Chương 6: Bức thư bí ẩn

Sáng hôm sau, hắn dùng điểm để nâng cấp công pháp.

"Keng!

Ký chủ muốn kết hợp 'Thiết Sa Chưởng' (Bát phẩm hạ phẩm)

và 'Thái Tổ Trường Quyền' (Cửu phẩm trung phẩm)

để tạo ra công pháp mới?

Chi phí:

800 điểm.

Kết quả dự kiến:

'Thiết Thạch Quyền' (Bát phẩm trung phẩm)

Xác nhận?"

"Xác nhận."

"Kết hợp thành công!

Ký chủ học được 'Thiết Thạch Quyền' (Bát phẩm trung phẩm)

Sát Phạt Điểm còn lại:

400."

"Tu vi hiện tại:

Cửu Phẩm đỉnh phong (cần thêm điểm để đột phá Bát Phẩm)

"Lăng Vô Địch hài lòng.

Tuy chưa lên Bát Phẩm, nhưng công pháp mạnh hơn, chỉ cần thêm chút điểm nữa là đột phá.

Ba ngày sau, một thương đội từ phương Nam đến xin nghỉ chân.

Bạch Chấn Sơn mở tiệc chiêu đãi.

Trong bữa tiệc, Lăng Vô Địch được giới thiệu như một vị khách quý phương xa của Bạch Gia.

Nhất thời bầu không khí trở nên rộn ràng, Lăng Vô Địch sau một tuần rượu đã khéo léo từ chối, trở lại chỗ ngồi của mình, đúng lúc đó, ánh mắt của hắn nhìn ngắm toàn trường, bị thu hút bởi một lão già tóc hoa râm, ngồi ở góc phòng, ít nói nhưng mắt luôn quan sát.

Trên tay lão đeo một chiếc nhẫn khắc hình con mắt—giống trên miếng ngọc bội của hắn.

Tim Lăng Vô Địch đập nhanh, nhưng mặt hắn vẫn tỉnh.

Hắn không vội tiến lên bắt chuyện mà đợi khi tiệc tàn, hắn mới tìm cách tiếp cận:

"Lão tiên sinh, chiếc nhẫn trên tay lão.

trông thật bắt mắt làm sao!

“Nhất là hình con mắt đó, không biết có ý nghĩa gì không?"

Lăng Vô Địch giả vờ ngu ngơ, giọng nói có chút tò mò.

Nghe vậy, Lão già lập tức trở nên cảnh giác nhìn hắn

Dáng vẻ chạm vào bí mật sâu kín.

"Công tử hỏi làm gì?"

Lời nói ra càng thêm chút căng thẳng khó nén.

Thấy vậy, Lăng Vô Địch đưa miếng ngọc ra, khẽ cười nói

“ Lão tiền bối chớ đa nghi….

chẳng là ta thấy kí hiệu trên chiếc nhẫn khá giống trên miếng ngọc gia truyền này của ta”

Mặt lão già biến sắc, tay run run:

"Ngươi.

ngươi từ đâu có thứ này?"

Lăng Vô Địch thản nhiên:

"Ha ha ha, không giấu giếm lão nhân đây là Ông nội ta truyền cho phụ thân ta khi lập được đại công cho quốc gia, rồi phụ thân ta trước lúc lâm chung đã giao phó miếng ngọc lại cho ta, đối với ta thấy nó chẳng khác nào phụ thân ta ở bên, ta vô cùng trân trọng và nâng niu nó"“Nhưng ta lại thấy chiếc nhẫn của lão nhân gia ngài lại có ký hiệu giống của ta đến lạ, phải chăng cũng là cùng một bộ với Gia truyền nhà ta lưu lạc bên ngoài”

Lão già khoé mắt giật giật, nhìn hắn chằm chằm, rồi bật cười khảy:

"Gia truyền?

May thật đấy.

Ngươi có biết thứ này là gì không?"

"Không biết.

Nhưng thấy lão có chiếc nhẫn giống, nên hỏi thử phải chăng là đồ thất lạc ta còn dễ thu hồi, dù phải bỏ ra bao nhiêu tiền, ai bảo ta là một người luôn đặt chữ “Hiếu” lên làm đầu

"Nghe vậy, Lão già bật cười ha hả, rồi lão nhìn quanh, hạ giọng:

"Ra ngoài nói chuyện.

"Hai người ra quán trà ven đường.

Lão già thuần thục gọi một ấm trà, uống một ngụm rồi mới lên tiếng:

"Miếng ngọc đó, là tín vật của một tổ chức tên là Thiên Cơ lâu.

Nghe đồn họ chuyên thu thập tin tức khắp thiên hạ, thần bí lắm.

"“Không giống kiểu sẽ Gia truyền như lời ngươi nói”

Nghe vậy, mắt Lăng Vô Địch sáng lên, hắn không để ý sự nghi ngờ trong câu hỏi của lão nhân:

"Lão biết về họ?"

Lão già xua tay:

"Biết cái gì.

Chỉ nghe đồn thôi.

Trình độ như lão đây, Bát Phẩm sơ kỳ, đi đâu cũng chỉ là hạng tôm tép.

Mấy chuyện đỉnh cấp, nghe lỏm được chút da lông từ mấy cuộc nhậu với mấy lão già từng trải.

"Ông ta chỉ vào chiếc nhẫn:

"Cái nhẫn này, là của một người bạn cũ.

Hắn từng làm việc vặt cho Thiên Cơ lâu, được thưởng cái nhẫn này.

Hắn chết rồi, để lại cho ta.

Nhưng ta chưa dám dùng—thứ này mà lộ ra, gặp đúng người thì có khi được nhờ, gặp sai người thì chết không kịp ngáp.

"Lăng Vô Địch nghe vậy, nhíu mày trong lòng thì thoáng qua tia thất vọng, hắn cữ ngỡ gặp được tầm cỡ nhân vật, ai dè lại là hạng tam lưu nhân thủ:

"Vậy lão có biết người bạn của lão chia sẻ Thiên Cơ Lâu địa điểm?

Nơi có miếng ngọc này.

"Lão già lắc đầu:

"Không biết.

Nhưng nghe đồn, Thiên Cơ lâu hành tung vốn bất định, huống chi nghe đồn lâu bên trong đang có biến.

Lâu chủ mất tích mấy năm nay, nội bộ chia rẽ.

Kẻ có miếng ngọc này, nếu là người của lâu chủ cũ, thì đang bị săn lùng.

"Ông ta nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt ái ngại:

"Tiểu huynh đệ, ta không biết ngươi miếng ngọc là gia truyền thật, hay gia truyền giả, ngươi cầm thứ này, cẩn thận kẻo mang họa vào thân.

Ta chỉ là kẻ tép riu, không dám dính vào mấy chuyện lớn.

Khuyên ngươi một câu:

nếu không có thực lực, đừng nên phô trương.

"Lăng Vô Địch khẽ cười không đáp, nhưng trong lòng đã nuốt nước bọt ừng ực, hắn không ngờ chỉ vì cầm một miếng ngọc, mà hắn lại trở thành mục tiêu nguy hiểm:

"Cảm ơn lão.

Ta chỉ tò mò thôi.

Dù sao cũng là kỷ vật của phụ thân, huống chi lão cũng chưa từng nhìn trực tiếp, biết đâu chỉ là ngọc giống ngọc mà thôi, Ha ha ha.

"Lão già nhìn hắn vẫn còn mạnh miệng, lắc đầu:

"Tùy ngươi.

Nhưng nhớ, đừng nói với ai là gặp ta.

Ta chỉ là thương nhân nhỏ, không muốn rắc rối.

"Nói rồi, ông ta đứng dậy, bỏ đi.

Lăng Vô Địch ngồi lại, nhìn miếng ngọc trong tay.

Thiên Cơ lâu.

lâu chủ mất tích.

nội bộ chia rẽ.

Hắn cất miếng ngọc đi, lòng suy nghĩ miên man.

Một tổ chức tình báo lớn đang rối ren.

Một miếng ngọc của lâu chủ cũ.

Và ta, một kẻ Cửu Phẩm đỉnh phong, vô tình cầm nó.

Nguy hiểm?

Có.

Nhưng cũng là cơ hội.

Hắn mỉm cười bí hiểm:

Cứ từ từ.

Biết đâu, cái miếng ngọc này lại mở ra cánh

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập