Chương 51: Vong Xuyên cốc vòng ngoài

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, chiếu xuống thung lũng, Lăng Vô Địch thức dậy sau một đêm ngủ ngon lành trong hang động nhỏ.

Hắn vươn vai, cảm nhận những vết thương trên người đã bớt đau nhờ Dịch Cân Kinh.

Đêm qua, hắn đã kiếm được 12.

000 điểm từ năm con yêu thú.

Con số đó khiến lòng hắn phấn chấn.

Hắn bò ra khỏi hang, men theo vách núi, tìm một vị trí cao có thể quan sát toàn bộ khu vực cửa vào Vong Xuyên cốc.

Sau một lúc, hắn tìm được một mỏm đá lý tưởng, có tán cây cổ thụ che phủ, vừa kín đáo vừa có thể nhìn bao quát.

Từ trên cao nhìn xuống, khung cảnh bên dưới khiến hắn phải nheo mắt.

Khu vực cửa vào cốc rộng lớn, nơi có dòng suối chảy qua, giờ đây đã trở thành một cái chợ trời thực sự.

Hàng trăm người tụ tập, chia thành nhiều nhóm nhỏ, dựng lều trại khắp nơi.

Khói bếp bay lên từ hàng chục đống lửa, hòa vào màn sương sớm tạo nên một khung cảnh vừa hỗn loạn vừa kỳ lạ.

Lăng Vô Địch nheo mắt quan sát.

Hắn nhận ra ngay Liệt Hỏa môn với y phục đỏ rực đang đóng trại ở một góc phía đông, khoảng hai ba chục người.

Hỏa Vân đang ngồi trên một tảng đá lớn, mặt lạnh như tiền, tay vuốt ve song đao.

Xung quanh hắn, các đệ tử canh gác cẩn mật, mắt lúc nào cũng dáo dác nhìn quanh.

Những thanh đao của chúng phản chiếu ánh nắng, lấp lánh như những tia lửa.

Đối diện với họ, cách không xa, là Hàn Băng các với y phục xanh lam.

Băng Linh đang đứng trước trại, tay cầm trường kiếm băng giá, mũi kiếm chỉ thẳng về phía Liệt Hỏa môn với vẻ thách thức.

Các đệ tử Hàn Băng các cũng đứng sau nàng, ai nấy đều căng thẳng, tay đặt trên chuôi kiếm.

Hai bên như chó với mèo, chỉ chờ một cơ hội là lao vào cắn xé nhau.

Ngoài ra còn vô số những nhóm nhỏ khác.

Một nhóm tán tu chừng mười người, có vẻ là anh em kết nghĩa, đang ngồi quây quần bên đống lửa, uống rượu nói chuyện ồn ào.

Tiếng cười nói của họ vang vọng cả một góc, bất chấp không khí căng thẳng xung quanh.

Một nhóm khác ăn mặc như thương nhân, nhưng ai cũng mang theo vũ khí bên mình, mắt lúc nào cũng đảo qua đảo lại, có vẻ là bọn buôn vũ khí chợ đen.

Họ bày ra đủ loại đao kiếm, áo giáp, đan dược, rao bán với giá cắt cổ.

Và còn rất nhiều, rất nhiều những khuôn mặt xa lạ khác.

Có những lão già râu tóc bạc phơ, ngồi uống trà một mình, mắt lim dim nhưng tai vẫn vểnh lên nghe ngóng.

Có những thanh niên trẻ tuổi, mặt non choẹt, mắt sáng rực, hăng hái bàn tán về những bảo vật trong truyền thuyết.

Có cả những kẻ mặt mày hung tợn, lang thang một mình, ai nhìn cũng phải tránh xa.

Lăng Vô Địch thầm tính:

*Có đến ba bốn trăm người.

Phen này náo nhiệt rồi.

Hắn tìm một góc khuất, ngồi xuống, rồi bắt đầu quan sát.

Hắn không vội vào sâu.

Hắn biết, càng vào sớm càng dễ chết.

Phải để những kẻ khác đi trước, thăm dò, rồi hắn mới hành động.

Không khí trong thung lũng nóng rực, không phải vì nhiệt độ, mà vì những ánh mắt, những lời qua tiếng lại, những cuộc khẩu chiến nổ ra liên miên.

Một tên tán tu mặt đầy sẹo, có vẻ là lão làng, đang lớn tiếng với một nhóm đệ tử trẻ:

"Các ngươi là ai mà dám chiếm chỗ này?

Bọn ta đến trước!

"Nhóm đệ tử trẻ, có vẻ là của một môn phái nhỏ, cũng không vừa:

"Đến trước thì sao?

Đất này là vô chủ, ai mạnh thì được!

"Hai bên chửi nhau một hồi, suýt đánh nhau, nhưng rồi bị người khác can ngăn.

Ai cũng biết, đánh nhau lúc này là ngu xuẩn, sẽ làm lỡ mất cơ hội vào di tích.

Ở một góc khác, một cuộc mặc cả đang diễn ra.

Một thương nhân già đang rao bán vũ khí, đan dược với giá cắt cổ.

Xung quanh hắn, rất nhiều người đang chen nhau mua.

"Thanh đao này tốt lắm!

Hai trăm lượng!"

"Thuốc trị thương đây!

Một lọ năm mươi lượng!

"Lăng Vô Địch nhìn mà lắc đầu.

*Bọn này kiếm cơ hội làm ăn đấy.

Mà cũng phải, chiến tranh mà, buôn vũ khí là giàu nhất.

Hắn đang mải quan sát thì bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía đám đông.

Mọi người quay lại nhìn.

Một người đàn ông cao lớn, mặc áo đen, mặt đầy sẹo, tay cầm đại đao, đang đứng trên một tảng đá cao.

Hắn ta cười lớn, giọng oang oang như sấm động:

"Chư vị!

Ta là Huyết Mãng Cuồng Đao!

Hôm nay đến đây cũng muốn tham dự một chân vào di tích Vân Tiêu tông.

Mong chư vị chiếu cố!

"Cả đám xôn xao như ong vỡ tổ.

Nhiều người kinh ngạc, nhiều người sợ hãi lùi lại, nhưng cũng có người bật cười khinh bỉ.

Hỏa Vân đứng dậy từ tảng đá của mình, cười khẩy, giọng đầy mỉa mai:

"Lại mày à?

Tối qua chạy thoát, giờ còn dám đến đây giả danh?

Mày tưởng bọn tao ngu à?"

Người đàn ông – chính là kẻ giả mạo tối qua – vẫn giữ nụ cười tự tin, nhưng mắt đã bắt đầu đảo qua đảo lại, tay siết chặt đao hơn.

Hắn cố tỏ ra ngông cuồng:

"Ta giả danh?

Các ngươi mới là lũ mù mắt.

Huyết Mãng Cuồng Đao thật sự là ta đây!

Ai dám ra đây thử một chiêu?"

Một tràng cười vang lên từ nhiều phía.

Có người còn hét lên, giọng đầy chế giễu:

"Giả vừa thôi!

Huyết Mãng Cuồng Đao mà chỉ có thế kia à?

Nghe danh hắn là Ngũ Phẩm đỉnh phong, đánh cho Đông Sơn Yêu Tăng phải bỏ chạy!

Ngươi chỉ là Lục Phẩm hậu kỳ, mà dám xưng danh?"

Kẻ giả mạo mặt đỏ lên như gấc, nhưng vẫn cố tỏ ra ngông cuồng, hét lớn:

"Các ngươi không tin?

Được, ai dám ra đây thử một chiêu với ta?

Ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là lợi hại!

"Hắn nói vậy, nhưng mắt không ngừng liếc nhìn xung quanh, như đang tính đường lui.

Chân hắn đã hơi nhấc lên, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Bỗng nhiên, không khí trong thung lũng thay đổi.

Một luồng sát khí lạnh lẽo, nặng nề, từ từ lan tỏa, bao trùm lấy toàn bộ khu vực.

Những ngọn lửa trại bỗng chập chờn, run rẩy như sắp tắt.

Tiếng cười nói im bặt.

Mọi người đều cảm nhận được một sự nguy hiểm đang đến gần, một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực.

Từ trong bóng tối của những tảng đá lớn phía sau đám đông, một bóng người bước ra.

Đó là một lão tăng, mặc y phục đen sì, rách rưới, đầu trọc lốc, trên trán có vết sẹo dài chạy từ trán xuống má, như một vết dao chém ngày nào, thịt lởm chởm nhìn mà ghê rợn.

Đôi mắt lão đỏ ngầu như máu, sáng rực trong ánh ban mai, nhìn quanh một lượt khiến ai bị nhìn trúng cũng phải lạnh sống lưng, như có bàn tay băng giá đang vuốt dọc sống lưng.

Trên tay lão là một cây thiết trượng đen bóng, nặng trịch, trên đỉnh trượng khắc hình đầu lâu trắng với hai hốc mắt sâu hoắm như đang nhìn thẳng vào linh hồn người đối diện.

Đông Sơn Yêu Tăng.

Lão bước chậm rãi, mỗi bước chân đều để lại những vết lõm sâu trên mặt đất, đất đá văng tung tóe.

Máu từ thiết trượng của lão vẫn còn nhỏ giọt – máu của những kẻ đã chết dọc đường, từ đêm qua đến giờ.

Những giọt máu rơi xuống đất, tạo thành những vệt đen dài.

Kẻ giả mạo nhìn thấy lão, mặt cắt không còn giọt máu, trắng bệch như tờ giấy.

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chảy dài xuống má, xuống cổ.

Tay hắn run run, suýt làm rơi thanh đại đao.

Hắn nhận ra ngay kẻ vừa một đập giết chết tên tán tu đêm qua.

Kẻ mà hắn vừa chứng kiến giết người không chớp mắt, dùng pháp bảo nổ chết năm người chỉ trong nháy mắt.

Nhưng hắn không phải kẻ ngu.

Hắn biết mình là ai, biết thực lực của mình ở đâu.

Hắn cũng biết lão yêu tăng này không phải thứ hắn có thể đối đầu.

Một kẻ Lục Phẩm hậu kỳ như hắn, trước mặt Đông Sơn Yêu Tăng, chỉ như con kiến trước ngọn lửa.

Đông Sơn Yêu Tăng dừng lại, nhìn thẳng vào kẻ giả mạo.

Đôi mắt đỏ ngầu ấy như hai hố lửa, nhưng không phải sát khí, mà là sự khinh miệt pha lẫn thích thú.

Lão nhìn hắn như nhìn một con vật đang diễn trò.

Lão cất giọng, khàn đặc, lạnh lẽo như tiếng gió rít qua kẽ đá:

"Huyết Mãng Cuồng Đao?"

Kẻ giả mạo run lên bần bật, nhưng rất nhanh, hắn cúi gập người, hai tay ôm quyền, giọng lễ phép đến mức khúm núm, run run:

"Dạ.

dạ không!

Tiền bối hiểu lầm rồi!

Tiểu nhân chỉ là một kẻ hát rong, thấy mọi người bàn tán về Huyết Mãng Cuồng Đao nên tiểu nhân cũng muốn.

muốn kiếm chút danh tiếng.

không ngờ gặp được tiền bối đây.

xin tiền bối tha mạng!

"Hắn nói một hơi không ngừng, mắt vẫn cúi gằm, không dám ngước lên nhìn.

Mồ hôi trên trán hắn chảy thành dòng, thấm ướt cả cổ áo.

Đông Sơn Yêu Tăng nhìn hắn một lúc, rồi bật cười.

Một tiếng cười khàn khàn, lạnh lẽo, nhưng ẩn chứa sự khinh miệt vô hạn.

Tiếng cười vang vọng cả thung lũng, khiến mọi người càng thêm lạnh sống lưng.

"Ngươi?

Huyết Mãng Cuồng Đao?"

Lão lắc đầu, giọng đầy mỉa mai.

"Một con kiến như ngươi mà cũng dám mang cái danh đó?

Ngươi có biết Huyết Mãng Cuồng Đao thật sự là ai không?"

Kẻ giả mạo vẫn cúi gằm, không dám nói gì.

Hắn chỉ biết run run chờ đợi.

Đông Sơn Yêu Tăng bước tới, đứng trước mặt hắn, cách chưa đầy một thước.

Lão nhìn hắn từ trên cao xuống, như nhìn một con sâu bọ.

Rồi lão bật cười, lần này là tiếng cười của sự thích thú thật sự.

"Thú vị.

Thật thú vị.

"Lão quay sang đám đông, giọng đầy chế giễu, vang vọng khắp thung lũng:

"Các ngươi thấy không?

Một tên Lục Phẩm hậu kỳ cũng dám giả danh Huyết Mãng Cuồng Đao.

Mà các ngươi cũng đồn thổi cái danh đó lên tận mây xanh, nào là Ngũ Phẩm đỉnh phong, nào là đánh bại ta.

Thật nực cười!

"Lão cười lớn, tiếng cười vang vọng cả thung lũng, dội vào vách núi tạo thành những âm thanh ma mị.

"Các ngươi có biết Huyết Mãng Cuồng Đao thật sự là ai không?

Một thằng nhãi mà ta đã từng truy đuổi như chó chạy trong rừng sâu, suýt chết dưới tay ta.

Vậy mà giờ đây, nó trở thành huyền thoại, thành Ngũ Phẩm cao thủ?

Ha ha ha!

"Lão lắc đầu, giọng đầy khinh bỉ:

"Giang hồ các ngươi thật buồn cười.

Chỉ cần vài câu chuyện thêu hoa dệt gấm, một thằng nhãi vô danh cũng thành đại cao thủ.

Mà một lão già như ta, tu luyện cả đời, giết người như ngóe, lại bị coi là ma đầu tàn ác.

Thật là.

nực cười!

"Lão nhìn kẻ giả mạo vẫn đang cúi gằm, run lẩy bẩy.

Một lúc lâu sau, lão phẩy tay, giọng đầy chán ghét:

"Cút đi.

Ngươi không đáng để ta phí sức.

Một con kiến như ngươi, giết cũng chỉ bẩn tay.

"Kẻ giả mạo như được tha chết, không cần nghe thêm.

Hắn quay người, chạy thẳng vào rừng, vấp ngã, lại đứng dậy chạy tiếp, biến mất trong chớp mắt, để lại tiếng cười khinh bỉ của đám đông vọng theo.

Đông Sơn Yêu Tăng nhìn theo, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.

Lão không thèm đuổi theo.

Một kẻ như thế, không đáng để lão phí sức.

Rồi lão quay sang, nhìn về phía đám đông.

Ánh mắt lão lướt qua từng người, từng người, khiến ai bị nhìn trúng cũng phải lùi lại, mặt tái mét.

Lão đưa mắt nhìn lên những mỏm đá xung quanh, nơi có không ít người đang ẩn núp.

Mắt lão dừng lại một thoáng ở một bóng người quen thuộc – Lăng Vô Địch, đang nấp sau một tảng đá lớn cách đó không xa.

Một tia sáng lạnh lóe lên trong mắt lão, nhưng rất nhanh tan biến.

Lão không hành động.

Lão chỉ nhếch mép cười – một nụ cười đầy ẩn ý, vừa khinh miệt vừa thích thú, rồi lão quay đi.

Lăng Vô Địch nấp sau tảng đá, nín thở, không dám động đậy.

Hắn thấy rõ ràng Đông Sơn Yêu Tăng vừa nhìn về phía mình và cười.

Tim hắn suýt ngừng đập.

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chảy dài xuống má.

*Lão thấy ta!

Lão biết ta ở đây!

Nhưng rồi lão quay đi, không làm gì cả.

Lăng Vô Địch thở phào, nhưng trong lòng vẫn còn lo sợ.

*Lão không thèm để ý đến ta?

Hay lão đang chờ cơ hội?

Hay lão coi ta như trò đùa, muốn xem ta sẽ làm gì?

Hắn không dám chắc.

Nhưng hắn biết, lão yêu tăng đó cực kỳ nguy hiểm, và hắn phải càng cẩn thận hơn nữa.

Đông Sơn Yêu Tăng cất giọng, lạnh lùng, tàn khốc, nhưng lần này có chút gì đó như tuyên bố với tất cả, như một lời cảnh cáo cuối cùng:

"Ta là Đông Sơn Yêu Tăng.

Ta đến đây tìm bảo vật.

Ai muốn tranh giành với ta, cứ việc.

Nhưng nhớ, ta không nương tay với bất kỳ ai.

Ta sẽ giết tất cả những ai cản đường ta.

"Nói rồi, lão quay người, bước vào sâu trong cốc, biến mất sau những tảng đá lớn, để lại một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy cả thung lũng.

Cả đám đông im lặng hồi lâu.

Rồi bắt đầu xì xào bàn tán.

"Cái lão đó là Đông Sơn Yêu Tăng?

Nghe nói lão tu luyện tà công, giết người không gớm tay!"

"Lợi hại lắm!

Đừng dây vào!"

"Nhưng mà lão cũng vào tìm bảo vật, chúng ta còn cơ hội gì?"

"Nhiều người thế này, lão có giết hết được đâu?

Cứ liều!

"Nhưng cũng có người nhắc đến chuyện vừa rồi, giọng đầy hoài nghi:

"Lão nói Huyết Mãng Cuồng Đao chỉ là thằng nhãi từng bị lão truy đuổi?

Thật sao?"

"Chắc lão nói khoác đấy!

Huyết Mãng Cuồng Đao lợi hại thế kia mà?"

"Ai biết được?

Nhưng mà.

nếu lão nói thật, thì Huyết Mãng Cuồng Đao cũng chỉ là hư danh?

Chúng ta đều bị lừa?"

Lăng Vô Địch nấp trong bóng tối sau tảng đá, lắng nghe những lời bàn tán.

Hắn thấy Đông Sơn Yêu Tăng vừa nhìn về phía mình và cười.

Lão biết hắn ở đó.

Lão biết hắn chính là Huyết Mãng Cuồng Đao mà thiên hạ đồn thổi.

Nhưng lão không làm gì.

Lão chỉ cười.

*Lão coi ta như trò cười.

Lão thấy thật nực cười khi một con mồi từng suýt chết dưới tay lão lại trở thành huyền thoại.

Lão muốn xem ta sẽ làm gì.

Hắn cười nhạt trong lòng, vừa tự giễu vừa thở phào.

*Vậy thì càng tốt.

Lão coi thường ta, lão không thèm để ý đến ta.

Ta càng có cơ hội.

Cứ coi ta là trò cười đi, rồi sẽ có lúc ngươi phải cười không nổi.

Hắn nhìn về phía sâu trong cốc, nơi Đông Sơn Yêu Tăng vừa khuất bóng.

*Đông Sơn Yêu Tăng, ngươi cười ta, coi ta như trò đùa.

Nhưng trong di tích, ta sẽ cho ngươi thấy, trò đùa đôi khi cũng có thể cắn chết người.

Và ngươi sẽ không cười được nữa.

Ánh mắt hắn sáng lên trong nắng mai, như một ngọn lửa nhỏ nhưng kiên cường.

Phía trước, Vong Xuyên cốc mở ra với những bí mật và nguy hiểm vô cùng.

Những vách núi cao vút, những hang động tối om, những khu rừng rậm rạp, và những con đường mòn ngoằn ngoèo dẫn vào sâu trong lòng núi.

Và cuộc chơi thực sự chỉ mới bắt đầu.

Lăng Vô Địch lặng lẽ rời khỏi chỗ nấp, men theo vách núi, tìm một hướng khác để vào cốc.

Hắn không muốn đi theo con đường chính, nơi đám đông đang đổ xô vào.

Hắn muốn tìm một con đường riêng, ít người qua lại, để có thể tiếp tục săn yêu thú và tránh xa những cuộc tranh đấu vô bổ.

Hắn biết, còn rất nhiều yêu thú trong khu vực vòng ngoài này.

Và mỗi con yêu thú là một mớ điểm số.

*Phải kiếm thêm điểm.

Càng nhiều càng tốt.

Trước khi vào sâu, phải đủ mạnh.

Hắn biến mất sau những tảng đá.

Phía sau, tiếng đám đông vẫn còn văng vẳng.

Nhưng Lăng Vô Địch không còn quan tâm nữa.

Hắn chỉ tập trung vào mục tiêu của mình.

Và trong lòng hắn, một kế hoạch đang dần hình thành.

**Hết chương 51.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập