Thành Cửu Tiêu.
Tòa thành lớn thứ ba vùng Đông Bắc, nơi tụ hội của thương nhân, tán tu và đủ loại giang hồ khắp nơi.
Không khí ở đây lúc nào cũng nhộn nhịp, xe ngựa qua lại tấp nập, quán xá mọc lên san sát.
Giữa phố lớn, một tửu lâu ba tầng với tấm biển đề ba chữ vàng:
"Diệp Hoa Lâu"
Đây là tửu lâu nổi tiếng nhất thành Cửu Tiêu, không phải vì rượu ngon hay thức ăn đặc biệt, mà vì.
nó là nơi tụ tập của đủ loại giang hồ, nơi tin tức từ khắp nơi đổ về, nơi những câu chuyện được thêu dệt lên mỗi ngày.
Tầng hai, góc gần cửa sổ.
Một thanh niên mặc áo vải thô, tóc hơi rối, đang ngồi tựa lưng vào tường, một tay chống cằm, một tay cầm chén rượu, mắt lim dim như thể sắp ngủ.
Trông hắn chẳng có gì nổi bật—một tên tán tu nghèo kiết xác, vào tửu lâu chỉ để ngồi nhấm nháp chén rượu rẻ tiền cho qua ngày.
Nhưng nếu ai tinh ý, sẽ thấy khóe miệng hắn thỉnh thoảng lại giật giật, như đang cố nén cười.
Kẻ đó chính là Lăng Vô Địch.
Ba ngày sau cuộc đại chiến ở Vân Tiêu tông, hắn đã lặn lội đến thành Cửu Tiêu.
Mục đích?
Nghỉ ngơi, tiêu tiền, và quan trọng nhất—nghe ngóng tình hình.
Và tình hình.
thú vị hơn hắn tưởng.
—
Ở bàn giữa phòng, một nhóm giang hồ đang xúm lại, mặt mày hớn hở như vừa bắt được vàng.
Tên cầm đầu là một gã mặt rỗ, tay cầm vò rượu lớn, giọng oang oang:
"Này này, các vị có nghe tin gì chưa?
Vụ ở Vân Tiêu tông ấy!
"Cả đám xúm lại, mắt sáng rực.
"Nghe rồi!
Nghe rồi!
Ba Ngũ Phẩm đại chiến, máu chảy thành sông!"
Một tên lấm tấm râu hùm xòe tay, vẻ mặt khoa trương.
"Ba?"
Tên mặt rỗ cười khẩy, lắc đầu ra vẻ bí hiểm.
"Các ngươi chỉ biết bề nổi thôi.
Ta có nguồn tin chính xác—lúc đó có tới bốn Ngũ Phẩm!
"Cả bàn ồ lên.
"Bốn?
Còn ai nữa?"
Tên mặt rỗ hạ giọng, mắt đảo quanh như sợ ai nghe thấy:
"Các ngươi có nhớ Huyết Mãng Cuồng Đao không?"
Cả đám im lặng, rồi ồ lên lần nữa.
"Cái tên mà thiên hạ đồn thổi mấy tháng nay?
Kẻ từng đánh bại Đông Sơn Yêu Tăng ấy hả?"
"Chính hắn!"
Tên mặt rỗ vỗ đùi.
"Hắn cũng có mặt ở đó!
Và không chỉ có mặt—hắn đã giao chiến với Đông Sơn Yêu Tăng, suýt chém chết lão ta ngay tại chỗ!
"Ở góc cửa sổ, Lăng Vô Địch nhấp một ngụm rượu, khóe miệng giật giật lần nữa.
Suýt chém chết?
Ta nhớ là ta đã đâm trúng vai hắn, nhưng chưa kịp kết liễu thì bị cản.
"Suýt chết"
thì cũng đúng.
nhưng nghe sao mà oách thế không biết.
Tên lấm tấm râu hùm trợn mắt:
"Thật á?
Huyết Mãng Cuồng Đao mạnh vậy sao?
Ta nghe nói hắn chỉ là Ngũ Phẩm mới nổi, Đông Sơn Yêu Tăng dù thì là lão làng cơ mà từng đấu ngang cơ với Huyết Thủ Lão Nhân?"
Tên mặt rỗ ra vẻ thông thái:
"Ngươi biết gì?
Huyết Mãng Cuồng Đao là cao thủ ẩn dật, bình thường giả dạng tán tu nghèo rớt mồng tơi.
Lúc nào ra tay mới lộ thực lực.
Ta nghe nói—"
hắn hạ giọng thêm lần nữa,
"—hắn có một môn công pháp ẩn tức thần kỳ, đến khi đánh nhau cũng không lộ khí tức.
Đông Sơn Yêu Tăng suýt chết vì không kịp phòng bị!
"Ở góc cửa sổ, Lăng Vô Địch suýt sặc rượu.
Công pháp ẩn tức?
Ừ, cái đó đúng.
Nhưng sao nghe như ta là cao thủ thần bí, cố tình giả nghèo để lừa người khác vậy?
Tên lấm tấm râu hùm gật gù:
"Ra vậy!
Thảo nào hắn có biệt danh Huyết Mãng Cuồng Đao—rắn độc trong bóng tối, ra tay là có máu!
"Một tên khác xen vào:
"Ta nghe nói không chỉ Đông Sơn Yêu Tăng, mà ngay cả Huyết Thủ Lão Nhân cũng kiêng dè hắn.
Có người thấy Huyết Thủ đuổi theo hắn sau trận chiến, nhưng rồi thế nào?
Hai người biến mất cùng nhau, không ai biết chuyện gì xảy ra!
"Tên mặt rỗ gật đầu:
"Đúng!
Có đồn rằng Huyết Thủ Lão Nhân muốn bắt hắn để lấy công pháp, nhưng cuối cùng lại bị hắn đánh bại.
Chắc là sợ rồi!
"Lăng Vô Địch nhắm mắt, lắc đầu.
Huyết Thủ sợ?
Lão ta đuổi theo ta để đổi công pháp đấy.
Nhưng thôi, các ngươi cứ đồn thoải mái.
Tên lấm tấm râu hùm lại hỏi:
"Thế còn Dịch Cân Kinh?
Nghe nói Đông Sơn Yêu Tăng dùng nó để mua mạng?"
Tên mặt rỗ gật đầu:
"Đúng.
Lão ta đưa Dịch Cân Kinh cho Liệt Hỏa và Hàn Băng, đổi lấy mạng sống.
Hai lão già kia nhận rồi, nhưng—"
hắn nhếch mép"
Nghe nói Dịch Cân Kinh từng bị Huyết Mãng Cuồng Đao sở hữu"Cả bàn lại ồ lên.
"Thật?
Hắn cũng biết Thánh cấp công pháp?
Vậy hắn còn mạnh hơn nữa à?"
Tên mặt rỗ xua tay:
"Chuyện đó chưa rõ.
Nhưng có một điều chắc chắn—Huyết Mãng Cuồng Đao tên thật là Lăng Vô Địch, tuổi còn trẻ, nhưng thực lực đã ngang hàng với các lão làng Ngũ Phẩm!
"Lăng Vô Địch ở góc phòng, lần này không nhịn được nữa, khẽ cười thành tiếng.
Lăng Vô Địch.
các ngươi còn biết cả tên thật của ta cơ đấy?
Mà ta có nổi tiếng vậy không?
Hắn nhìn xuống bộ dạng hiện tại—áo vải thô, mặt mũi lem luốc, ngồi thu lu một góc với chén rượu rẻ tiền.
Đúng chuẩn
"cao thủ ẩn dật"
mà bọn họ đang đồn.
Không ai để ý đến hắn.
Hắn chỉ là một tên tán tu vô danh, không đáng để ai ngoái nhìn.
Và điều đó.
khiến hắn rất vui.
Bàn khác, gần cầu thang, một nhóm thương nhân cũng đang xôn xao.
"Nghe nói Đông Sơn Yêu Tăng bị thương nặng, hiện đang ẩn náu ở đâu đó, không dám lộ diện."
Một lão già râu bạc nói.
"Đáng đời!
Lão ta ngày thường kiêu ngạo, lần này gặp Huyết Mãng Cuồng Đao thì tơi tả."
Một người khác cười hềnh hệch.
"Không chỉ Đông Sơn Yêu Tăng đâu.
Nghe nói Liệt Hỏa và Hàn Băng cũng không dám động đến Huyết Mãng Cuồng Đao.
Hai lão già đó nhận Dịch Cân Kinh xong là lặn mất tăm, sợ bị trả thù chăng?"
Lăng Vô Địch nhấp rượu, lắc đầu.
Trả thù?
Ta thù hai lão già đó làm gì?
Họ chỉ cản ta giết Đông Sơn Yêu Tăng thôi, cũng đâu phải thù oán gì lớn.
Nhưng hắn hiểu, giang hồ là vậy.
Một khi danh tiếng đã lên, người ta sẽ tự động thêu dệt, thêm mắm thêm muối.
Huyết Mãng Cuồng Đao trong lời đồn đã trở thành một huyền thoại—cao thủ thần bí, ẩn dật, ra tay là máu chảy, ai cũng phải kiêng dè.
Và hắn—Lăng Vô Địch, kẻ từng bán bảo hiểm mặt dày, từng chạy trốn như chó dưới tay Đông Sơn Yêu Tăng, từng suýt chết mấy lần—giờ đang ngồi đây, nghe người ta đồn về mình như một đại cao thủ.
Cảm giác này.
Sướng thật!
Một lúc sau, khi câu chuyện đã hạ nhiệt, Lăng Vô Địch đứng dậy, bước xuống quầy tính tiền.
Chủ quán—một lão già mặt mũi phúc hậu—nhìn hắn cười:
"Khách quan uống hết một chén thôi à?
Có cần thêm gì không?"
Lăng Vô Địch lắc đầu, thả mấy đồng tiền lên quầy.
Lão chủ nhìn hắn một lúc, rồi cất giọng tò mò:
"Khách quan thấy thế nào?
Mấy câu chuyện trên lầu ấy.
"Lăng Vô Địch nhướn mày:
"Sao?
Lão bản cũng thích nghe chuyện giang hồ?"
Lão chủ cười hiền:
"Buôn bán ở đây, ngày nào chẳng nghe.
Nhưng mà.
.."
Lão ngập ngừng, rồi nói nhỏ:
"Ta thấy khách quan ngồi nghe từ nãy đến giờ, thỉnh thoảng lại cười.
Chẳng lẽ khách không phải khách quan rất thích chuyện về Huyết Mãng Cuồng Đao?"
Lăng Vô Địch cười, không trả lời thẳng:
"Lão bản nghĩ sao?
?"
Lão chủ nhìn hắn từ đầu đến chân, rồi cười xòa:
"Chắc là không"Lăng Vô Địch gật đầu:
"Đúng vậy.
Cao thủ thì phải thế.
"Hắn quay lưng bước ra cửa, nhưng trước khi đi, ngoái lại nói thêm:
"Mà lão bản à, có khi cao thủ lại thích ngồi chỗ bình dân, nghe người ta đồn về mình.
Vui mà.
"Nói rồi, hắn biến mất vào dòng người ngoài phố.
Lão chủ nhìn theo, lẩm bẩm:
"Kỳ lạ thật.
Thằng nhỏ này nói năng nghe cứ như thể.
Lão chợt dừng lại, mắt mở to.
Nhưng khi nhìn ra, Lăng Vô Địch đã hòa vào dòng người tấp nập, không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Tối hôm đó.
Một căn phòng trọ nhỏ trong hẻm vắng.
Lăng Vô Địch nằm dài trên giường, tay kê sau đầu, mắt nhìn lên trần nhà, miệng vẫn không hết cười.
Hắn nhớ lại những lời đồn trong tửu lâu, từ
đến
"thần bí khó lường"
, từ
"ra tay là máu chảy"
"ai cũng kiêng dè"
Cả đám người đó, không ai biết Huyết Mãng Cuồng Đao thật ra là thế nào—một kẻ từng chạy trốn, từng suýt chết, từng phải dùng mưu kế để sống sót.
Nhưng giờ đây, hắn đã là Ngũ Phẩm, có nội công Địa cấp thượng phẩm, có công pháp ẩn tức thần kỳ, có khả năng che giấu sát khí.
Hắn không còn là con mồi nữa.
Hắn là thợ săn.
"Ha ha ha.
Lăng Vô Địch cười lớn, cười đến nỗi nước mắt chảy ra.
"Mẹ kiếp, sướng thật!
Nghe người ta đồn về mình như anh hùng, mà mình thì chỉ là thằng bán bảo hiểm mặt dày!
"Hắn lăn qua lăn lại trên giường, không thể ngừng cười.
Nhưng rồi, nụ cười từ từ tắt.
Hắn nằm im, nhìn lên trần nhà, mắt trở nên sâu thẳm.
mình có xứng đáng với những lời đồn đó không?
Hắn nghĩ về Đông Sơn Yêu Tăng—kẻ vẫn còn sống.
Nghĩ về Liệt Hỏa và Hàn Băng—hai lão già Ngũ Phẩm có Dịch Cân Kinh trong tay.
Nghĩ về Huyết Thủ—kẻ vừa giao dịch với hắn, nhưng chưa chắc đã là bạn.
Nghĩ về Thiên Cơ lâu—tổ chức bí ẩn đã hãm hại Vân Tiêu tông và họ Từ.
Danh tiếng chỉ là danh tiếng.
Thực lực mới là thật.
Hắn ngồi dậy, xếp bằng trên giường, bắt đầu vận công Huyết Ẩn Chân Kinh.
Chân khí âm hàn chảy trong kinh mạch, từ từ tôi luyện cơ thể.
Còn đường dài phía trước.
Đông Sơn Yêu Tăng chưa chết.
Lão sẽ tìm cách phục hồi, sẽ trở lại.
Mình phải mạnh hơn.
Nhưng trước mắt.
Hắn mở mắt, cười.
Trước mắt, cứ để thiên hạ đồn thổi đi.
Danh tiếng càng lớn, kẻ thù càng kiêng dè.
Còn mình—mình cứ tiếp tục giả ngu, tiếp tục ẩn mình, tiếp tục tích lũy thực lực.
Đến lúc nào đó, khi mình đủ mạnh, mình sẽ cho bọn chúng thấy—Huyết Mãng Cuồng Đao không chỉ là lời đồn.
Hắn nhắm mắt, tiếp tục tu luyện.
Bên ngoài, trăng sáng vằng vặc.
Thành Cửu Tiêu vẫn nhộn nhịp, vẫn những câu chuyện được thêu dệt, vẫn những lời đồn đại bay xa.
Và trong căn phòng nhỏ, một thanh niên đang lặng lẽ mạnh lên từng ngày.
Hết chương 60.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập