Mười ngày sau khi ba tên tù binh được thả, cuộc sống ở ngôi làng nhỏ bắt đầu ổn định trở lại.
Làng Thanh Thủy nằm cách doanh trại Bạch gia chừng mười dặm về phía nam, nép mình bên một con suối nhỏ.
Cả làng chỉ có vài chục nóc nhà, dân cư thưa thớt, chủ yếu làm nghề nông và chăn nuôi.
Trương Báo đang ngồi trước hiên nhà, đẽo một khúc gỗ thành cái thìa cho con gái.
Thằng bé con trai đang chạy quanh sân đuổi bắt mấy con gà, còn vợ hắn đang vo gạo chuẩn bị bữa tối.
Cảnh tượng bình yên đến mức hắn có cảm giác như mình chưa từng là lính, chưa từng giết ai, chưa từng bị bắt làm tù binh.
"Cha ơi!"
Thằng bé chạy lại, tay cầm một con chuồn chuồn khô.
"Cha làm cho con con chuồn chuồn bằng tre đi!
"Trương Báo cười xòa, đặt khúc gỗ xuống, xoa đầu con:
"Được rồi, lát nữa cha làm cho.
Để cha đẽo xong cái thìa cho em đã.
"Thằng bé chu môi, nhưng rồi lại chạy đi chơi tiếp.
Trương Báo nhìn theo con, lòng đầy cảm xúc.
Đã ba năm rồi hắn mới được ở bên vợ con lâu như thế này.
Những ngày tháng trong quân ngũ, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, không biết ngày mai còn sống hay chết.
*Giá mà cứ thế này mãi.
Nhưng hắn biết, không thể.
Hắn còn nợ Lăng Vô Địch một ân tình.
Và hắn cũng biết, loạn thế này, bình yên chỉ là tạm bợ.
—
Cách đó không xa, Lý Văn đang ngồi trên bờ suối, thả mình vào làn nước mát.
Bên cạnh hắn là một cô gái trẻ chừng hai mươi, mặt mũi thanh tú, tay cầm một cuốn sách võ công đang đọc dở.
"Ca, anh nhìn kìa, chiêu này em mãi không hiểu."
Cô gái chỉ vào cuốn sách.
"Sư phụ nói phải vận khí theo đường này, nhưng em thấy cứ tắc ở huyệt Thái Uyên.
"Lý Văn nhìn vào cuốn sách, nhớ lại những ngày còn trong quân ngũ.
Hắn không phải cao thủ, nhưng với một người đã từng Bát Phẩm trung kỳ, chỉ dẫn cho em gái mới học võ cũng không thành vấn đề.
"Để anh xem."
Hắn cầm cuốn sách, suy nghĩ một lúc.
"Chỗ này, thay vì vận khí trực tiếp, em thử vận theo đường vòng, qua huyệt Khúc Trì trước.
Sẽ thông hơn.
"Cô gái làm theo, một lúc sau mắt sáng lên:
"Ồ!
Thông rồi!
Cảm ơn ca!
"Lý Văn cười hiền:
"Có gì đâu.
Mà này, muội định ở lại đây với anh bao lâu?
Thanh Vân môn không phải đang có kỳ thi sao?"
Em gái hắn—Lý Hương—lắc đầu:
"Thi thì năm nào chẳng có.
Gặp ca quan trọng hơn.
Mà này, ca kể cho muội nghe về người đã cứu ca đi.
Lăng công tử ấy, người thế nào?"
Lý Văn im lặng một lúc, rồi chậm rãi nói:
"Anh cũng không biết nữa.
Hắn ta.
kỳ lạ lắm.
Có lúc anh nghĩ hắn là một cao nhân tuyệt thế, có lúc lại thấy hắn như một kẻ lừa đảo.
Nhưng mà.
"Hắn nhìn lên bầu trời:
"Hắn đã cứu ca.
Cứu cả nhà Trương Báo.
Cứu cả Triệu lão.
Với ca, thế là đủ.
"—
Trong một túp lều nhỏ cuối làng, Triệu Vô Cực ngồi một mình trước bàn thờ sơ sài.
Trên bàn thờ chỉ có một bài vị bằng gỗ, trên đó khắc mấy chữ:
"Hiền khảo Triệu Vô Cực chi tử Triệu Vân chi linh vị"
Con trai ông—Triệu Vân—đã chết trong trận chiến năm ngoái.
Hai mươi lăm tuổi, tràn đầy nhựa sống, chỉ một nhát đao của kẻ địch là ra đi mãi mãi.
Triệu Vô Cực thắp một nén nhang, nhìn làn khói bay lên, lòng trĩu nặng.
"Vân nhi, phụ thân đã sống sót.
Phụ thân không ngờ mình còn có ngày được thắp nhang cho con."
Ông thì thầm.
"Có một người tên Lăng Vô Địch đã cứu .
Con yên tâm, Phụ thân sẽ sống nốt quãng đời còn lại thật tốt, để khi xuống đó gặp con, Phụ thân có thể kể cho con nghe nhiều chuyện.
"Ông ta cúi đầu, lặng im hồi lâu.
Lỗi buồn chia ly như mới hôm qua.
Lăng Vô Địch đến làng vào buổi chiều hôm đó.
Hắn không báo trước, chỉ lặng lẽ xuất hiện như một người bạn cũ đến thăm.
Trương Báo là người đầu tiên thấy hắn.
Hắn đang đẽo gỗ ngoài hiên thì ngẩng lên, thấy Lăng Vô Địch đứng tựa vào gốc cây trước cổng, tay cầm một túi đồ, miệng cười tươi.
"Lăng công tử!"
Trương Báo đứng dậy, vồn vã.
"Mời vào, mời vào!
"Lăng Vô Địch bước vào sân, nhìn quanh thái độ thập phần kênh kiệu:
"Ổn định chưa?"
"Dạ, ổn rồi ạ."
Trương Báo gãi đầu.
"Nhờ ơn công tử.
"Lăng Vô Địch vứa nhìn ngắm phong cảnh, đưa túi đồ:
"Quà cho các cháu.
Bánh kẹo với ít vải vóc.
"Vợ Trương Báo từ trong nhà chạy ra, lúng túng cảm ơn rối rít.
Hai đứa trẻ thấy bánh kẹo thì mắt sáng rỡ, nhưng còn rụt rè chưa dám lại gần.
Lăng Vô Địch ngồi xuống ghế, nhìn hai đứa trẻ, cười hiền:
"Lại đây, thúc thúc cho bánh nè.
"Thằng bé con trai liếc nhìn mẹ, thấy mẹ gật đầu thì chạy ùa tới.
Đứa con gái nhỏ hơn cũng chạy theo sau.
Lăng Vô Địch chia bánh cho chúng, nhẹ nhàng xoa đầu hai đứa:
"Ngoan nhé.
Lớn lên giúp đỡ cha mẹ.
"Rồi hắn nhìn Trương Báo:
"Trương huynh tính sau này thế nào?"
Nghe vậy, Trương Báo thở dài:
"Dạ, Khi Bạch Gia không điều động, tại hạ tính ở đây làm ruộng thôi.
Nhưng mà đất đai.
không phải của mình.
Phải thuê của địa chủ.
"Lăng Vô Địch nghe vậy liền gật gù:
"Để ta nói với Bạch gia.
Mảnh đất này, cho anh mấy mẫu ruộng, làm ăn sinh sống.
"Trương Báo sững người, rồi rất nhanh trí quỳ xuống:
"Công tử.
đại ân đại đức.
tôi không biết lấy gì báo đáp.
"Lăng Vô Địch khẽ cười, đỡ hắn dậy:
"Đừng thế.
Ta không cầu báo đáp.
Chỉ cần anh sống tốt, làm người lương thiện, vì Bạch Gia phục vụ, giúp đỡ xóm làng khi có thể, là ta đã mãn nguyện rồi.
Trời vào Đông, rất nhanh mặt trời lặn sớm qua dãy núi.
Buổi tối, cả ba gia đình tụ tập tại nhà Trương Báo, dự định nấu một bữa cơm thịnh soạn đón khách quý.
Lý Văn dẫn em gái đến.
Lý Hương mới gặp liền không nhịn được nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt tò mò.
Nàng đã nghe anh trai kể nhiều về vị ân nhân bí ẩn này, nhưng gặp trực tiếp mới thấy hắn trẻ hơn tưởng tượng.
Triệu Vô Cực cũng đến, mang theo một vò rượu ngon ông mới mua.
"Công tử, "
ông nâng chén,
"lão phu không biết nói gì hơn.
Một chén rượu, tạ ơn người đã cho lão phu cơ hội sống tiếp.
"Lăng Vô Địch đáp lễ, nâng chén:
"Các vị đừng khách sáo.
Ta chỉ làm những gì có thể.
Ở loạn thế này, ai cũng cần có người bên cạnh.
Ta cũng vậy.
"Hắn nhìn quanh một lượt:
"Các vị có biết, ta thấy gì ở đây không?"
Mọi người lắc đầu.
"Ta thấy một gia đình lớn."
Lăng Vô Địch mỉm cười.
"Trương Báo có vợ con.
Lý Văn có em gái.
Triệu lão tuy cô đơn, nhưng từ nay có các vị làm hàng xóm.
Còn ta, ta có các vị làm bằng hữu.
"Hắn nâng chén:
"Vì gia đình lớn của chúng ta!
"Mọi người cùng nâng chén, không khí ấm cúng chưa từng thấy.
Đâu biết rằng Lăng Vô Địch đang có một kế hoạch vĩ đại, trong đó bọn họ là không thể thiếu chốt chặt.
Tiếng cục ly vui vẻ giữa loạn thế thật vô cùng ý nghĩa.
Khuya hôm đó, khi mọi người đã lui về nghỉ ngơi, Lăng Vô Địch ngồi một mình bên bờ suối.
Hắn nhìn lên trăng, lòng suy nghĩ lung tung.
*Kiếp trước, ta cô đơn lắm.
Mồ côi từ nhỏ, lớn lên trong trại trẻ, ra đời tự bươn chải.
Chưa bao giờ có cảm giác thuộc về một nơi nào.
Hắn nhìn về phía những túp lều le lói ánh đèn:
*Ở đây, lần đầu tiên, ta thấy mình có chỗ đứng.
Có người coi trọng.
Có người biết ơn.
Hắn mỉm cười:
*Vô sỉ thì vô sỉ, nhưng cũng cần có lúc.
làm người.
Hắn mở hệ thống lên kiểm tra:
**Sát Phạt Điểm:
850**
**Công pháp:
**
– Thái Tổ Trường Quyền (Cửu phẩm trung phẩm – tinh thông)
– Thạch Đầu Quyền (Cửu phẩm hạ phẩm – tinh thông)
– Thiết Sa Chưởng (Bát phẩm hạ phẩm – tinh thông)
– Phi Yến Thập Bát Thức (Thất phẩm trung phẩm – sơ nhập)
– từ một tên cướp vừa hạ tuần trước
**Tu vi:
Cửu Phẩm đỉnh phong**
*Vẫn chưa lên Bát Phẩm.
Cần thêm điểm.
Cần thêm công pháp.
Hắn nghĩ đến kế hoạch sắp tới:
săn thêm mấy tên cướp trong vùng, tích điểm, nâng cấp công pháp.
Và quan trọng nhất—giữ vững vị trí tại Bạch gia.
Hai ngày sau, Lăng Vô Địch trở về doanh trại Bạch gia.
Hắn vừa bước vào phòng thì thấy một phong thư đặt trên bàn.
Mở ra, bên trong chỉ có một tờ giấy trắng với mấy chữ viết bằng mực đỏ:
"Miếng ngọc của ngươi.
từ đâu mà có?
Người đưa nó cho ngươi bây giờ ở đâu?
— Một người quan tâm."
Lăng Vô Địch nhíu mày.
Hắn lôi miếng ngọc bội ra ngắm nghía.
Thứ này, rốt cuộc có lai lịch thế nào?
Hắn nhìn quanh phòng, không thấy dấu hiệu đột nhập.
Người đưa thư này—thân thủ không tầm thường.
*Có ai đó đang để ý đến ta.
Và để ý đến miếng ngọc này.
Hắn nghĩ đến ba tên tù binh, nghĩ đến Bạch gia, nghĩ đến những kẻ hắn đã giết.
*Chuyện này.
bắt đầu thú vị rồi đây.
Hắn khoé môi không kìm được cong lên, hắn cảm thấy bản thân như nhập vai vào bộ phim cổ trang giang hồ tranh đấu, bá khí, Lăng Vô Địch đốt tờ giấy, nhìn nó cháy thành tro dưới ngọn lửa, mà lòng lại dâng lên cỗ khoái cảm.
*Cứ từ từ.
Rồi sẽ biết.
**Hết chương 5.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập