Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua màn sương mờ ảo, chiếu xuống con đường mòn ngoằn ngoèo ven rừng.
Lăng Vô Địch bước ra khỏi khu rừng sau mười ngày săn đuổi và bị săn đuổi.
Người hắn đầy thương tích, áo quần rách nát, mặt mày hốc hác nhưng mắt vẫn sáng rực.
Phía trước, một quán trà nhỏ nằm lẻ loi bên đường.
Mái tranh xiêu vẹo, vài chiếc bàn gỗ kê dưới gốc cây đa cổ thụ, trên treo một tấm biển cũ kỹ:
"Lão Trà quán"
Khói bếp bay lên từ ống khói, mang theo mùi trà ấm và bánh nướng thơm lừng.
Lăng Vô Địch khựng lại, nhìn quán trà với ánh mắt phức tạp.
Đã bao lâu rồi hắn chưa được ngồi ở một nơi yên bình như thế này?
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà thơm thoang thoảng trong gió.
Rồi hắngiọng, bước vào quán.
Trong quán có chừng mười người khách, đủ mọi thành phần.
Mấy lão già tóc bạc ngồi uống trà, bàn luận chuyện thời thế.
Mấy người trẻ tuổi, có vẻ là thương nhân, ngồi ở bàn bên, vừa uống trà vừa xem hàng hóa.
Góc trong cùng, một người đàn ông trung niên mặc võ phục, bên cạnh để thanh trường đao, mắt lúc nào cũng dáo dác nhìn quanh – có vẻ là giang hồ hảo hán.
Lăng Vô Địch chọn một góc khuất, ngồi xuống, gọi ấm trà nóng và ít bánh.
Lão chủ quán – một ông già tóc bạc phơ, mặt đầy nếp nhăn nhưng tay vẫn nhanh nhẹn – bưng trà ra, nhìn hắn với ánh mắt ái ngại:
"Khách quan từ trong rừng ra?
Người đầy thương tích thế kia, có cần thuốc không?"
Lăng Vô Địch lắc đầu, giọng khàn đặc:
"Không cần.
Cho ta xin chút nước ấm rửa mặt.
"Lão chủ quán gật đầu, sai tiểu nhị đi lấy nước.
Lăng Vô Địch vừa uống trà vừa lắng nghe những câu chuyện xung quanh.
Mấy lão già bàn luận:
"Nghe nói trong rừng sâu phía bắc đang có đại loạn.
Bao nhiêu giang hồ đổ về đó, chết không biết bao nhiêu người."
"Lại vì cái gì?
Kho báu à?"
"Không phải kho báu.
Mà là công pháp.
Nghe đồn có một bộ Thánh cấp công pháp xuất thế, ai cũng muốn giành."
"Thánh cấp?
Trời ơi!
Thứ đó mà lộ ra, thiên hạ loạn mất!"
"Loạn rồi.
Mấy hôm nay, xác chết trôi theo dòng suối ra ngoài, nhiều vô kể.
Có cả người của Thanh Phong môn nữa.
"Mấy người thương nhân nghe vậy, mặt tái mét:
"Thanh Phong môn?
Môn phái lớn thế mà cũng dính vào?"
"Thì Thánh cấp công pháp đấy.
Ai chẳng tham.
"Lăng Vô Địch nhấp một ngụm trà, tai dỏng lên.
Người đàn ông võ phục ở góc trong bỗng lên tiếng, giọng trầm trầm:
"Các vị có biết ai là người đang nắm giữ công pháp đó không?"
Một lão già râu tóc bạc phơ – có vẻ là người từng trải – trầm ngâm:
"Nghe đồn là một người trẻ tuổi, thân pháp quỷ dị, đao pháp tàn nhẫn.
Hắn được giang hồ gọi là.
Huyết Mãng Cuồng Đao.
"*Huyết Mãng Cuồng Đao?
Lăng Vô Địch suýt phun trà.
Hắn nhìn vào chén trà, cố kìm nén.
Người đàn ông võ phục nhíu mày:
"Huyết Mãng Cuồng Đao?
Nghe danh đã thấy sát khí.
Có ai gặp hắn chưa?"
Một người thương nhân trẻ tuổi – có vẻ máu phiêu lưu – lên tiếng:
"Tôi có nghe một người bạn kể.
Hắn ta kể rằng đã tận mắt chứng kiến Huyết Mãng Cuồng Đao đại chiến với một cao thủ khác suốt ba trăm hiệp, đánh từ chiều tối đến rạng sáng, cuối cùng bất phân thắng bại.
Cả hai đều kiệt sức, rồi bỏ đi.
"Cả quán xôn xao.
"Ba trăm hiệp?
Lợi hại vậy sao?"
"Đối thủ của hắn là ai?"
Người thương nhân lắc đầu:
"Không rõ.
Chỉ nghe nói cũng là một cao thủ lợi hại không kém.
"Lăng Vô Địch nghe vậy, trong lòng buồn cười vô cùng.
Hắn nhớ lại mấy ngày qua, toàn là rình mò, đánh lén, bắt lẻ, chứ có trận nào đánh chính diện ba trăm hiệp đâu?
Giang hồ đồn đại đúng là thêu hoa dệt gấm.
Hắn khẽ lắc đầu, nhấp một ngụm trà, định ở yên nghe tiếp.
Nhưng rồi một ý nghĩ tinh quái lóe lên trong đầu.
Hắn đặt chén trà xuống, hắng giọng, nói với vẻ mặt đầy tiếc nuối:
"Ba trăm hiệp thì chưa, nhưng ta cũng từng may mắn chạm trán hắn một lần.
"Cả quán im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
Người đàn ông võ phục nhìn hắn với ánh mắt dò xét:
"Ngươi từng gặp Huyết Mãng Cuồng Đao?"
Lăng Vô Địch gật đầu, mặt tỉnh bơ:
"Phải.
Hôm ấy trong rừng sâu, ta tình cờ gặp hắn.
Hắn cao lớn lắm, mặt đầy sẹo, mắt đỏ ngầu như máu.
Tay cầm thanh đao dài, trên lưỡi đao còn dính máu chưa khô.
"Hắn vừa nói vừa vung tay miêu tả, ra vẻ rất sống động.
Một lão già tò mò hỏi:
"Rồi sao nữa?
Các ngươi có đánh nhau không?"
Lăng Vô Địch thở dài, mặt đầy tiếc nuối:
"Có chứ!
Ta với hắn đại chiến ba trăm hiệp, đánh từ chiều tối đến rạng sáng, đao kiếm va chạm nghe choang choang, khí thế kinh thiên động địa.
Cuối cùng, cả hai đều kiệt sức, đành thu tay, hẹn ngày tái chiến.
"Cả quán tròn mắt nhìn hắn.
Người thương nhân trẻ buột miệng:
"Ngươi?
Đánh ba trăm hiệp với Huyết Mãng Cuồng Đao?"
Lăng Vô Địch gật đầu, mặt đầy tự hào:
"Đúng vậy!
Không tin à?"
Người đàn ông võ phục nhìn hắn từ đầu đến chân.
Một kẻ áo quần rách nát, người đầy thương tích, mặt mày hốc hác, khí tức chỉ Lục Phẩm sơ kỳ (nhờ Ẩn Tức)
– làm sao có thể đánh ngang tay với Huyết Mãng Cuồng Đao?
Ông ta cười khẩy:
"Tiểu huynh đệ, ngươi đừng có nói khoác.
Ngươi mà đánh được ba trăm hiệp với Huyết Mãng Cuồng Đao, ta đây còn có thể đánh với trời xanh.
"Cả quán cười ồ.
Mấy lão già lắc đầu:
"Trẻ tuổi mà ham khoe khoang."
"Thôi, uống trà đi.
"Lăng Vô Địch mặt tỉnh bơ, nhưng trong lòng cười thầm.
Hắn cố gắng biện minh:
"Ta nói thật mà!
Các ngươi không tin ta?"
Người thương nhân trẻ cười lớn:
"Được, tin ngươi.
Vậy ngươi tên gì?
Để chúng ta còn biết mà truyền tụng.
"Lăng Vô Địch ngẩng cao đầu, giọng đầy tự hào:
"Ta chính là Lăng Vô Địch!
"Cả quán im lặng một lúc, rồi lại cười ầm lên.
"Lăng Vô Địch?
Chưa nghe bao giờ!"
"Lại một tên điên tự xưng cao thủ!
"Người đàn ông võ phục cười lắc đầu, quay sang nói với mấy lão già:
"Giang hồ bây giờ, toàn mấy kẻ thích nói khoác.
Gặp một lần Huyết Mãng Cuồng Đao đã là may, còn dám nói đánh ba trăm hiệp.
"Lăng Vô Địch thở dài, ra vẻ bất lực:
"Các ngươi không tin, ta cũng chẳng biết làm sao.
Nhưng ta nói thật đấy.
"Một lão già nhấp trà, giọng mỉa mai:
"Thôi, tiểu huynh đệ, ngươi cứ uống trà đi.
Ở đây ai cũng có chuyện để kể, nhưng không ai kể khoác như ngươi.
"Lăng Vô Địch nhún vai, không nói thêm.
Hắn uống cạn chén trà, đứng dậy, ném mấy nén bạc lên bàn:
"Tính tiền.
"Lão chủ quán nhìn mấy nén bạc, ngạc nhiên:
"Khách quan, nhiều quá.
"Lăng Vô Địch phẩy tay, bước ra ngoài.
Khi đi ngang qua bàn người đàn ông võ phục, hắn khẽ dừng lại, nói nhỏ:
"Các hạ, nếu có dịp gặp Huyết Mãng Cuồng Đao, nhớ nói với hắn là Lăng Vô Địch vẫn còn nhớ lời hẹn tái chiến.
"Người đàn ông võ phục nhìn hắn với ánh mắt nửa tin nửa ngờ, nhưng rồi lại lắc đầu, cười khẩy.
Lăng Vô Địch bước ra ngoài, lòng phấn chấn lạ thường.
Hắn vừa đi vừa cười thầm:
*Hề hề.
nói thật mà không ai tin.
Hay thật!
Phía sau quán trà, tiếng cười nói vẫn vang vọng, nhưng những câu chuyện về Huyết Mãng Cuồng Đao và một kẻ tự xưng Lăng Vô Địch chắc chắn sẽ còn được nhắc lại nhiều lần.
Và trong lòng Lăng Vô Địch, một mục tiêu mới đang chờ:
Đông Sơn Yêu Tăng.
Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi cao ngất, mây mù bao phủ.
*Đông Sơn Yêu Tăng, ngươi có biết, ngươi sắp phải đối mặt với Huyết Mãng Cuồng Đao không?
Nụ cười gian xảo lại nở trên môi.
Nhưng rồi hắn nghĩ lại:
*Mà thôi, chưa vội.
Còn những đại lão sau màn nữa.
Cứ từ từ.
Hắn bước đi, bóng đổ dài trên con đường đất đỏ.
Phía trước, những cuộc chiến mới đang chờ.
—
**Hết chương 34.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập