Chương 38: Mạng treo sợi tóc

Đêm đã khuya, phố xá thưa thớt người qua lại.

Lăng Vô Địch rời khỏi tửu lầu

"Phong Nguyệt Lâu"

sau khi uống cạn bầu rượu cuối cùng.

Hắn định tìm một con đường vắng để trở về chỗ trọ, nhưng bụng dạ cứ cồn cào khó chịu – không phải vì đói, mà vì những tin tức vừa nghe được.

Hắn chọn con đường men theo tường thành phía tây, nơi có những dãy nhà hoang và kho bãi bỏ không.

Đường vắng tanh, chỉ có tiếng gió rít qua những mái tranh đổ nát và tiếng chó sủa từ xa vọng lại.

Ánh trăng lờ mờ xuyên qua màn mây dày, soi sáng những vũng nước đọng trên mặt đường lát đá gồ ghề, tạo thành những vệt sáng bạc long lanh.

Lăng Vô Địch bước đi nhanh, mắt vẫn dáo dác quan sát xung quanh.

Bỗng nhiên, hắn khựng lại.

Từ trong bóng tối, một bóng người lướt qua cách hắn chưa đầy mười trượng, nhanh như một làn khói.

Tim Lăng Vô Địch nhảy lên.

Hắn nép sát vào bức tường đổ nát, nín thở quan sát.

Bóng người đó dừng lại dưới một gốc cây cổ thụ, cách hắn không xa.

Dưới ánh trăng lờ mờ, Lăng Vô Địch nhận ra khuôn mặt khắc khổ, vết sẹo dài trên trán, và cây thiết trượng đen bóng quen thuộc.

*Đông Sơn Yêu Tăng!

Máu trong người Lăng Vô Địch như đông cứng lại.

Cảm giác sợ hãi nguyên thủy tràn ngập cơ thể, khiến tay chân hắn run lên.

Hắn nhớ lại cuộc truy sát kinh hoàng trong rừng, nhớ lại những nhát thiết trượng suýt lấy mạng mình, nhớ lại cảm giác tuyệt vọng khi chạy trốn trong đêm.

*Lão.

lão vào thành làm gì?

Lão yêu tăng đứng đó, ngước nhìn lên bầu trời một lúc, rồi quay người, lướt về phía khu phố đông dân cư.

Lăng Vô Địch nấp trong bóng tối, không dám nhúc nhích.

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chảy dài xuống má, xuống cổ.

Hắn cố gắng trấn tĩnh, ép mình phải suy nghĩ.

*Lão vào thành.

chắc chắn không phải để dạo chơi.

Có thể lão đến để gặp ai đó, hoặc để tránh mặt Huyết Thủ Lão Nhân?

Mà nếu lão ở trong thành, Huyết Thủ Lão Nhân cũng đang ở đây.

Mắt hắn sáng lên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu.

*Đây là cơ hội!

Cơ hội để trả thù lão!

Nhưng rồi hắn lại run sợ.

Gặp Huyết Thủ Lão Nhân lần nữa?

Ngũ Phẩm cao thủ đáng sợ đó?

Hắn có thể chết bất cứ lúc nào.

Hắn do dự, chân tay bủn rủn.

Nhưng rồi hình ảnh những ngày tháng bị truy sát trong rừng, những đêm dài trốn chạy trong sợ hãi, những lần suýt chết dưới tay lão yêu tăng hiện về.

*Không!

Phải báo tin!

Đây là cơ hội duy nhất!

Hắn cắn răng, lao ra khỏi chỗ nấp, chạy như điên về phía khu phố tây, nơi hắn biết Huyết Thủ Lão Nhân thường lui tới.

Khu phố tây vắng tanh, chỉ có vài tửu quán còn le lói ánh đèn.

Lăng Vô Địch chạy thẳng vào tửu quán nhỏ tối qua, nơi hắn đã gặp Huyết Thủ Lão Nhân.

Hắn đẩy cửa, thở hổn hển, mắt dáo dác tìm kiếm.

Trong tửu quán, chỉ còn vài người khách say xỉn nằm la liệt.

Không thấy Huyết Thủ Lão Nhân đâu.

Lăng Vô Địch chửi thề, chạy ra ngoài.

Hắn chạy khắp các con phố, len lỏi vào từng ngõ ngách, hỏi thăm những kẻ say, những người bán hàng đêm.

Cuối cùng, một lão ăn mày chỉ cho hắn một ngôi miếu hoang gần nghĩa địa phía tây nam.

Lăng Vô Địch chạy như bay đến đó.

Ngôi miếu đổ nát, cửa gỗ mục nát, bên trong tối om.

Hắn đứng trước cửa, run run cất tiếng:

"Tiền.

tiền bối.

có đó không?"

Im lặng.

Hắn gọi lại, lần này lớn hơn:

"Tiền bối!

Huyết Thủ lão nhân!

Vãn bối có tin gấp!

"Một bóng đen từ trong miếu lao ra, nhanh như chớp.

Bàn tay đỏ au chụp lấy cổ họng Lăng Vô Địch, nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất.

Lăng Vô Địch nghẹt thở, mặt đỏ bừng rồi tái mét, hai chân đạp loạn xạ trong không khí.

Hắn cảm thấy cổ mình như sắp gãy dưới bàn tay sắt của Huyết Thủ Lão Nhân.

Đôi mắt sâu hoắm của lão nhìn thẳng vào mắt hắn, lạnh lẽo như tử thần:

"Ngươi lại đến?

Muốn chết sao?"

Lăng Vô Địch cố gắng nói, nhưng chỉ phát ra được những âm thanh khò khè.

Hắn đập tay vào cánh tay lão, ra hiệu thả ra.

Huyết Thủ Lão Nhân hơi nới lỏng tay, nhưng vẫn giữ hắn lơ lửng trên không:

"Nói!

"Lăng Vô Địch ho sặc sụa, thở dốc, giọng khàn đặc:

"Đông.

Đông Sơn Yêu Tăng.

vừa vào thành.

vãn bối vừa thấy lão ở phố tây.

"Mắt Huyết Thủ Lão Nhân sáng rực lên, một tia sát khí bùng phát khiến nhiệt độ xung quanh như giảm xuống.

Lão thả tay, Lăng Vô Địch rơi xuống đất, ngồi phịch xuống, thở hổn hển.

"Ngươi nói thật?"

Giọng lão vẫn lạnh tanh.

Lăng Vô Địch gật đầu lia lịa, tay run run ôm lấy cổ:

"Dạ.

dạ thật.

vãn bối vừa thấy lão cách đây chưa đầy nửa canh giờ.

lão đi về hướng đông nam.

"Huyết Thủ Lão Nhân nhìn hắn một lúc, đôi mắt như muốn xuyên thấu tâm can.

Rồi lão bước tới, đưa tay nắm lấy đầu Lăng Vô Địch, ép hắn phải ngước lên nhìn mình:

"Nếu ngươi nói dối, ta sẽ tìm ra ngươi, dù ngươi có chạy đến chân trời góc biển, ta cũng sẽ bóp chết ngươi từ từ, từng chút một.

Ngươi hiểu chưa?"

Lăng Vô Địch cảm thấy đầu mình như sắp vỡ dưới bàn tay đó.

Hắn run run đáp:

"Dạ.

dạ hiểu.

vãn bối không dám lừa tiền bối.

"Huyết Thủ Lão Nhân thả tay, quay người, biến mất vào màn đêm.

Lăng Vô Địch ngồi đó, run lên từng hồi.

Mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo.

Hắn đưa tay sờ lên cổ, cảm thấy những vết bầm tím đã bắt đầu hình thành.

*Mẹ kiếp!

Suýt chết!

Suýt chết thật rồi!

Hắn lảo đảo đứng dậy, dựa vào cột miếu, thở dốc.

Mãi một lúc sau, hắn mới đủ bình tĩnh để lê bước trở về tửu lầu.

Trên đường về, chân hắn vẫn run, tim vẫn đập thình thịch.

Mỗi bóng đen lướt qua đều khiến hắn giật mình.

Hắn sợ, sợ đến mức không còn nghĩ được gì.

Về đến phòng, hắn khóa trái cửa, nằm vật ra giường.

Toàn thân vẫn run lên từng hồi.

Hắn nhìn lên trần nhà tối om, lòng vừa sợ vừa vui.

*Sợ quá!

Nhưng mà.

nếu lão yêu tăng chết, ta sẽ thoát được một mối họa lớn.

Hắn nhắm mắt, nhưng không ngủ được.

Hình ảnh Đông Sơn Yêu Tăng và Huyết Thủ Lão Nhân cứ hiện ra, đan xen vào nhau.

Hắn tưởng tượng ra cảnh hai lão đại chiến, máu chảy thành sông, xác chết nằm la liệt.

*Ai sẽ thắng?

Ai sẽ sống?

Hắn không biết.

Nhưng hắn biết một điều:

hắn vừa đánh cược mạng sống của mình vào một canh bạc.

Ngoài kia, trăng đã lên cao, soi sáng cả khu phố nhỏ.

Tiếng gió rít qua kẽ lá, như những lời thì thầm ma quái.

Lăng Vô Địch cuộn tròn người, ôm lấy thanh đao, cố tìm chút bình yên trong giấc ngủ chập chờn.

Nhưng nỗi sợ vẫn còn nguyên.

**Hết chương 38.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập