Ánh nắng chiều tà nhuộm đỏ cả một góc trời, những tia nắng cuối ngày xuyên qua tán lá rừng, tạo thành những vệt sáng dài trên mặt đất ẩm ướt.
Lăng Vô Địch đứng trên một mỏm đá cao, nhìn xuống thung lũng phía dưới.
Nơi đó, một thành trấn nhỏ nằm lọt thỏm giữa những dãy núi trùng điệp, tường thành bằng đá xám xịt phủ đầy rêu phong, mái ngói đỏ xen lẫn những mái tranh đơn sơ.
Khói bếp từ hàng trăm nóc nhà bay lên, hòa vào màn sương chiều tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ.
**Sát Phạt Điểm:
7.
100**
**Tu vi:
Lục Phẩm hậu kỳ**
**Dịch Cân Kinh:
đại thành**
Lăng Vô Địch thở dài, xoa xoa thái dương.
Hơn bốn mươi nghìn điểm nữa mới lên Ngũ Phẩm.
Con số đó với hắn bây giờ quá xa vời.
*Mà trong rừng này, kiếm đâu ra người để giết?
Thú rừng thì vô dụng.
Hắn nhìn xuống thành trấn, lòng chợt động.
Vào thành nghỉ ngơi đôi ngày, kiếm chút tin tức, biết đâu lại có cơ hội.
—
Thành trấn tên là **Lâm Uyên trấn**, một nơi khá trù phú nhờ nằm trên con đường thương mại giữa hai vùng, lại gần những cánh rừng già nhiều lâm sản quý.
Tường thành tuy cũ nhưng vững chãi, cổng thành bằng gỗ lim dày, đóng đinh đồng loang lổ.
Lính canh mặc giáp da, tay cầm giáo dài, đứng im như tượng dưới ánh chiều tà.
Lăng Vô Địch xếp hàng chờ vào thành.
Hắn thấy những người xung quanh đều là thương nhân, nông dân, thỉnh thoảng có vài người ăn mặc như thợ săn, trên vai vác những con thú rừng vừa hạ được.
Hắn nhìn những con thú ấy – nai, lợn rừng, chồn – và thầm nghĩ:
*Những thứ này, giết chẳng được điểm nào.
Lính canh nhìn hắn, thấy y phục rách rưới nhưng khí tức Thất Phẩm trung kỳ (nhờ Ẩn Tức)
, liền gật đầu cho qua.
Vào trong thành, Lăng Vô Địch ngỡ ngàng trước cảnh tượng nhộn nhịp.
Hai bên đường là những dãy nhà san sát, có nhà gỗ, có nhà gạch, có nhà mái ngói.
Người qua lại tấp nập, tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng trẻ con đùa nghịch vang vọng khắp nơi.
Mùi thơm từ các quán ăn tỏa ra, kích thích dạ dày hắn.
Hắn tìm một quán ăn ven đường, ngồi xuống, gọi một tô mì nóng, vài cái bánh bao và một ấm trà.
Hắn ăn ngấu nghiến, chẳng cần giữ hình tượng.
Bao nhiêu ngày trong rừng, chỉ có lương khô và thịt thú săn được nướng sơ sài, giờ mới được ăn đồ nóng.
Ăn xong, hắn định tìm một tửu lầu nghỉ qua đêm.
Đang đi dọc phố chợ, bỗng nhiên hắn nghe thấy tiếng ồn ào từ một góc phố.
Một đám đông đang tụ tập quanh một gian hàng.
Trên gian hàng, một con thú lớn đang được bày bán – một con báo to gấp rưỡi báo thường, lông xám xanh, trên trán có một chiếc sừng ngắn màu đen bóng, còn nguyên máu me.
Lăng Vô Địch dừng lại, tò mò nhìn.
Một người đàn ông trung niên, mặt đầy sẹo, có vẻ là thợ săn, đang đứng bên cạnh con thú, lớn giọng rao hàng:
"Phong Báo cấp ba đây!
Còn nguyên con!
Ai mua?
Giá năm trăm lượng!
"Đám đông xôn xao.
Có người xuýt xoa, có người tiếc rẻ, có người mặc cả.
Lăng Vô Địch nhìn con thú, lòng thầm nghĩ:
*Yêu thú cấp ba?
Cũng mạnh đấy.
Nhưng giết nó chắc cũng được kha khá thịt ngon.
Bỗng nhiên, hệ thống trong đầu hắn reo lên:
**
"Keng!
Phát hiện yêu thú cấp ba:
Phong Báo.
Thực lực tương đương Lục Phẩm sơ kỳ.
Có thể thu hoạch Sát Phạt Điểm khi tiêu diệt."
Lăng Vô Địch sững người.
*Cái gì?
Yêu thú cũng có điểm?
Hắn nhìn con Phong Báo đã chết, rồi nhìn hệ thống, rồi lại nhìn con Phong Báo.
Trong đầu hắn, hàng loạt ý nghĩ hiện ra.
*Thì ra.
không chỉ người mới có điểm.
Yêu thú cũng có!
Mà trước giờ ta cứ nghĩ chỉ giết người mới được.
Hắn nhớ lại những con thú bình thường hắn từng gặp – nai, lợn rừng, gấu – khi giết chúng, hệ thống không hề báo điểm.
Chúng hoàn toàn vô dụng.
*Nhưng con này.
nó là yêu thú.
Nó khác.
Nó có thực lực, có thể tu luyện.
Và giết nó, ta được điểm!
Mắt hắn sáng rực lên.
Hắn nhìn người thợ săn, rồi nhìn con Phong Báo, rồi nhìn về phía rừng sâu.
*Trong rừng này, chắc còn nhiều yêu thú lắm.
Đây đúng là mỏ vàng!
Hắn không mua con Phong Báo.
Hắn chỉ hỏi thăm người thợ săn về nơi có nhiều yêu thú, rồi lập tức quay trở lại rừng.
Hai ngày sau, hắn phát hiện một con Bạch Hổ.
Con hổ trắng to lớn đang nằm phơi nắng trên một tảng đá, bộ lông trắng muốt như tuyết, óng ả dưới ánh nắng.
Nó to gấp rưỡi con hổ thường, thân hình vạm vỡ, đôi mắt màu xanh lam nhạt, lấp lánh như ngọc.
"Quét hoàn tất.
Phát hiện Bạch Hổ – yêu thú cấp hai.
Thực lực tương đương Thất Phẩm trung kỳ."
Lăng Vô Địch nấp trong bụi cây, quan sát.
Con Bạch Hổ có vẻ đang no, nằm lim dim, không hề hay biết nguy hiểm.
*Thất Phẩm trung kỳ.
thấp hơn ta nhiều.
Giết nó chắc cũng được kha khá.
Hắn rút đoản đao, lặng lẽ tiếp cận.
Đến khoảng cách mười trượng, hắn bất ngờ lao ra, đao trong tay vung lên một đường sáng lạnh.
Con Bạch Hổ giật mình, nhảy dựng lên, nhưng đã quá muộn.
Lưỡi đao của Lăng Vô Địch đã chém thẳng vào cổ nó.
*Phập!
Máu bắn ra, nhuộm đỏ bộ lông trắng muốt.
Con Bạch Hổ gầm lên một tiếng thảm thiết, ngã vật xuống đất, giãy giụa một hồi rồi tắt thở.
Ký chủ hạ sát yêu thú cấp hai, thu hoạch 600 Sát Phạt Điểm."
Lăng Vô Địch nhìn con số, cười khà khà.
*Sáu trăm điểm!
Một con yêu thú cấp hai bằng hai tên Thất Phẩm trung kỳ!
Hắn nhìn xác con Bạch Hổ, lòng phấn chấn.
Rồi hắn bắt tay vào xẻ thịt.
Hắn lấy bộ lông đẹp nhất, lấy móng vuốt, lấy nanh, lấy cả trái tim và lá gan – những thứ có thể bán được giá.
Vừa xẻ thịt, hắn vừa nghĩ:
*Nếu yêu thú cấp hai đã được 600 điểm, thì cấp ba chắc chắn cao hơn.
Cấp bốn, cấp năm nữa.
Mắt hắn sáng rực.
Hắn nhìn về phía rừng sâu với ánh mắt tham lam.
Chiều hôm đó, hắn lại phát hiện một con Phong Báo cấp ba.
Lần này, hắn không chủ quan.
Hắn quan sát con yêu thú, học cách di chuyển của nó, cách nó săn mồi, cách nó cảnh giác xung quanh.
Hắn thấy nó rất nhanh nhẹn, những bước chân nhẹ nhàng, uyển chuyển.
*Lục Phẩm sơ kỳ.
thấp hơn ta hai bậc, nhưng tốc độ của nó nhanh hơn ta nghĩ.
Phải cẩn thận.
Hắn chờ cho con Phong Báo sơ hở, rồi bất ngờ ra tay.
Trận chiến kéo dài hơn hắn tưởng.
Con Phong Báo rất nhanh, nhiều lần suýt thoát khỏi lưỡi đao của hắn.
Nhưng cuối cùng, với kinh nghiệm và thực lực hơn hẳn, hắn vẫn hạ được nó.
Ký chủ hạ sát yêu thú cấp ba, thu hoạch 1.
500 Sát Phạt Điểm."
Lăng Vô Địch thở dốc, nhìn con số, mắt sáng rực.
*Một nghìn năm trăm điểm!
Nhiều hơn giết người cùng cấp gần gấp đôi!
Hắn nhớ lại:
giết một tên Lục Phẩm sơ kỳ chỉ được 800 điểm.
Còn con yêu thú này cho tới 1.
500.
*Thì ra yêu thú cho điểm cao hơn người!
Có lẽ vì chúng khó săn hơn, hoặc vì chúng có những bộ phận quý giá.
Hắn cười hề hề, lòng phấn chấn.
Rồi hắn xẻ thịt con yêu thú, lấy những phần ngon nhất, đùi sau, thăn lưng, và tất nhiên là chiếc sừng trên trán nó.
Năm ngày sau, Lăng Vô Địch đã săn được tổng cộng bảy con yêu thú:
ba con cấp hai, bốn con cấp ba.
Tổng điểm hiện tại:
17.
400.
Hắn cũng tích lũy được một đống thịt yêu thú, da, lông, sừng, móng vuốt, và những bộ phận quý giá khác, chất đầy một túi vải lớn, nặng trĩu vai.
*Cũng tạm.
Nhưng mà.
thịt nhiều quá, ăn không hết, mà để lâu thì hỏng.
Phải tìm chỗ bán.
Hắn trở lại Lâm Uyên trấn, tìm đến khu chợ.
Lần này, hắn không còn là kẻ xa lạ.
Hắn tìm đến quầy bán thịt lớn nhất, nơi có ông chủ mặt mỡ mà hắn đã gặp lần trước.
Ông chủ thấy hắn, mắt sáng lên:
"Lại có hàng à?"
Lăng Vô Địch đặt túi thịt lên quầy, mở ra.
Những miếng thịt yêu thú tươi rói, còn nguyên máu, bày ra trước mắt ông chủ và những người xung quanh.
Ông chủ trợn mắt, suýt ngã ngửa:
"Trời ơi!
Nhiều thế này!
Phong Báo cấp ba, Bạch Hổ cấp hai.
Ngươi đi cướp của ai à?"
Lăng Vô Địch nhún vai:
"Ta đi săn thôi.
Có gì đâu mà ồn ào.
"Ông chủ nhìn hắn với ánh mắt khác hẳn.
Một thợ săn có thể săn được nhiều yêu thú như vậy, thực lực chắc chắn không tầm thường.
"Được, ta mua hết.
Giá.
bảy trăm lượng, được không?"
Lăng Vô Địch cười, gật đầu.
Khi ông chủ đếm bạc, hắn hỏi:
"Thịt yêu thú này.
có tác dụng gì đặc biệt không?"
Ông chủ vừa đếm vừa đáp:
"Ngươi không biết à?
Thịt yêu thú ngon lắm, lại bổ dưỡng.
Nghe nói ăn vào có thể tăng cường thể chất, thậm chí giúp ích cho tu luyện.
Có người còn nói, ăn thường xuyên có thể tăng tốc độ tu luyện lên gấp rưỡi!
"Lăng Vô Địch nghe vậy, mắt sáng lên, nhưng rồi lại tắt ngay.
Hắn nghĩ thầm:
*Tăng tốc độ tu luyện?
Nghe hay đấy.
ta có hệ thống, chỉ cần điểm là lên cảnh giới, cần gì tu luyện?
Mà nếu ăn vào có tác dụng thật, chắc cũng chỉ là tăng tốc độ hấp thu linh khí thôi.
Đối với ta, vô dụng.
Hắn cười nhạt trong lòng.
*Ăn bao nhiêu cũng vô dụng, bằng bán lấy tiền còn hơn.
Hắn cầm bảy trăm lượng bạc, nhét vào túi, rồi tìm một tửu lầu sang trọng nhất trong thành, gọi một bàn rượu thịt thịnh soạn.
Vừa ăn, hắn vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh rừng bạt ngàn xa xa.
*Phải ở lại đây thêm một thời gian.
Vừa kiếm điểm, vừa tích lũy tiền bạc.
Rồi tính tiếp.
Hắn nâng chén, uống cạn.
Rượu cay xè, nóng rực cổ họng.
Ngoài kia, hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm cả bầu trời một màu cam đỏ rực rỡ.
Và trong lòng Lăng Vô Địch, một kế hoạch mới đang hình thành.
**Hết chương 44.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập