Chương 56: Huyết chiến trong điện

Đại Điện một tiếng nổ vang trời, kinh động thiên địa, khiến cả quảng trường lạnh ngắt như tờ.

*Ầm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía tây chính điện.

Lăng Vô Địch vừa bước ra khỏi cầu thang đá đã phải nheo mắt trước luồng khí xung kích ập tới.

Những mảnh đá vụn từ trên trần rơi xuống như mưa, bụi mù mịt cả một góc.

Hắn vội núp sau một cây cột đá lớn, chỉ dám hé mắt nhìn ra.

Phía tây, hai bóng người đã giao chiến từ lúc nào.

Không một lời chào hỏi.

Không một câu khinh miệt.

Chỉ có đòn đánh.

*Uỳnh!

Đông Sơn Yêu Tăng vừa lùi lại, thiết trượng trong tay vung lên một đường cong tử thần.

Thiết trượng đen bóng nặng cả trăm cân, vung lên nghe vù vù, uy lực kinh người.

Mỗi nhát trượng đều như muốn xé toạc không gian, để lại những vệt sáng đen trong không khí.

Huyết Thủ Lão Nhân không né, đưa tay đỡ thẳng.

*Choeng!

Lưỡi trượng va vào bàn tay đỏ au, phát ra tiếng động như kim loại va chạm.

Tia lửa bắn ra.

Không một vết xước.

Đông Sơn Yêu Tăng biến sắc, nhưng không kịp nghĩ.

Huyết Thủ đã lao tới, nhanh như chớp.

Một chưởng đánh thẳng vào ngực hắn.

*Bốp!

Đông Sơn Yêu Tăng bay ngược ra sau, đập vào cột đá.

Cột đá nứt toác, những đường nứt lan tỏa như mạng nhện, đá vụn rơi lả tả.

Hắn phun ra một ngụm máu, nhưng vẫn kịp vung tay áo.

*Viu!

Phệ Huyết Châu lao ra, sáng chói như một vì sao sa, xé toạc không gian tạo thành những tiếng rít chói tai.

Pháp bảo màu đỏ sẫm, tỏa ra thứ ánh sáng yêu dị, lao thẳng về phía Huyết Thủ.

Huyết Thủ không lùi.

Một chưởng khác đánh thẳng vào pháp bảo.

Lòng bàn tay đỏ au của lão bùng phát một luồng khí lực kinh khủng, đỏ rực như máu.

*Ầm!

Phệ Huyết Châu nổ tung.

Một tiếng nổ long trời lở đất.

Khói đen mù mịt bao phủ cả khu vực, có mùi tanh tưởi, hắc hắc, xộc vào mũi cay xè.

Những người đứng gần phải bịt mũi bỏ chạy, mặt mày tái mét.

Khi khói tan, Huyết Thủ vẫn đứng đó, bất động như tượng đá.

Bàn tay lão chỉ rách một chút, máu chảy ra, nhưng lão không hề quan tâm.

Lão chỉ liếm nhẹ máu trên tay, mắt vẫn lạnh tanh nhìn Đông Sơn.

Đông Sơn Yêu Tăng hoảng hồn, vung tay lần nữa.

Thiên La Võng từ trong áo bay ra, tỏa ánh sáng bạc lấp lánh.

Tấm lưới bung ra, bao phủ lấy Huyết Thủ từ trên cao, những sợi tơ bạc óng ánh như sao trời, tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo.

Huyết Thủ giơ hai tay lên, nắm chặt lấy tấm lưới.

Đôi bàn tay đỏ au của lão nắm chặt, cơ bắp cuồn cuộn, những đường gân xanh nổi lên như rễ cây cổ thụ.

*Xoẹt!

Tấm lưới vốn có thể trói buộc Ngũ Phẩm cao thủ, dưới tay Huyết Thủ Lão Nhân bị xé toạc như tờ giấy.

Những mảnh vải bạc bay tứ tung, lả tả rơi xuống đất, như những cánh hoa tang tóc trong đám tang của chính kẻ thù.

Đông Sơn Yêu Tăng lùi lại một bước, mặt tái mét.

Hắn thấy rõ sự chênh lệch.

Hai pháp bảo từng suýt lấy mạng Huyết Thủ trong trận chiến trước, giờ đây chỉ như đồ chơi trước mặt lão.

Huyết Thủ không nói một lời.

Lão chỉ bước tới.

Một bước.

Hai bước.

Mỗi bước chân đều để lại những vết lõm sâu trên nền đá hoa cương, đá vụn bắn ra tung tóe.

Uy áp từ lão tỏa ra khiến không khí xung quanh như ngưng đọng.

Đông Sơn Yêu Tăng run run, lùi dần.

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, hòa lẫn với máu, chảy thành dòng trên khuôn mặt gầy gò đầy sẹo.

Hắn nhìn quanh, tìm đường thoát, nhưng Huyết Thủ đã chặn mất lối.

Huyết Thủ lao tới, tốc độ nhanh hơn cả chớp.

Đôi bàn tay đỏ au của lão vung lên, mỗi chưởng đều mang theo khí thế kinh hồn, như muốn xé toạc không gian.

Không khí như bị nén lại, phát ra những tiếng nổ nhẹ mỗi khi lão ra tay.

Đông Sơn Yêu Tăng vội vã đỡ, thiết trượng trong tay vung lên.

*Choeng!

Choeng!

Choeng!

Âm thanh va chạm vang lên liên hồi, như tiếng chuông báo tử, vọng khắp chính điện.

Thiết trượng của Đông Sơn Yêu Tăng, vốn là bảo vật lợi hại, dưới chưởng lực của Huyết Thủ bị đánh cong đi từng chút một.

Lực phản chấn khiến tay Đông Sơn rách toạc da thịt, máu chảy đầm đìa, ướt đẫm cả cán thiết trượng.

*Rắc!

Thiết trượng gãy làm đôi sau một chưởng cuối cùng.

Một nửa rơi xuống đất, phát ra tiếng động nặng nề, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Nửa còn lại trên tay Đông Sơn run run, rồi cũng rơi xuống.

Đông Sơn Yêu Tăng không kịp kêu lên.

Huyết Thủ đã lao tới, nắm đấm đánh thẳng vào mặt hắn.

*Bốp!

Máu và răng bay ra.

Một chiếc răng hàm văng xa, lăn lông lốc trên nền đá.

Đông Sơn Yêu Tăng lảo đảo, nhưng chưa kịp ngã thì một cú đấm khác đã trúng bụng.

*Bốp!

Hắn cong người, phun ra một ngụm máu lớn, máu văng lên mặt Huyết Thủ.

*Bốp!

Bốp!

Bốp!

Những cú đấm liên tiếp như mưa, như bão.

Không có kỹ thuật, không có chiêu thức.

Chỉ có sức mạnh thuần túy.

Chỉ có tàn nhẫn.

Mỗi cú đấm đều là một lời buộc tội, một sự trừng phạt.

Đông Sơn Yêu Tăng bị đánh bay về phía cột đá, đập mạnh vào đó.

Cột đá rung chuyển, nứt toác, những mảng đá lớn từ trên cao rơi xuống.

Hắn trượt xuống, để lại một vệt máu dài trên mặt đá.

Hắn cố gắng đứng dậy, tay run run chống xuống nền đá lạnh.

Máu từ miệng, từ mũi, từ tai, từ mọi vết thương trên người chảy ra, ướt đẫm cả bộ y phục đen sì.

Hắn thở dốc, từng hơi thở khó khăn như sắp tắt.

Huyết Thủ bước tới, đứng trước mặt hắn.

Lão nhìn xuống, như nhìn một con kiến sắp chết.

Đôi mắt lão không có chút cảm xúc nào, chỉ có sự lạnh lùng tuyệt đối.

Đông Sơn Yêu Tăng run run, móc từ trong áo ra một viên đan dược màu đỏ sẫm, tỏa ra thứ ánh sáng yêu dị, ấm nóng đến kỳ lạ.

Viên đan to bằng ngón tay cái, trên bề mặt có những đường vân đỏ như máu, tỏa ra hơi nóng hừng hực.

Đây là thứ hắn tìm được trong một góc khuất của Vong Xuyên cốc trước khi vào chính điện – Bát Nguyệt Huyết Quang đan, một thánh dược cổ xưa có thể ép cảnh giới trong thời gian ngắn, nhưng phải trả giá bằng mạng sống.

Hắn nhìn viên đan, rồi nhìn Huyết Thủ.

Đôi mắt đỏ ngầu của hắn ánh lên một tia điên cuồng, pha lẫn tuyệt vọng và căm hận.

"Ngươi.

ép ta quá đáng!

"Hắn nhét viên đan vào miệng, nuốt chửng.

Huyết Thủ nhíu mày, nhưng không kịp ngăn cản.

Cơ thể Đông Sơn Yêu Tăng run lên dữ dội.

Một luồng khí nóng bừng tỏa ra từ người hắn, ngày càng mạnh, ngày càng nóng.

Lớp y phục trên người hắn bắt đầu cháy, để lộ làn da đỏ rực như than hồng.

Những đường gân xanh nổi lên trên trán, trên cổ, trên tay, như những con rắn đang quằn quại dưới da.

Mắt hắn mở to, đỏ ngầu hơn bao giờ hết, như hai hố lửa địa ngục.

Miệng hắn há ra, nhưng không phải để kêu la, mà để thở ra những luồng khí nóng hổi, mang theo mùi máu tanh.

Khí tức của hắn bắt đầu thay đổi, tăng lên.

Lục Phẩm viên mãn.

Vượt qua.

Ngũ Phẩm sơ kỳ.

Và dừng lại.

Huyết Thủ Lão Nhân lùi lại nửa bước, mắt hơi nheo lại.

Đây không phải là kẻ vừa nãy còn run rẩy dưới tay lão.

Khí thế của Đông Sơn lúc này đã hoàn toàn khác, ngang ngửa với lão.

Đông Sơn Yêu Tăng đứng thẳng dậy.

Hắn nhìn xuống đôi tay mình, thấy chúng đang bốc khói, thấy da thịt đang cháy dần, bong tróc từng mảng.

Hắn biết mình không còn sống được bao lâu.

Nhưng hắn cũng cảm nhận được sức mạnh chưa từng có đang cuồn cuộn trong huyết quản, như dung nham chảy trong lòng đất.

Hắn nhìn Huyết Thủ, cười.

Một nụ cười điên dại, máu me, nụ cười của kẻ sắp chết nhưng không còn gì để mất.

"Giờ thì.

chúng ta ngang hàng rồi.

"Hắn lao vào.

Không còn thiết trượng, không còn pháp bảo.

Chỉ có tay không.

Nhưng những cú đấm của hắn lúc này mạnh mẽ khủng khiếp, mỗi đòn đều mang theo khí tức Ngũ Phẩm, xé toạc không gian.

*Uỳnh!

Nắm đấm của hắn đánh vào cột đá, cột đá vỡ vụn.

Đá văng tung tóe, những mảnh vụn bắn vào tường, vào những người không may mắn ở gần đó, khiến họ kêu la thảm thiết.

Một mảnh đá cắm vào vai một tên tán tu, hắn ngã lăn ra bất động.

Hắn lao vào Huyết Thủ.

Cước đá, quyền đấm, chỏ đánh, đầu húc – tất cả đều dùng.

Máu từ người hắn bắn ra theo mỗi đòn, nhưng hắn không dừng lại.

Hắn như một con thú bị thương, điên cuồng tấn công kẻ thù.

Huyết Thủ đỡ, né, lùi.

Mắt lão vẫn lạnh, nhưng đã có chút ngạc nhiên.

Sức mạnh của Đông Sơn lúc này không hề thua kém lão.

Mỗi đòn đánh đều khiến tay lão tê rần.

*Bốp!

Một cú đấm trúng vai Huyết Thủ.

Lão lùi lại một bước, vai rớm máu.

*Bốp!

Một cú đá trúng sườn.

Lão nhăn mặt, sườn bầm tím.

*Bốp!

Bốp!

Bốp!

Những đòn đánh liên tiếp.

Cả hai giằng co, đánh nhau dữ dội.

Máu bắn tung tóe khắp nơi, nhuộm đỏ cả một khoảng sàn.

Những người xung quanh đều bỏ chạy tán loạn, không dám ở gần.

Tiếng la hét, tiếng chân chạy, tiếng đồ đạc đổ vỡ vang lên hỗn loạn.

Đông Sơn Yêu Tăng như lên đồng, quên hết đau đớn, quên hết sợ hãi.

Hắn chỉ biết đánh, đánh, đánh.

Mỗi đòn đều nhắm vào chỗ hiểm của Huyết Thủ.

Nhưng Huyết Thủ là lão luyện giang hồ, dù bị bất ngờ vẫn giữ được bình tĩnh.

Lão né tránh, đỡ đòn, chờ thời cơ.

Và thời cơ đến.

Đông Sơn Yêu Tăng bắt đầu chậm lại.

Cơ thể hắn đang bị xé toạc từ bên trong.

Những vết nứt xuất hiện trên da, máu phun ra như suối từ mọi lỗ chân lông.

Mỗi đòn đánh của hắn giờ đây chỉ còn bằng một phần sức mạnh ban đầu.

Hơi thở hắn dốc, mắt mờ dần.

Huyết Thủ thấy thế, không vội tấn công, chỉ phòng thủ, chờ đợi.

Lão biết, chỉ cần chờ thêm chút nữa, Đông Sơn sẽ tự chết.

Lão lùi dần, kéo dài thời gian.

Đông Sơn Yêu Tăng gầm lên, cố gắng lao lên lần cuối.

Nhưng đôi chân đã không còn nghe lời.

Hắn loạng choạng, suýt ngã.

Hắn biết mình sắp chết.

Nhưng trước khi chết, hắn còn kịp nhìn về phía Lăng Vô Địch đang nấp sau cột đá.

Đôi mắt đỏ ngầu của hắn nhìn thẳng vào hắn, như muốn nói điều gì đó.

Có thể là oán hận, có thể là cảnh cáo, có thể là điều gì khác.

Rồi hắn ngã vật xuống đất.

Đúng lúc đó, một luồng khí tức mạnh mẽ khác xuất hiện từ phía cửa chính điện.

Rồi một luồng khí tức nữa.

Cả chính điện như bị đóng băng.

Tất cả mọi người, từ Hỏa Vân, Băng Linh, đến các đệ tử hai phe, đến những tán tu đang ẩn nấp, tất cả đều cảm nhận được uy áp khủng khiếp đó.

Không khí như đặc quánh lại, nặng nề đè lên vai mỗi người, khiến họ không thể cử động.

Hai bóng người từ từ bước vào từ cổng chính, xuyên qua làn khói bụi mù mịt, xuyên qua những xác chết nằm la liệt.

Một lão già tóc đỏ rực như lửa, mặc trường bào đỏ thẫm thêu kim tuyến, trên ngực thêu hình ngọn lửa bốc cháy dữ dội.

Mắt lão sáng quắc như hai than hồng, khí tức trầm ổn như núi lửa sắp phun trào.

Mỗi bước chân của lão đều để lại những vết cháy đen trên nền đá hoa cương, những vết cháy còn bốc khói.

Liệt Hỏa chân nhân – sư phụ của Hỏa Vân, người sáng lập Liệt Hỏa môn.

Nghe đồn lão đã dừng bước ở Ngũ Phẩm sơ kỳ từ mấy chục năm trước, không còn màng thế sự, ẩn cư tu luyện.

Vậy mà hôm nay xuất hiện.

Bên cạnh lão là một lão bà tóc trắng như tuyết, mặc y phục trắng muốt thêu bông tuyết, trên ngực thêu hình bông tuyết lấp lánh.

Mắt bà lạnh như băng, nhưng ẩn chứa uy lực kinh người, như vực sâu không đáy.

Mỗi bước chân của bà đều để lại những lớp băng mỏng trên nền đá, tiếng bước chân khô khốc, lạnh lẽo.

Hàn Băng chân nhân – sư phụ của Băng Linh, người sáng lập Hàn Băng các.

Cũng là Ngũ Phẩm sơ kỳ, cũng đã ẩn cư từ lâu, không màng thế sự.

Cả chính điện im bặt như tờ.

Hỏa Vân và Băng Linh nhìn thấy sư phụ mình, mặt đầy kinh ngạc, há hốc mồm không nói nên lời.

Song đao trên tay Hỏa Vân rơi xuống đất, phát ra tiếng động loảng xoảng.

Trường kiếm của Băng Linh cũng run run, suýt rơi.

"Sư.

sư phụ?"

Hỏa Vân lắp bắp, mắt mở to không thể tin nổi.

"Sư phụ.

sao người lại.

.."

Băng Linh cũng run run, mặt tái mét.

Liệt Hỏa chân nhân không thèm nhìn hắn.

Mắt lão chỉ nhìn về phía Huyết Thủ Lão Nhân và Đông Sơn Yêu Tăng đang hấp hối dưới đất.

Ánh mắt lão lướt qua đống xác chết, qua những vết máu, qua những đống đổ nát, cuối cùng dừng lại trên hai người đang giao chiến.

Hàn Băng chân nhân cũng nhìn về phía đó, mắt lạnh như băng, nhưng có chút gì đó dao động.

Huyết Thủ cũng dừng lại, nhìn hai lão già mới đến.

Mắt lão hơi nheo lại, tay buông thõng nhưng vẫn sẵn sàng.

Lão nhận ra ngay thực lực của hai người này – ngang ngửa lão.

Không, có thể còn hơn, vì họ đã dừng bước ở cảnh giới này hàng chục năm, tích lũy sâu dày.

Đông Sơn Yêu Tăng, đang hấp hối dưới đất, cố ngước lên nhìn.

Hắn cười nhạt, một nụ cười đầy máu, nụ cười của kẻ sắp chết nhưng lại thấy thú vị.

"Ha.

ha ha.

thú vị rồi đây.

cả hai lão già cũng nhúng tay vào.

"Hắn nói, giọng yếu ớt, nhưng đủ để mọi người nghe thấy.

Liệt Hỏa chân nhân nhìn Đông Sơn Yêu Tăng, rồi nhìn Huyết Thủ, cuối cùng nhìn đống hỗn độn trong chính điện.

Lão cất giọng, trầm ấm nhưng uy lực:

"Chuyện này.

đến lúc kết thúc rồi.

"Hàn Băng chân nhân cũng lên tiếng, giọng lạnh như băng:

"Bảo vật Vân Tiêu tông, không phải thứ các ngươi có thể tranh giành.

"Cả chính điện như đông cứng trong khoảnh khắc đó.

Ba Ngũ Phẩm – một người vừa trải qua tử chiến, hai người vừa xuất hiện.

Không ai dám động đậy.

Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của nhau.

Lăng Vô Địch nấp sau cột đá, lạnh toát sống lưng.

Hắn cảm nhận được uy áp từ ba lão già đó, dù đã là Ngũ Phẩm, hắn vẫn thấy mình nhỏ bé, như con kiến trước ba ngọn núi.

*Mẹ kiếp.

ba Ngũ Phẩm.

phen này loạn thật rồi.

Hắn nép sâu hơn vào bóng tối, nín thở, không dám động đậy.

Hắn biết, chỉ cần một sơ suất nhỏ, hắn có thể chết bất cứ lúc nào.

Bầu không khí trong chính điện như đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở.

Huyết Thủ Lão Nhân nhìn hai lão già, rồi nhìn Đông Sơn Yêu Tăng đang hấp hối.

Lão im lặng một lúc, rồi cất bước, đi về phía cửa sau, không ngoảnh lại.

Hai lão già không ngăn cản.

Họ chỉ nhìn theo, mắt lạnh tanh.

Đông Sơn Yêu Tăng nằm đó, mắt nhìn lên trần điện, thở những hơi cuối cùng.

Trên môi hắn vẫn còn nụ cười, nụ cười của kẻ đã thua, nhưng không phục.

Cả chính điện chìm trong im lặng.

Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

**Hết chương 56.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập