Chương 45: Đột phá và nhu cầu mới

Mười ngày trôi qua kể từ khi Lăng Vô Địch phát hiện ra mỏ vàng mang tên yêu thú.

Hắn trở thành thợ săn chuyên nghiệp nhất nhì vùng rừng núi Lâm Uyên.

Mỗi ngày, hắn lên rừng, lùng sục từng khe núi, từng hang động, từng cánh rừng già.

Mắt hắn sáng như đèn pha, chỉ cần thấy bóng dáng yêu thú là lập tức lao vào săn đuổi.

Yêu thú cấp hai:

600 điểm.

Yêu thú cấp ba:

1.

200 đến 1.

500 điểm.

Mỗi con, hắn đều tính toán kỹ lưỡng, không bao giờ liều mạng với những con quá mạnh.

Hắn chỉ chọn những con thấp hơn mình hoặc ngang cơ nhưng có thể thắng bằng mưu mẹo.

Những trận chiến diễn ra liên tục.

Có con hắn hạ gục chỉ trong một nhát đao, có con phải rượt đuổi hàng canh giờ.

Có lúc hắn suýt mất mạng vì một con Phong Báo cấp ba quá nhanh, nhưng rồi cũng xoay sở kịp.

Máu me trên người hắn chưa bao giờ khô, lúc nào cũng có mùi tanh nồng của yêu thú.

Đêm đến, hắn trở về Lâm Uyên trấn, nghỉ ngơi trong tửu lầu sang trọng nhất.

Ngày ngày, hắn ăn ngon mặc đẹp, uống rượu thượng hạng, nhưng không bao giờ quên nhiệm vụ chính.

Hắn thuê một căn phòng riêng, khóa trái cửa, ngồi xếp bằng vận công, cảm nhận luồng khí lạnh từ Dịch Cân Kinh đang lưu chuyển trong cơ thể.

**Sát Phạt Điểm hiện tại:

42.

500**

Lăng Vô Địch nhìn con số, cười mãn nguyện.

Hắn nằm trên giường, tay xoa xoa túi bạc đầy ắp bên cạnh.

Ngoài điểm số, hắn còn kiếm được hơn hai nghìn lượng bạc từ việc bán thịt và các bộ phận yêu thú.

Số tiền này đủ để hắn sống sung túc cả năm trời.

*Bốn mươi hai nghìn năm trăm.

Đã vượt xa con số 30.

000 cần để lên đại thành Dịch Cân Kinh.

Nhưng mà.

Hắn nhìn vào hệ thống:

**Dịch Cân Kinh (Thánh cấp thượng phẩm)

– đại thành.

Cần 50.

000 điểm để lên viên mãn.

**

*Còn thiếu 7.

500 điểm nữa.

Khoảng năm, sáu con yêu thú cấp ba nữa.

Hắn thở dài, nhưng không nản.

Hắn biết, con đường phía trước còn dài.

Ba ngày sau, Lăng Vô Địch đã có đủ 50.

000 điểm.

Trời vừa hửng sáng, hắn đã lên đường vào rừng, tìm một hang động kín đáo mà hắn đã phát hiện từ mấy hôm trước.

Đó là một hang động sâu trong vách núi, cửa hang được che khuất bởi những dây leo rậm rạp, rất khó tìm.

Bên trong khô ráo, rộng rãi, lại có một khe hở nhỏ trên vách đá để ánh sáng lọt vào.

Hắn ngồi xếp bằng, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh trong đan điền.

Rồi hắn mở hệ thống:

**

"Ký chủ có muốn sử dụng 50.

000 Sát Phạt Điểm để nâng Dịch Cân Kinh lên viên mãn?"

**"Xác nhận!

"Một luồng thông tin khổng lồ ập vào đầu, mạnh mẽ hơn gấp bội lần trước.

Những bí ẩn cuối cùng của Dịch Cân Kinh dần được hé lộ.

Những đường kinh mạch tưởng chừng đã mở rộng hết cỡ lại tiếp tục giãn ra, khí huyết lưu chuyển như sông lớn đổ về biển cả.

Cảm giác như cả cơ thể được tái sinh lần nữa, như lột xác, như hóa thần.

Cơn đau ập đến, nhưng lần này không phải đau đớn mà là một cảm giác tê dại, như có hàng triệu con kiến đang bò trong người.

Lăng Vô Địch nghiến răng chịu đựng.

Hắn biết, đây là lúc quyết định.

Một canh giờ trôi qua.

Hai canh giờ.

Ba canh giờ.

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, Lăng Vô Địch mở mắt.

Một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ người, làm vách đá xung quanh đóng băng, những giọt nước rỉ ra từ khe đá cũng đông cứng lại.

Hắn vung tay, một chưởng đánh vào vách đá.

*Ầm!

Vách đá nứt toác, đổ ập xuống, tạo thành một tiếng động long trời.

Những tảng đá lớn vỡ vụn, bay tứ tung.

Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng cả hang động, vọng ra núi rừng, làm chim chóc bay tán loạn.

*Lục Phẩm viên mãn!

Dịch Cân Kinh viên mãn!

**

"Keng!

Dịch Cân Kinh đạt cấp viên mãn."

**

**

"Keng!

Ký chủ đột phá lên Lục Phẩm viên mãn."

**

**Sát Phạt Điểm còn lại:

0.

**

Nhưng rồi nụ cười tắt dần.

Hắn nhìn vào hệ thống, dòng chữ hiện ra khiến lòng hắn chùng xuống:

**Tu vi hiện tại:

Lục Phẩm viên mãn**

**Cần nội công Địa cấp trở lên để đột phá Ngũ Phẩm.

**

*Địa cấp!

Lại cần nội công Địa cấp!

Hắn thở dài, nhớ lại những ngày tháng tìm kiếm nội công Huyền cấp, rồi Thánh cấp.

Bây giờ lại cần Địa cấp – cao hơn Thánh cấp một bậc.

*Biết tìm đâu ra bây giờ?

Trong khi Dịch Cân Kinh là Thánh cấp, nhưng đã viên mãn rồi, không thể dùng để lên Ngũ Phẩm được.

Mà Địa cấp công pháp, chắc chắn phải là bảo vật của các đại tông môn, hoặc nằm trong những di tích cổ xưa.

Hắn nhìn ra ngoài cửa hang, nơi bầu trời trong xanh, nắng vàng rực rỡ.

Những tia nắng chiếu vào mặt hắn, ấm áp, nhưng không đủ để xua tan nỗi lo lắng trong lòng.

*Lại phải lên đường.

Lại phải tìm kiếm.

Lại phải liều mạng.

Hắn đứng dậy, phủi bụi trên người, bước ra khỏi hang động.

Trở lại Lâm Uyên trấn, Lăng Vô Địch tìm đến tửu lầu quen thuộc.

Hắn gọi một bàn rượu thịt thịnh soạn, ngồi ở góc khuất, vừa ăn vừa suy nghĩ.

*Nội công Địa cấp.

ở đâu bây giờ?

Trong tay các đại môn phái?

Hay trong những di tích cổ xưa?

Hắn nhớ lại cuốn sổ trong Từ gia trang, nhớ đến dòng chữ về Thiên Cơ lâu.

Nhưng Thiên Cơ lâu là tổ chức tình báo, không liên quan gì đến công pháp.

Hay họ có thể biết nơi cất giấu?

Đang mải suy nghĩ, hắn nghe thấy tiếng bàn tán từ bàn bên cạnh.

Mấy người giang hồ đang ngồi nhậu, mặt đỏ gay, nói chuyện oang oang.

Một người trung niên, mặt đầy sẹo, có vẻ là đầu lĩnh, lên tiếng:

"Nghe nói ở phía đông, cách đây chừng ba ngày đường, có một di tích cổ vừa được phát hiện.

Đó là nơi tu luyện của một vị tiền bối thời xưa, có thể còn lưu lại công pháp.

"Cả bàn xôn xao.

Một người trẻ tuổi, mắt sáng rực, hỏi dồn:

"Thật không?

Di tích gì thế?

Công pháp gì?"

Người mặt sẹo lắc đầu:

"Không rõ.

Chỉ nghe đồn là có liên quan đến một môn phái cổ xưa, đã thất truyền từ lâu.

Tên môn phái ấy hình như là.

Vân Tiêu tông?"

Một người khác, có vẻ từng trải hơn, trầm ngâm:

"Vân Tiêu tông?

Ta có nghe nói đến.

Đó là một đại môn phái thời thượng cổ, chuyên tu luyện kiếm đạo và nội công.

Nghe nói công pháp của họ thuộc hàng Địa cấp trở lên.

"Lăng Vô Địch tai vểnh lên như thỏ, lòng đầy hứng thú.

*Vân Tiêu tông?

Địa cấp công pháp?

Đúng thứ ta cần!

Hắn gọi thêm rượu, vừa uống vừa lắng nghe.

Người mặt sẹo tiếp:

"Nhưng nghe nói nơi đó nguy hiểm lắm.

Đã có mấy nhóm vào rồi, không thấy ai trở ra.

Có lẽ toàn bộ đều chết trong đó.

"Một người khác rùng mình:

"Chết hết?

Kinh khủng vậy sao?"

Người từng trải gật gù:

"Đương nhiên rồi.

Di tích cổ mà, cơ quan bẫy rập đầy rẫy, lại còn yêu thú canh giữ.

Không có thực lực, vào là chết.

Huống hồ, những nơi như vậy thường có cấm chế, trận pháp, không phải ai cũng phá được.

"Người mặt sẹo cười nhạt:

"Thế nên mới có chuyện.

Người yếu thì chết, người mạnh thì vào.

Nghe nói đã có cả Ngũ Phẩm cao thủ động tâm, đang trên đường tới.

"Lăng Vô Địch lạnh sống lưng.

*Ngũ Phẩm!

Nếu có Ngũ Phẩm nhúng tay vào, ta khó lòng cạnh tranh.

Nhưng rồi hắn nghĩ:

*Có Ngũ Phẩm thì càng tốt.

Họ đánh nhau với yêu thú, với cơ quan, ta rình mò nhặt xác.

Như mọi khi.

Hắn cười thầm trong lòng.

Hắn quyết định:

sẽ tìm đến di tích đó.

Trước khi đi, hắn cần chuẩn bị.

Mua thêm lương khô, dược liệu, vài món đồ cần thiết như dây thừng, móc sắt, đuốc.

Và quan trọng nhất, hắn cần thông tin.

Hắn tìm đến mấy lão già trong tửu lầu, những người từng trải, biết nhiều chuyện.

Sau vài chén rượu và mấy nén bạc, hắn có được thông tin chi tiết:

di tích đó nằm ở phía đông, cách Lâm Uyên trấn chừng ba ngày đường, trong một khe núi sâu có tên là

"Vong Xuyên cốc"

Nghe nói xung quanh cốc có sương mù dày đặc quanh năm, rất dễ lạc đường, lại có nhiều yêu thú cấp ba, cấp bốn.

*Ba ngày đường.

không xa lắm.

Yêu thú cấp bốn?

Cũng đáng gờm đấy, nhưng không phải không đối phó được.

Hắn đứng dậy, trả tiền, rồi bước ra khỏi tửu lầu.

Ngoài kia, hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm cả bầu trời một màu cam đỏ rực rỡ.

Những áng mây chiều trôi chậm rãi, như những dòng sông trên trời.

Gió thổi nhẹ, mang theo hơi mát và mùi hoa dại thoang thoảng.

Lăng Vô Địch nhìn về phía đông, nơi những dãy núi trùng điệp xa xa, mờ trong màn sương chiều.

*Vong Xuyên cốc.

Vân Tiêu tông.

Địa cấp công pháp.

Ta đến đây.

Hắn bước đi, bóng đổ dài trên con đường đất đỏ, hòa vào màn hoàng hôn đang dần buông xuống.

Trong lòng hắn, vừa có háo hức, vừa có lo lắng.

Nhưng trên hết, là quyết tâm mãnh liệt.

*Phải mạnh hơn.

Phải lên Ngũ Phẩm.

Bằng mọi giá.

**Hết chương 45.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập