lão già chết tiệt!
Lục Phẩm hậu kỳ ghê thật!
Hắn thở dốc, lôi từ trong túi ra lọ thuốc cầm máu cuối cùng, rắc lên vết thương.
Đau nhói, nhưng hắn quen rồi.
Trong lòng hắn thì lại có chút cảm nhận được cảm xúc khi đạt được thành tựu:
*lão già cầm Dịch Cân Kinh, nhưng lão có biết ta đã học được không?
Không biết đâu!
Lão chỉ biết ta từng cầm nó, chứ không biết ta đã lĩnh ngộ được bao nhiêu.
Hắn xoa tay, cười thầm, nhưng vết thương nhói lên khiến hắn nhăn mặt.
*Đau thật!
Nhưng mà vui!
Lão già tưởng lấy lại được bảo vật, nhưng ta đã có thứ quý hơn – kiến thức trong đầu.
Hắn nhắm mắt, cảm nhận luồng khí lạnh từ đan điền vẫn đang lưu chuyển.
Dịch Cân Kinh đã thấm vào người hắn, dù chỉ mới nhập môn.
*Chỉ cần thêm điểm, thêm thời gian, ta sẽ lên Lục Phẩm, thậm chí Lục Phẩm Hậu kỳ.
Lúc đó, gặp lại lão già, ai thắng ai thua còn chưa biết!
Hắn nghĩ đến cảnh lão yêu tăng kinh ngạc khi thấy hắn đột nhiên mạnh lên, cười thầm trong bóng tối.
*Lão già chờ đó.
Ta sẽ tìm ngươi.
Không chỉ giải mối nhục hôm nay, mà còn lấy mạng ngươi luôn.
Hai đồ đệ sư phụ, chết cùng một chỗ cho vui.
Nhưng rồi hắn lại nghĩ đến thực tại:
hắn đang chảy máu, đang yếu, đang sợ.
*Mà thôi, tính sau.
Giờ phải sống đã.
Phải tìm chỗ ẩn náu, phải dưỡng thương, phải kiếm điểm.
Hắn lần mò trong bóng tối, tìm được một hang động nhỏ khác, cũng kín đáo không kém.
Hắn chui vào, nằm vật ra, thở dốc.
*Mệt quá!
Sống sót rồi!
Hắn cười, nụ cười mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện của kẻ vừa thoát chết trong gang tấc.
*Lão già, ngươi chờ đó!
Hắn nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ, tay vẫn đặt trên chuôi đao.
Ngoài kia, gió vẫn thổi, rừng vẫn tối, và cuộc truy sát vẫn chưa kết thúc.
Nhưng trong lòng Lăng Vô Địch, lửa đã cháy lại.
—
**Hết chương 28.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập