Chương 40: Tửu lâu ầm ĩ

Mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào mặt Lăng Vô Địch.

Hắn mở mắt, cảm thấy toàn thân rã rời sau một đêm không ngủ, nhưng trong lòng, một cảm giác phấn chấn lạ thường dâng lên.

Cái cảm giác của kẻ vừa đặt cược mạng sống vào một canh bạc và thắng.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Phố xá đã nhộn nhịp trở lại.

Tiếng rao hàng, tiếng người qua lại vọng lên từ dưới lầu.

Nhưng điểm đặc biệt là ai cũng xôn xao bàn tán, mặt mày hớn hở, tay chỉ trỏ về phía đông nam – nơi xảy ra trận đại chiến đêm qua.

Những câu chuyện được thêu dệt, phóng đại lên gấp bội, bay khắp các con phố như một cơn lốc.

Lăng Vô Địch mỉm cười.

Hắn đứng dậy, chỉnh lại y phục, vuốt lại mái tóc.

Nhìn vào tấm gương đồng, hắn thấy một khuôn mặt hốc hác, quầng thâm tím bầm dưới mắt, nhưng đôi mắt lại sáng rực một thứ ánh sáng kỳ lạ – ánh sáng của sự gian xảo và tham vọng.

*Cơ hội tốt đây.

Lũ người này đang đói thông tin, mà ta thì có cả một kho.

Hắn bước xuống lầu.

Tầng một của Phong Nguyệt Lâu hôm nay đông nghịt người đến nỗi suýt không còn chỗ chen chân.

Không chỉ thực khách quen, mà còn rất nhiều người lạ mặt – giang hồ các nơi đổ về sau khi nghe tin đại chiến.

Họ ngồi la liệt từ bàn trong ra bàn ngoài, từ dưới đất lên trên bàn, ai nấy đều cầm chén rượu, mắt sáng rực bàn tán.

Không khí ồn ào như chợ vỡ, tiếng người cười nói, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng đập bàn vang lên liên hồi.

Lăng Vô Địch đứng ở đầu cầu thang, đưa mắt quan sát một lượt.

Hắn thấy ở bàn trung tâm, mấy người có vẻ là đầu lĩnh đang ngồi, xung quanh vây kín người nghe.

Một gã mặt đỏ, râu quai nón, đang vỗ bàn nói oang oang:

"Ta nghe nói Huyết Thủ Lão Nhân đã dùng tuyệt chiêu Huyết Thủ Thần Chưởng, đánh cho Đông Sơn Yêu Tăng thổ huyết ba đấu!

"Một tên khác chen vào:

"Không phải!

Ta nghe nói Đông Sơn Yêu Tăng dùng pháp bảo, suýt giết chết Huyết Thủ Lão Nhân!

"Cả đám cãi nhau ầm ĩ, người nào cũng cho mình là đúng.

Lăng Vô Địch cười thầm.

*Kể hay đấy, nhưng mà.

ta mới là người thật sự chứng kiến.

Hắn chọn một bàn trống ở góc phòng, ngồi xuống, gọi một ấm trà và ít đồ nhắm.

Hắn không vội, cứ thong thả uống trà, ngồi nghe thiên hạ đồn đại, thỉnh thoảng lại lắc đầu, nhếch mép cười.

Ở bàn bên cạnh, một người đàn ông trung niên mặt đỏ gay, có vẻ đã uống hơi nhiều, vỗ bàn nói lớn:

"Các ngươi có biết không?

Đêm qua, ngay tại nghĩa địa phía đông nam, Huyết Thủ Lão Nhân và Đông Sơn Yêu Tăng đã đại chiến một trận kinh thiên động địa!

Ta có thằng em họ ở gần đó, nó kể lại rằng đất trời rung chuyển, mây mù bao phủ, quỷ thần cũng phải tránh xa!

"Cả bàn xôn xao.

Một người trẻ tuổi, mặt còn non choẹt, mắt sáng lên:

"Thật sao?

Ai thắng?"

Người đàn ông mặt đỏ lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối:

"Không rõ.

Nghe nói cả hai đều bị thương nặng, Đông Sơn Yêu Tăng bỏ chạy, Huyết Thủ Lão Nhân cũng không đuổi kịp.

"Một người khác, mặt đầy sẹo, giọng khàn khàn:

"Đông Sơn Yêu Tăng mà cũng có ngày!

Hắn là Lục Phẩm viên mãn, lại có pháp bảo, sao lại thua?"

Người đàn ông mặt đỏ đáp:

"Ai bảo Huyết Thủ Lão Nhân là Ngũ Phẩm?

Hơn hẳn một cảnh giới!

Dù có pháp bảo cũng khó lòng chống đỡ.

Huống hồ Huyết Thủ Lão Nhân đã tu luyện mấy chục năm, nội lực thâm hậu, đâu phải hạng tầm thường?"

Cả bàn bàn tán sôi nổi, người nào người nấy đều tỏ ra am hiểu, thêm thắt đủ thứ tình tiết.

Mỗi người một ý, mỗi người một câu chuyện, khiến cho sự thật bị che phủ bởi màn khói của những lời đồn thổi.

Lăng Vô Địch vẫn ngồi im, nhấp trà.

Hắn chờ thời cơ, như một con nhện chờ mồi sa lưới.

Một lúc sau, khi câu chuyện bắt đầu hạ nhiệt, những người trong tửu lâu bắt đầu cảm thấy nhàm chán với những lời đồn vô căn cứ, Lăng Vô Địch đứng dậy.

Hắn cầm chén rượu, bước tới bàn trung tâm, nơi có nhiều người nhất.

Hắn cất giọng vang vang, đủ để mọi người trong tửu lâu nghe thấy, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy lực:

"Các vị nói chuyện đêm qua à?

Ta có mặt ở đó đấy!

"Cả tửu lâu bỗng im bặt như có phép lạ.

Những tiếng cười nói, tiếng chén đĩa va chạm đều ngừng lại.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn, hàng trăm cặp mắt như hàng trăm ngọn đèn pha chiếu thẳng vào mặt hắn.

Có người tò mò, có người nghi ngờ, có người thách thức.

Một người đàn ông trung niên mặt chữ điền, có vẻ là đầu lĩnh trong đám, nhíu mày dò xét hắn từ đầu đến chân:

"Ngươi?

Ngươi là ai?"

Lăng Vô Địch cười nhạt, kéo ghế ngồi xuống, thản nhiên như ở nhà mình.

Hắn không thèm trả lời ngay, mà chậm rãi rót rượu, nhấp một ngụm, để rượu ngấm nơi đầu lưỡi, rồi mới lên tiếng, giọng thong dong:

"Ta là Lăng Vô Địch.

Đêm qua, ta tình cờ đi ngang qua nghĩa địa và chứng kiến toàn bộ trận chiến.

"Mọi người nhìn nhau, bán tín bán nghi.

Một vài tiếng xì xào bắt đầu nổi lên.

Người đàn ông mặt chữ điền vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng:

"Ngươi chứng kiến?

Kể đi!

"Lăng Vô Địch nhấp thêm một ngụm rượu, chậm rãi kể, giọng trầm ổn nhưng đầy lôi cuốn, như một nghệ nhân kể chuyện chuyên nghiệp:

"Lúc đó khoảng canh ba, trăng mờ mây dày, trời tối như mực.

Ta đang đi dạo, tiện thể tìm chút dược liệu, thì bỗng nghe một tiếng nổ long trời, chấn động cả một vùng.

Tưởng là sét đánh, nhưng nhìn lên trời không một gợn mây.

Ta biết ngay có chuyện chẳng lành.

Vội chạy đến, thấy hai bóng người đang giao chiến dữ dội giữa bãi tha ma.

Một người tay đỏ au như máu, mỗi chưởng đánh ra đều phát ra ánh sáng đỏ rực – chính là Huyết Thủ Lão Nhân.

Một người cầm thiết trượng đen bóng, vung lên nghe vù vù, khí thế hung hãn – Đông Sơn Yêu Tăng.

"Hắn ngừng lại, đưa mắt nhìn quanh, thấy mọi người đang chăm chú lắng nghe, miệng há hốc, mắt không chớp, liền tiếp, giọng đầy kịch tính, vừa nói vừa vung tay minh họa:

"Hai người đánh nhau kinh thiên động địa!

Mỗi đòn đánh ra, đất nứt toác, đá văng tung tóe, cây cối xung quanh đổ rạp như ngả rạ.

Những ngôi mộ cổ bị san bằng, những tấm bia đá vỡ vụn, bay tứ tung.

Ta đứng từ xa những mười trượng mà còn cảm thấy uy áp khủng khiếp, khí lạnh thấu xương, suýt ngã ngửa.

"Một người trẻ tuổi không kìm được, hỏi dồn, giọng đầy háo hức:

"Rồi sao?

Rồi sao nữa?"

Lăng Vô Địch nhấp thêm ngụm rượu, giọng trầm xuống, bí ẩn, mắt nheo lại như đang nhớ lại một điều gì đó:

"Đông Sơn Yêu Tăng bất ngờ dùng pháp bảo.

Một vật nhỏ từ trong tay áo bay ra, phát sáng chói lòa như một vì sao sa, ném thẳng về phía Huyết Thủ Lão Nhân.

Vật đó nổ tung, tạo thành một đám khói đen mù mịt, bao phủ cả một vùng rộng lớn.

Khói đen đó có mùi tanh tưởi, hắc hắc, ta suýt chết ngạt vì hít phải!

"Cả bàn ồ lên kinh ngạc.

Một người hỏi:

"Pháp bảo gì thế?

Lợi hại không?"

Lăng Vô Địch gật gù, vẻ mặt đầy từng trải, như một lão làng giang hồ:

"Lợi hại lắm!

Đó là Phệ Huyết Châu, một pháp bảo tà ác, hút máu người để tăng uy lực.

Huyết Thủ Lão Nhân trúng phải, vai bị thương nặng, máu chảy đầm đìa, ướt cả một mảng đất.

Nhưng lão đúng là Ngũ Phẩm cao thủ, bản lĩnh hơn người!

Không hề lùi bước, vẫn xông lên đánh tiếp, đôi mắt đỏ ngầu như máu.

"Hắn vừa nói vừa vung tay, diễn tả sống động, mắt mở to, giọng đầy khâm phục giả tạo:

"Rồi Đông Sơn Yêu Tăng lại dùng thêm một pháp bảo nữa!

Lần này là một tấm lưới ánh bạc, óng ánh như sao trời, ném ra bao phủ lấy Huyết Thủ Lão Nhân.

Tấm lưới đó chắc là Thiên La Võng, một bảo vật quý hiếm, có thể trói buộc cả Ngũ Phẩm cao thủ.

Huyết Thủ Lão Nhân bị vướng vào, chậm lại hẳn, không thể di chuyển linh hoạt.

Đông Sơn Yêu Tăng thấy thế, mừng rỡ, xông lên, thiết trượng vung lên một đòn trí mạng, đánh thẳng vào đầu lão!

"Mọi người nín thở, có người còn nín thở đến đỏ mặt, không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Lăng Vô Địch cười nhạt, dừng lại một lúc lâu, như thể cố tình tạo cao trào, mắt đưa đi đưa lại nhìn từng người một.

Rồi hắn nói tiếp, giọng hồi hộp, đầy kịch tính:

"Nhưng Huyết Thủ Lão Nhân là Ngũ Phẩm, đâu có dễ bị hạ?

Lão gầm lên một tiếng như sấm động, hai tay nắm chặt tấm lưới, dùng hết sức bình sinh xé toạc.

Xé toạc đấy các ngươi ạ!

Tấm lưới đó mà xé được, sức mạnh của lão kinh khủng cỡ nào!

"Hắn dừng lại, đưa tay lau mồ hôi trên trán (mặc dù chẳng có giọt nào)

, rồi tiếp:

"Xé xong lưới, lão lao vào như một con hổ điên, đôi bàn tay đỏ au chụp lấy đầu Đông Sơn Yêu Tăng.

Giằng co một hồi, đất trời rung chuyển, những ngôi mộ xung quanh bị san bằng, cuối cùng Đông Sơn Yêu Tăng bị thương nặng, phải bỏ chạy.

Huyết Thủ Lão Nhân cũng bị thương nặng, không đuổi kịp.

"Cả bàn trầm trồ thán phục, vỗ tay rần rần.

Một người hỏi, giọng đầy nghi ngờ:

"Ngươi đứng xa thế mà thấy rõ vậy sao?

Lại còn biết tên pháp bảo nữa?"

Lăng Vô Địch nhún vai, mặt tỉnh bơ, không chút ngượng ngùng:

"Ta là người tu luyện, mắt tinh hơn người thường chứ.

Hơn nữa, ta đã từng đọc qua một cuốn sách cổ nói về các loại pháp bảo, nên nhận ra ngay.

Vả lại, ta đã từng chạm trán Đông Sơn Yêu Tăng trước đây, nên biết rõ lão ta.

"Mọi người lại xôn xao.

Người đàn ông mặt chữ điền trố mắt, suýt rơi cả chén rượu:

"Ngươi từng chạm trán Đông Sơn Yêu Tăng?

Ngươi chỉ Thất Phẩm trung kỳ, sao thoát được?"

Lăng Vô Địch cười bí hiểm, không trả lời ngay.

Hắn đưa mắt nhìn quanh, thấy ai nấy đều háo hức chờ đợi, những ánh mắt như muốn nuốt chửng hắn, liền chậm rãi nói, giọng thong thả như thể đang kể chuyện cổ tích:

"Chuyện đó.

dài lắm.

Mà ta kể mỏi miệng quá, có ai mời ta chén rượu không?"

Mọi người vội vàng gọi thêm rượu, bưng cả bầu rượu đến tận tay hắn.

Mấy người hào phóng còn gọi thêm vài món nhắm ngon.

Lăng Vô Địch ung dung nhấp một ngụm, rồi kể tiếp, lần này thêm thắt nhiều chi tiết ly kỳ hơn, giọng đầy tự hào:

"Hồi đó, ta cũng chỉ là Thất Phẩm sơ kỳ thôi.

Tình cờ gặp lão trong rừng sâu, lão vừa thấy ta đã đuổi giết.

Nói chung là lão điên rồi, thấy ai cũng muốn giết.

Lão đuổi ta suốt ba ngày ba đêm, không cho ta nghỉ ngơi một khắc nào.

Ta chạy khắp núi rừng, có lúc suýt chết đuối khi lội qua suối sâu, có lúc suýt rơi xuống vực khi leo qua vách đá cheo leo.

Nhưng nhờ trời thương, ta tìm được một hang động bí mật sau một thác nước, ẩn nấp trong đó ba ngày, lão đi qua đi lại mấy lần mà không tìm thấy.

"Hắn kể vanh vách như thật, mắt không hề chớp, thỉnh thoảng lại thêm thắt vài chi tiết tưởng như rất thật.

Mọi người nghe mà như đang xem một cuốn tiểu thuyết kiếm hiệp, có người còn nuốt nước bọt ừng ực.

Một người hỏi tiếp, giọng đầy thèm khát:

"Thế lão có pháp bảo gì khác không?

Kể tiếp đi!

Có phải lão còn giấu pháp bảo gì nữa không?"

Lăng Vô Địch nhấp rượu, lắc đầu, vẻ mặt đầy ẩn ý:

"Chuyện đó.

ta chỉ biết đến thế thôi.

Nhưng mà.

"Hắn ngừng lại, vẻ mặt đầy bí ẩn, mắt đưa đi đưa lại.

Mọi người sốt ruột, người nào người nấy như ngồi trên đống lửa:

"Nhưng mà sao?

Nói đi!

Đừng úp mở nữa!

"Lăng Vô Địch cười bí hiểm, để lộ hàm răng trắng nhởn:

"Nhưng mà ta có một bí mật.

Một bí mật về Đông Sơn Yêu Tăng mà chưa ai biết.

"Cả tửu lâu im phăng phắc như tờ.

Ai nấy đều nín thở chờ đợi, không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của nhau.

Lăng Vô Địch đưa mắt nhìn quanh một lượt, thấy hàng trăm cặp mắt đang dán chặt vào mình, liền chậm rãi nói, giọng thần bí như thì thầm:

"Bí mật này.

ta chỉ có thể kể cho những ai thực sự muốn nghe.

Và.

"Hắn dừng lại, đưa tay xoa xoa ngón cái và ngón trỏ, ý tứ rõ ràng:

phải có tiền.

Mọi người nhìn nhau, rồi một người hào phóng rút ra mấy nén bạc đặt lên bàn.

Người khác cũng làm theo.

Chỉ trong chốc lát, trước mặt Lăng Vô Địch đã có một đống bạc nho nhỏ, lấp lánh dưới ánh đèn.

Lăng Vô Địch cười, cất hết vào túi một cách nhanh gọn, rồi nói, giọng thần bí hơn bao giờ hết, mắt nheo lại đầy gian xảo:

"Bí mật là.

Đông Sơn Yêu Tăng không phải chỉ có hai pháp bảo đâu.

Lão còn một pháp bảo thứ ba, mạnh nhất, giấu rất kỹ trong người.

Đêm qua, lão suýt dùng đến, nhưng vì bị thương nặng nên không kịp.

Nếu lão dùng nó, có khi Huyết Thủ Lão Nhân cũng khó lòng chống đỡ.

"Cả bàn ồ lên kinh ngạc, những tiếng xì xào bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ.

Tin đồn này chắc chắn sẽ lan xa như lửa cháy, và cái tên Lăng Vô Địch sẽ được nhắc đến như một nhân chứng lịch sử.

Lăng Vô Địch đứng dậy, nhét đống bạc vào túi, cười khà khà, vẻ mặt đầy mãn nguyện:

"Thôi, ta mỏi miệng rồi.

Các vị cứ từ từ bàn tán, ta xin phép cáo lui.

Nếu còn muốn nghe thêm, nhớ tìm ta, nhưng nhớ mang theo tiền nhé!

"Hắn quay người bước đi, để lại cả tửu lâu xôn xao bàn tán về những gì vừa nghe.

Có người tin, có người không, nhưng ai cũng phải công nhận rằng Lăng Vô Địch là một nhân vật thú vị, một kẻ có tài ăn nói hiếm có.

Về đến phòng, Lăng Vô Địch nằm vật ra giường, cười khà khà mãi không thôi.

Hắn lôi đống bạc ra đếm đi đếm lại, được hơn hai mươi lượng, tương đương vài tháng lương của một người lao động bình thường.

*Hề hề.

chỉ cần vài câu chuyện, vừa có danh vừa có lợi.

Lũ ngu này, dễ lừa thật!

Lên mặt hay ho gì, cũng chỉ là mấy tên giang hồ tầm thường, thấy người ta kể là tin ngay.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm cả bầu trời một màu cam đỏ rực rỡ như lửa cháy.

*Đông Sơn Yêu Tăng chạy thoát, nhưng bị thương nặng.

Hắn sẽ còn ở lại đây hay bỏ trốn?

Và Huyết Thủ Lão Nhân, liệu có tìm ra hắn không?

Nếu lão yêu tăng chết, ta sẽ thoát được một mối họa lớn.

Nếu không.

Hắn không biết.

Nhưng hắn biết một điều:

cuộc chơi vẫn chưa kết thúc.

Và hắn, Lăng Vô Địch, sẽ còn nhiều cơ hội để

"vẽ hươu vẽ vượn"

, để lừa gạt, để kiếm điểm, để sống sót trong loạn thế này.

Hắn nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ, trên môi vẫn còn nụ cười mãn nguyện.

**Hết chương 40.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập