Hai ngày sau
Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá rừng, chiếu xuống những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất ẩm ướt phủ đầy lá mục.
Lăng Vô Địch rời khỏi chỗ nấp sau khi Đông Sơn Yêu Tăng đã khuất bóng.
Hắn không vội vã, cũng không hấp tấp.
Hắn biết, cuộc chơi còn dài, và người vội vàng sẽ là người chết trước.
Hắn men theo vách núi, đi sâu vào khu vực ít người qua lại.
Tiếng ồn ào từ đám đông phía xa dần nhỏ lại, nhường chỗ cho âm thanh quen thuộc của rừng già:
tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cao, tiếng lá xào xạc khi có con thú nhỏ chạy qua, tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới khe núi, và thỉnh thoảng là tiếng gầm xa xăm của yêu thú từ sâu trong cốc vọng lại.
Lăng Vô Địch hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh từ Dịch Cân Kinh đang lưu chuyển trong cơ thể.
Hắn mở hệ thống lên nhìn:
**Sát Phạt Điểm:
21.
000**
**Tu vi:
Lục Phẩm viên mãn**
**Cần 50.
000 điểm để đột phá Ngũ Phẩm**
*Còn hai mươi chín nghìn điểm nữa.
Khoảng mười lăm con yêu thú cấp bốn, hoặc ba mươi con cấp ba.
Nhiều thật, nhưng không phải không thể.
Hắn nhìn về phía những khe núi sâu hun hút, nơi ẩn chứa biết bao yêu thú.
Những bóng tối dưới những tán cây rậm rạp như đang vẫy gọi, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm.
*Phải bắt đầu thôi.
Mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày đám đông kia tiến sâu hơn vào cốc.
Ta không thể chậm trễ.
—
Con mồi đầu tiên xuất hiện sau đó không lâu, khi hắn vừa vượt qua một con suối nhỏ.
Một con Hắc Giáp Báo cấp ba đang nằm phơi nắng trên một tảng đá lớn cạnh dòng suối.
Lớp da của nó dày như giáp sắt, màu đen bóng, lấp lánh dưới ánh nắng, trông như một tấm áo giáp bằng thép.
Đôi mắt vàng óng của nó lim dim, thỉnh thoảng lại cựa mình, để lộ những móng vuốt sắc nhọn dài hơn gang tay, bén ngót như lưỡi dao.
Lăng Vô Địch quan sát từ xa, nấp sau một bụi cây rậm rạp.
Hắn không vội.
Hắn nhìn con báo, học cách di chuyển của nó, cách nó phản ứng với những tiếng động xung quanh, cách đôi tai nó vểnh lên khi có tiếng chim kêu.
Hắn thấy nó thỉnh thoảng lại liếm những vết thương cũ trên chân – có lẽ nó vừa trải qua một trận chiến với đồng loại.
*Lớp da dày, đao thường khó phá.
Phải nhắm vào mắt, vào miệng, vào những chỗ yếu.
Mà nó đang bị thương ở chân, có thể lợi dụng.
Hắn rón rén tiếp cận.
Mỗi bước chân đều đặt xuống thật nhẹ, tránh gây tiếng động, bàn chân đặt lên lớp lá mục, cảm nhận độ ẩm và độ mềm để không làm lá khô kêu.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy dài xuống thái dương, nhưng hắn không lau.
Hắn chỉ tập trung vào con mồi.
Đến khoảng cách mười trượng, con báo bỗng ngóc đầu dậy, tai vểnh lên như hai cái ăng-ten.
Nó ngửi ngửi, đôi mắt vàng óng mở to, nhìn thẳng về phía Lăng Vô Địch.
Mũi nó khẽ động đậy, đánh hơi thấy mùi người lạ.
*Phát hiện rồi!
Không chần chừ, Lăng Vô Địch lao ra, đao trong tay vung lên một đường sáng lạnh.
Con báo cũng lao tới, nhanh như chớp, móng vuốt giương ra sẵn sàng xé xác kẻ thù.
*Choeng!
Lưỡi đao va vào lớp da dày, phát ra tiếng động như chạm vào kim loại.
Lực phản chấn làm tay Lăng Vô Địch tê rần.
Lưỡi đao chỉ để lại một vết xước nhỏ trên lớp da đen bóng, không đủ để gây sát thương.
Con báo gầm lên một tiếng dữ dội, móng vuốt vung ra, cào thẳng vào mặt hắn.
Lăng Vô Địch vội lăn người né tránh, móng vuốt sượt qua vai, rách một mảng áo và da thịt.
Máu ấm chảy ra, thấm đỏ cả mảng áo.
Cơn đau nhói lên, nhưng hắn không kêu.
Hắn chỉ nghiến răng, mắt vẫn không rời con báo.
Hắn đứng dậy, lùi nhanh về phía sau, tạo khoảng cách.
Con báo không bỏ qua, lao tới tiếp, móng vuốt vung loạn xạ, mỗi nhát đều như muốn lấy mạng hắn.
Lăng Vô Địch liên tục né tránh, thân pháp uyển chuyển như một làn khói, lúc trái lúc phải, lúc lăn lúc đứng dậy.
Thỉnh thoảng hắn lại vung đao phản công, nhưng chỉ nhằm vào những chỗ yếu:
mắt, mũi, miệng – những nơi duy nhất không được lớp da dày bảo vệ.
Con báo càng đánh càng điên cuồng, mất dần sự tỉnh táo.
Nó gầm lên liên hồi, nước dãi bắn ra tung tóe.
Những nhát cào trở nên loạn xạ, thiếu chính xác.
Đúng lúc nó há miệng định cắn, Lăng Vô Địch bất ngờ đâm thẳng đao vào họng nó.
*Phập!
Lưỡi đao cắm sâu, xuyên qua vòm họng, chạm tới não bộ.
Máu bắn ra, nóng hổi, phun vào mặt Lăng Vô Địch.
Con báo gầm lên một tiếng thảm thiết, giãy giụa dữ dội, móng vuốt cào loạn xạ lên không trung.
Lăng Vô Địch vội lùi lại, tránh những đòn phản công cuối cùng.
Con báo giãy thêm một lúc, rồi từ từ ngã vật xuống đất, bất động.
**
"Keng!
Ký chủ hạ sát yêu thú cấp ba, thu hoạch 1.
500 Sát Phạt Điểm."
Lăng Vô Địch thở dốc, nhìn con báo đã chết.
Vết thương trên vai vẫn còn rỉ máu, nhưng hắn không có thời gian để băng bó.
Hắn nhanh chóng xẻ thịt, lấy những phần quý giá nhất:
lớp da dày (có thể bán được giá cao)
, nanh, vuốt, và đặc biệt là túi mật – thứ được cho là có thể dùng làm thuốc quý.
Xong xuôi, hắn biến mất vào rừng, để lại xác con báo cho đám thú ăn xác.
**Điểm hiện tại:
22.
500**
Buổi trưa, khi mặt trời lên cao nhất, nắng gắt chiếu xuống khiến không khí trở nên oi bức, Lăng Vô Địch phát hiện một ổ yêu thú nhỏ trong một hang động cạnh vách núi.
Ba con Phong Lang cấp ba, đang nằm nghỉ sau bữa ăn.
Xương của con mồi còn vương vãi khắp nơi.
Chúng nằm cuộn tròn, lim dim ngủ, thỉnh thoảng lại cựa mình.
Lần này, hắn không dám đánh trực diện.
Ba con cùng lúc, dù chỉ là cấp ba, cũng đủ để xé xác hắn.
Hắn dùng mưu.
Hắn tìm một cây cao gần đó, leo lên, chờ đợi.
Một con Phong Lang tỉnh dậy, vươn vai, rồi lặc lè đi ra ngoài.
Nó tiến về phía bụi cây gần đó để.
giải quyết nỗi buồn.
Lăng Vô Địch lặng lẽ theo sau, đến chỗ vắng thì ra tay.
Một nhát đao chuẩn xác vào cổ, con Phong Lang chết ngay tại chỗ, không kịp kêu lên tiếng nào.
Hắn kéo xác vào bụi cây, giấu đi, rồi lại leo lên cây chờ tiếp.
Một lúc sau, con thứ hai thấy đồng bạn đi lâu không về, bắt đầu sốt ruột.
Nó đứng dậy, đi ra ngoài, vừa đi vừa gầm nhẹ gọi bạn.
Lăng Vô Địch chờ nó đi qua gốc cây, bất ngờ nhảy xuống, đao chém thẳng vào đầu nó.
Con Phong Lang thứ hai cũng chết.
Con thứ ba ở lại trong hang, nghe thấy tiếng động, bắt đầu cảnh giác.
Nó không ra ngoài, chỉ ở trong hang, gầm gừ đầy hung hăng.
Lăng Vô Địch không thể vào hang vì quá hẹp, đánh nhau trong đó sẽ bất lợi.
Hắn dùng khói và lửa.
Hắn nhặt một đống lá khô, củi khô, chất ở cửa hang, rồi châm lửa.
Khói bắt đầu bốc lên, bay vào trong hang.
Con Phong Lang ho sặc sụa, khó chịu, nhưng vẫn không chịu ra.
Nó gầm gừ liên hồi, cào cấu vào vách đá.
Lăng Vô Địch kiên nhẫn chờ.
Khói ngày càng nhiều, hang động bắt đầu ngột ngạt.
Cuối cùng, con Phong Lang không chịu nổi, lao ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa hang, nó đã bị Lăng Vô Địch chờ sẵn, một nhát đao kết liễu.
**Thu được:
4.
500 điểm.
Tổng điểm:
27.
Lăng Vô Địch thở phào, lau mồ hôi trên trán.
Ba con sói, mất cả buổi trưa, nhưng kết quả xứng đáng.
Hắn lột da, lấy nanh vuốt, xẻ thịt, rồi tiếp tục lên đường.
Chiều tối, khi mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm cả khu rừng một màu cam đỏ rực rỡ, Lăng Vô Địch gặp một con Xích Viêm Hổ cấp bốn.
Lần này là một trận chiến thực sự.
Con hổ to lớn, cao đến ngực người, dài hơn ba trượng.
Lông nó đỏ rực như lửa, phát ra ánh sáng yếu ớt trong bóng tối.
Mỗi bước chân của nó đều để lại những vết cháy đen trên mặt đất.
Đôi mắt nó màu vàng óng, long lanh như hai viên ngọc, nhưng ẩn chứa sự hung tàn khủng khiếp.
Lăng Vô Địch biết, con này mạnh hơn hắn tưởng.
Nó là cấp bốn, thực lực tương đương Lục Phẩm hậu kỳ, ngang ngửa hắn, nhưng lại có hỏa khí thiên phú.
Hắn không vội tấn công.
Hắn quan sát con hổ từ xa, học cách di chuyển của nó, cách nó phản ứng với môi trường xung quanh.
Hắn thấy nó thỉnh thoảng lại phun ra những tia lửa nhỏ, thiêu rụi những bụi cây gần đó.
*Hỏa khí.
phải cẩn thận.
Không được để nó áp sát.
Hắn chọn một địa hình có lợi:
một khu vực có nhiều tảng đá lớn, có thể dùng để che chắn.
Hắn lặng lẽ tiếp cận, lợi dụng những tảng đá làm bình phong.
Con hổ phát hiện ra hắn khi hắn còn cách khoảng hai mươi trượng.
Nó gầm lên một tiếng chấn động, lửa từ miệng nó phun ra, thiêu rụi bụi cây trước mặt.
Nó lao thẳng về phía hắn.
Lăng Vô Địch vội lùi, núp sau một tảng đá lớn.
Con hổ lao tới, móng vuốt cào vào tảng đá, để lại những vết cào sâu hoắm.
Lửa từ miệng nó phun ra, làm nóng tảng đá, khiến Lăng Vô Địch phải lùi xa hơn.
Hắn chạy sang tảng đá khác, con hổ lại đuổi theo.
Cứ thế, hắn dẫn con hổ chạy vòng quanh những tảng đá, khiến nó mất dần sức lực.
Mỗi lần con hổ phun lửa, nó lại tốn một lượng nội lực đáng kể.
Dần dần, những ngọn lửa yếu đi, những tia lửa chỉ còn leo lét.
Đến khi con hổ bắt đầu mệt mỏi, Lăng Vô Địch mới bắt đầu phản công.
Hắn lao ra từ sau tảng đá, đao vung lên, chém vào chân con hổ.
Con hổ gầm lên, quay lại, nhưng hắn đã lùi về sau tảng đá khác.
Cứ thế, hắn đánh rồi lui, lui rồi đánh, khiến con hổ kiệt sức dần.
Cuối cùng, sau gần một canh giờ, con hổ không còn sức để phun lửa, chỉ còn những cú cào yếu ớt.
Lăng Vô Địch lao ra, một nhát đao chí mạng vào cổ nó.
Con Xích Viêm Hổ gục xuống, máu nóng hổi chảy ra, làm bốc hơi cả mặt đất.
Ký chủ hạ sát yêu thú cấp bốn, thu hoạch 3.
000 Sát Phạt Điểm."
Lăng Vô Địch ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển.
Mồ hôi và máu hòa lẫn, nhỏ xuống mặt đất.
Trên người hắn có thêm ba vết thương nữa, nhưng không đáng kể.
**Tổng điểm:
30.
Màn đêm buông xuống, Vong Xuyên cốc chìm trong bóng tối dày đặc.
Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, như những con mắt dõi theo mọi hành động của những kẻ săn mồi.
Lăng Vô Địch tìm một hang động nhỏ, kín đáo, vào nghỉ qua đêm.
Hắn cởi áo, băng bó những vết thương.
Người hắn đầy những vết xước, vết cào, vết bầm tím, chằng chịt như bản đồ.
Nhưng mắt hắn vẫn sáng, vẫn ánh lên một tia kiên cường.
Hắn nhìn vào hệ thống:
*Ba mươi nghìn!
Chỉ còn hai mươi nghìn nữa!
Một ngày rưỡi, hai ngày nữa là đủ!
Hắn nằm xuống, nhắm mắt, nhưng không ngủ ngay.
Hắn nghĩ về Đông Sơn Yêu Tăng, về nụ cười của lão lúc chiều.
*Lão biết ta ở đó.
Lão biết ta là Huyết Mãng Cuồng Đao.
Nhưng lão không động đến ta.
Lão coi ta như trò cười.
Hắn cười nhạt trong bóng tối.
*Cứ cười đi.
Rồi sẽ có lúc ngươi không cười được nữa.
Khi ta lên Ngũ Phẩm, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là hối hận.
Hắn nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.
Ngoài kia, Vong Xuyên cốc vẫn sôi động với những cuộc tranh đấu, những âm mưu, những toan tính.
Thỉnh thoảng lại có tiếng la hét, tiếng đao kiếm va chạm, tiếng yêu thú gầm từ xa vọng lại.
Nhưng trong hang động nhỏ bé, Lăng Vô Địch ngủ ngon lành, với 30.
000 điểm trong tay và một kế hoạch đang dần hình thành trong đầu.
*Ngày mai, lại tiếp tục săn.
Càng nhiều càng tốt.
Trước khi vào sâu, phải đủ mạnh.
Hơi thở hắn đều đều, hòa lẫn với tiếng gió thổi nhẹ bên ngoài.
**Hết chương 52.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập