Thành Cửu Tiêu về đêm vẫn nhộn nhịp.
Đèn lồng treo cao, tiếng rao hàng, tiếng cười nói vọng ra từ các tửu lầu.
Nhưng Lăng Vô Địch không hề bị vẻ ngoài phồn hoa ấy đánh lừa.
Hắn ngồi ở góc khuất của Diệp Hoa Lâu, lưng dán sát tường, mắt quan sát từng bóng người qua lại.
Tay phải cầm chén rượu, nhưng môi chưa từng chạm.
Ánh mắt hắn quét qua quét lại, ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất.
Ba ngày rồi.
Ba ngày kể từ khi hắn phát hiện ra những kẻ lạ mặt lảng vảng quanh khu trọ.
Ba ngày kể từ khi hắn bắt đầu cảm nhận được một thứ áp lực vô hình đang siết dần, như dây thừng quấn cổ, mỗi ngày một chặt hơn.
Lão Vương, chủ Diệp Hoa Lâu, vẫn miệt mài lau bàn như mọi khi.
Nhưng Lăng Vô Địch để ý thấy ánh mắt ông ta lướt qua hắn thường xuyên hơn bình thường.
Không phải kiểu dò xét của kẻ tò mò, mà là kiểu quan sát của người đang làm nhiệm vụ.
*Lão này có vấn đề.
* Lăng Vô Địch thầm nghĩ, nhưng mặt vẫn không biểu lộ.
Hắn đặt chén rượu xuống, đứng dậy, ném mấy đồng tiền lên bàn.
Khi đi ngang qua quầy, hắn cố tình làm rơi một đồng, cúi xuống nhặt, mắt liếc nhanh về phía lão Vương.
Lão Vương đang nhìn theo hắn.
Ánh mắt ấy – không phải của một lão bán rượu tò mò, mà là của một kẻ đang chờ đợi điều gì đó.
Lăng Vô Địch đứng thẳng dậy, bước ra khỏi tửu lâu.
Hắn không quay đầu, nhưng tai vẫn dỏng lên nghe ngóng phía sau.
Tiếng bước chân.
Không phải một người.
Bốn người.
Họ tản ra, mỗi kẻ một hướng, nhưng tất cả đều hướng về cùng một điểm – nơi hắn sắp đi qua.
Động tác của họ rất chuyên nghiệp, gần như không phát ra tiếng động, nếu không phải là người đã qua huấn luyện thì khó có thể phát hiện.
Nhưng Lăng Vô Địch không chỉ nghe thấy bước chân.
Hắn cảm nhận được khí tức của họ.
*Hai Ngũ phẩm sơ kỳ, hai Lục phẩm trung kỳ.
* Tim hắn chùng xuống.
*Bốn kẻ này, nếu đánh thật, ta không phải là đối thủ.
Chưa kể phía sau còn ai nữa.
Mồ hôi lạnh bắt đầu thấm sau lưng.
Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn giữ vẻ thản nhiên.
Hắn mỉm cười, bước vào con hẻm tối.
—
Con hẻm dài và vắng, hai bên là tường đất cao, trên đỉnh có giắt mảnh sành để ngăn trộm cướp.
Ánh trăng lọt qua khe hở, rải xuống những vệt sáng lốm đốm như vảy rắn.
Gió đêm thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc của rêu xanh và đất cũ.
Lăng Vô Địch đi chậm, bước chân đều đặn, không nhanh không chậm.
Hắn đếm từng bước, từng hơi thở của đối phương.
Bốn kẻ kia vẫn bám sát, giữ khoảng cách vừa đủ.
Hai Ngũ phẩm đi sau, hai Lục phẩm chặn hai bên.
Một người trong số họ – một Ngũ phẩm – có bước chân cực kỳ nhẹ, gần như hòa vào màn đêm, nếu không phải đã đạt đến cảnh giới này, Lăng Vô Địch cũng khó lòng phát hiện.
*Lợi hại.
* Hắn thầm đánh giá.
*Không phải hạng tầm thường.
Đến giữa hẻm, hắn dừng lại.
Hắn ngồi xổm xuống, giả vờ buộc dây giày.
Động tác chậm rãi, tự nhiên, nhưng mắt hắn lia nhanh qua những bóng đen phản chiếu trên vũng nước đọng.
Ba bóng người ở phía sau, cách chừng mười trượng, đang áp sát rất chậm.
Một bóng ở phía trước, chặn đầu hẻm, đứng im như tượng.
*Bốn người.
Bao vây hoàn hảo.
Hai Ngũ phẩm, hai Lục phẩm.
Nếu đánh, ta chết chắc.
Hắn đứng dậy, tiếp tục đi.
Nhưng lần này, hắn rẽ vào một ngõ cụt.
Ngõ cụt dài chừng năm trượng, cuối cùng là bức tường gạch cao hơn đầu người.
Không lối thoát.
Hắn vừa bước vào đã biết đây là bẫy, nhưng vẫn cố tình đi tiếp.
*Phải xem chúng muốn gì.
Biết đâu còn đường sống.
Bốn bóng đen đồng loạt xuất hiện, chặn kín lối vào.
Động tác của chúng nhanh, gọn, không một tiếng động thừa.
Hai Ngũ phẩm đứng phía trước, khí tức tỏa ra, áp lực vô hình bao phủ cả ngõ cụt.
Lăng Vô Địch quay lại.
Trong lòng hắn, tim đập như trống trận, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo.
Đối diện với hai Ngũ phẩm, hắn biết mình không có cửa thắng.
Dù có liều mạng, cũng chỉ kéo được một hai tên xuống địa ngục cùng.
Hắn nhìn từng người một, ánh mắt lạnh tanh như đang định giá hàng hóa, dù trong lòng đang tính toán mọi đường lui tới.
"Chư vị theo ta lâu như vậy, "
hắn lên tiếng, giọng trầm đều, không chút run rẩy,
"có phải muốn mời ta ăn khuya?"
Bốn người không ai trả lời.
Họ đứng im, tay đặt trên binh khí, mắt nhìn hắn chăm chăm.
Hai Ngũ phẩm kia còn tỏ ra thoải mái hơn, như thể hắn chỉ là con mồi đã nằm gọn trong lưới.
Sự im lặng của họ càng làm tăng áp lực.
Lăng Vô Địch cảm nhận rõ ràng – chỉ cần hắn động thủ, bốn người này sẽ lập tức phối hợp giết hắn trong nháy mắt.
Lăng Vô Địch bật cười.
Hắn vuốt vuốt tay áo, động tác thong thả, cố tình kéo dài thời gian để đầu óc kịp xoay chuyển.
"Không nói?
Vậy để ta đoán."
Hắn chỉ vào người đầu tiên – một Ngũ phẩm với gương mặt lạnh lùng.
"Ngươi, đã đạt Ngũ phẩm ít nhất năm năm, từng giết không ít người, sát khí dù cố che giấu vẫn lộ ra ngoài.
Trong tổ chức của các ngươi, ngươi thuộc hàng sát thủ chuyên nghiệp.
"Người đàn ông khựng lại, mắt ánh lên tia kinh ngạc dù cố giấu.
Lăng Vô Địch chỉ sang người thứ hai – Ngũ phẩm còn lại, trẻ hơn một chút.
"Còn ngươi, mới thăng cấp chưa lâu, nhưng thiên phú rất tốt.
Căn cơ vững chắc, chỉ thiếu kinh nghiệm.
Nếu đánh với ta một chọi một, ngươi chưa chắc thắng.
Nhưng hôm nay các ngươi có bốn người.
"Người thứ hai siết chặt chuôi kiếm, khớp ngón tay trắng bệch.
Lăng Vô Địch chỉ vào hai Lục phẩm còn lại.
"Còn hai vị này, kèm cặp cho các tiền bối.
Cũng không tệ.
"Hai Ngũ phẩm trao đổi ánh mắt.
Một kẻ lên tiếng, giọng khàn đặc:
"Lăng công tử quả nhiên danh bất hư truyền.
Mắt nhìn người thật chuẩn.
Đã biết thực lực chúng ta, xin mời đi cho dễ."
"Đi đâu?"
Lăng Vô Địch nhướng mày.
"Đến gặp người muốn gặp công tử."
"Nếu ta không đi thì sao?"
Bốn người đồng loạt rút binh khí.
Hai thanh đao, một cây kiếm, một cây thương – ánh sáng lạnh lóe lên dưới trăng, phản chiếu vào vũng nước, tạo thành những tia sáng chói.
Khí tức của hai Ngũ phẩm bùng phát, áp lực như núi đè lên Lăng Vô Địch.
Lăng Vô Địch đứng yên, mặt không biến sắc.
Nhưng trong lòng, hắn đang cầu nguyện đủ thứ thần linh mà kiếp trước hắn chưa từng tin.
*Hai Ngũ phẩm, hai Lục phẩm.
Nếu đánh, ta chết.
Không còn đường nào khác, chỉ có thể liều bằng mồm.
Hắn cười, nụ cười nhẹ nhàng như đang nói chuyện bạn bè:
"Các ngươi biết không, ta ghét nhất bị ép.
Nhưng hôm nay tâm trạng tốt, có thể đi với các ngươi.
Một điều kiện.
"Tên Ngũ phẩm cầm đầu nhíu mày:
"Điều kiện?"
"Phải."
Lăng Vô Địch chậm rãi bước tới một bước, khiến vòng vây hơi lùi.
"Ta muốn biết – ai sai các ngươi đến?"
Tên cầm đầu lạnh giọng:
"Công tử hỏi thừa.
Đến gặp rồi sẽ biết."
"Vậy là các ngươi không được phép nói."
Lăng Vô Địch gật gù, ra vẻ hiểu chuyện.
"Được, ta không hỏi nữa.
Nhưng có một điều – nếu sau khi gặp, ta không thích câu chuyện, ta sẽ đi.
Các ngươi không được ngăn cản.
"Tên cầm đầu cười khẩy:
"Lăng công tử nói đùa.
Đến địa bàn của chúng ta, muốn đi hay ở đâu phải do công tử quyết?"
"Vậy thì đánh."
Lăng Vô Địch nhún vai, thản nhiên như đang bàn chuyện thời tiết.
"Ta đánh với bốn người các ngươi.
Ta chết, nhưng ta dám chắc ít nhất kéo được hai người xuống chôn cùng.
Các ngươi tính thử xem, ai sẽ là hai người đó?
Ngươi?"
Hắn chỉ vào tên cầm đầu.
"Hay ngươi?"
Hắn chỉ vào tên Ngũ phẩm trẻ.
Bốn người im lặng.
Không ai muốn chết.
Lăng Vô Địch tiếp tục, giọng vẫn đều đều:
"Mà các ngươi nghĩ xem – nếu ta chết, người sai các ngươi đến liệu có vui không?
Hay hắn ta sẽ trách các ngươi vì đã giết chết một đầu mối quan trọng?
Còn nếu ta chạy thoát được dù chỉ một người, các ngươi về ăn nói thế nào với cấp trên?"
Hắn nói chậm, từng câu từng chữ như đóng đinh vào tâm trí đối phương.
Trong lòng hắn đang đổ mồ hôi hột, nhưng ngoài mặt vẫn là nụ cười tự tin.
Tên cầm đầu im lặng.
Hắn ta đang tính toán.
Hai Ngũ phẩm kia cũng nhìn nhau, do dự.
Lăng Vô Địch biết họ đang tính gì:
*Hai Ngũ phẩm đánh một Ngũ phẩm sơ kỳ, chắc chắn thắng, nhưng tổn thất khó lường.
Lỡ hắn có tuyệt kỹ liều mạng, kéo theo một người chết, thì ai sẽ là người đó?
Và nếu hắn thực sự là Huyết Mãng Cuồng Đao trong lời đồn, nếu hắn có công pháp ẩn tức thần kỳ, liệu hắn còn át chủ bài gì nữa không?
Thời gian trôi qua từng giây.
Bốn kẻ kia vẫn giữ nguyên tư thế, nhưng hơi thở đã bắt đầu thay đổi.
Sự im lặng kéo dài khiến bầu không khí càng thêm ngột ngạt.
Cuối cùng, tên cầm đầu gật đầu:
"Được.
Ta đồng ý.
Mời công tử.
"Lăng Vô Địch khoát tay, ra hiệu dẫn đường.
Trong lòng hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngoài mặt vẫn là vẻ thản nhiên không chút bận tâm.
Đoàn người rời khỏi ngõ cụt, men theo những con đường nhỏ về phía tây thành.
Lăng Vô Địch đi giữa, bốn kẻ kia vây quanh, hai Ngũ phẩm áp sát hai bên, hai Lục phẩm đi trước và sau.
Khoảng cách được giữ vừa đủ để nếu hắn bỏ chạy, chúng có thể lập tức phản ứng.
Lăng Vô Địch vừa đi vừa quan sát.
Hắn để ý thấy dọc đường có những điểm mốc nhỏ mà bọn chúng liếc nhìn – dấu hiệu của một hệ thống liên lạc ngầm.
Mỗi khi đi qua một ngã tư, một trong bốn kẻ lại có động tác rất nhẹ, như vuốt tóc, như sờ tai, nhưng mắt thì liếc về một hướng nhất định.
*Chúng đang đánh dấu đường đi cho ai đó.
* Lăng Vô Địch thầm ghi nhớ.
*Không chỉ bốn người này.
Còn có mắt ở khắp nơi.
Họ dừng lại trước một căn nhà cổ, nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Tường đá rêu phong, cửa gỗ đen bóng, trên mái lợp ngói âm dương.
Không đèn, không tiếng động, như một căn nhà hoang bỏ hoang nhiều năm.
Nhưng Lăng Vô Địch cảm nhận được.
Trong bóng tối kia, có ít nhất năm luồng khí tức đang ẩn nấp.
Trong đó, có ba luồng mạnh hơn hẳn – Ngũ phẩm.
Hai luồng còn lại là Lục phẩm.
Họ nín thở, thu liễm sát khí, nhưng với một người từng sống nhờ vào sự cảnh giác như hắn, những dấu hiệu nhỏ nhất cũng không thể qua mắt.
*Ba Ngũ phẩm nữa.
Cộng với hai Ngũ phẩm đang đi cùng, tổng cộng năm Ngũ phẩm và bốn Lục phẩm.
Chín cao thủ vây ta.
* Tim hắn đập mạnh, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dọc sống lưng.
*Nếu động thủ, ta chết chắc.
Không một tia hy vọng.
Hắn dừng lại trước cửa, quay sang tên cầm đầu:
"Trong nhà còn năm người nữa, ba Ngũ phẩm, hai Lục phẩm, đúng không?"
Tên cầm đầu khựng lại, mắt lóe lên tia kinh ngạc rồi nhanh chóng che giấu.
Hắn ta không trả lời, nhưng sự im lặng ấy đã là câu trả lời.
Lăng Vô Địch cười, cố giữ nụ cười tự nhiên dù trong lòng đang lạnh toát:
"Năm Ngũ phẩm, bốn Lục phẩm, chín cao thủ vây một mình ta.
Thiên Cơ lâu các ngươi đúng là biết cách tiếp đón khách quý.
"Cánh cửa gỗ từ từ mở ra, một bóng người bước ra.
Hắn ta mặc áo bào đen, mặt thon dài, đôi mắt sắc như dao cau.
Khí tức tỏa ra – Ngũ phẩm hậu kỳ, mạnh hơn Lăng Vô Địch hiện tại ít nhất hai bậc.
"Lăng công tử quả nhiên danh bất hư truyền, "
hắn lên tiếng, giọng khàn khàn nhưng không mất phần uy nghiêm.
"Mới gặp mặt đã đoán được thực lực của chúng ta.
Bội phục.
"Lăng Vô Địch nhìn hắn từ đầu đến chân, cố tình chậm rãi để kéo dài thời gian, để đầu óc kịp xoay chuyển:
"Ngươi là ai?"
"Tại hạ Hắc Vũ, đường chủ dưới trướng Thiên Cơ lâu, phụ trách khu vực Cửu Tiêu thành."
Hắn chắp tay, động tác lịch sự nhưng ánh mắt vẫn lạnh tanh như đang nhìn một con mồi.
"Xin mời công tử vào nhà nói chuyện.
"*Thiên Cơ lâu!
* Lăng Vô Địch chấn động, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản.
Hắn không nhúc nhích:
"Vào nhà các ngươi, chín cao thủ vây quanh, ta có ngu không?"
Hắc Vũ cười nhạt, nụ cười của kẻ đã nắm chắc phần thắng:
"Công tử nói quá lời.
Nếu chúng tôi muốn động thủ, đã ra tay từ lúc công tử còn trong ngõ cụt.
Mời công tử đến đây chỉ vì muốn hỏi vài chuyện."
"Chuyện gì?"
Hắc Vũ nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can:
"Khi ở dưới hầm Vân Tiêu tông, công tử có thấy thứ gì đặc biệt không?
Một lời nhắn, một di vật, hay bất cứ thứ gì của Vân Tiêu chân nhân?"
Lăng Vô Địch hơi nheo mắt.
*Chúng biết ta xuống hầm.
Nhưng chúng không biết chính xác ta tìm thấy gì.
Nếu biết ta có Vân Tiêu Tâm Kinh, chúng đã giết ta từ lâu để đoạt bảo.
Chúng chỉ đang dò hỏi.
*"Lời nhắn?"
hắn giả vờ ngạc nhiên, nhíu mày ra vẻ suy nghĩ.
"Ta chỉ xuống đó tìm chỗ trú mưa, thấy toàn xương cốt với mạng nhện.
Đường chủ nói lời nhắn gì?"
Hắc Vũ không đáp, chỉ nhìn hắn.
Ánh mắt ấy sắc như dao, như muốn moi móc từng suy nghĩ trong đầu Lăng Vô Địch.
Lăng Vô Địch biết – hắn đang đi trên dây.
Một sơ hở nhỏ cũng có thể khiến chín cao thủ kia ập vào xé xác hắn.
"Mà này, "
hắn chủ động lên tiếng, phá vỡ sự im lặng đè nén,
"các hạ mời ta đến chỉ để hỏi mấy câu vô thưởng vô phạt vậy sao?
Uổng công ta chuẩn bị tâm lý đối phó với đại sự.
"Hắc Vũ nhíu mày, không ngờ Lăng Vô Địch lại nói năng thoải mái đến thế giữa vòng vây chín cao thủ.
Hắn trầm giọng:
"Lăng công tử, ta khuyên thật – nếu công tử biết gì về lời nhắn của Vân Tiêu chân nhân, tốt nhất nên nói ra.
Chuyện này liên quan đến đại sự, không phải thứ một Ngũ phẩm sơ kỳ như công tử có thể nhúng tay vào.
"*Lời nhắn?
Đại sự?
* Trong đầu Lăng Vô Địch, hàng ngàn suy nghĩ xoay chuyển.
*Chúng đang tìm một lời nhắn.
Vân Tiêu chân nhân để lại lời nhắn gì đó, và chúng sợ lời nhắn đó lọt ra ngoài.
Nếu ta nói biết, ta chết.
Nếu ta tỏ ra không biết, ta có thể sống.
Nhưng nếu tỏ ra không biết mà chúng không tin thì sao?
Mồ hôi lạnh lại chảy dọc sống lưng.
Lăng Vô Địch biết mình đang đi trên dây, một bước sai là vạn kiếp bất phục.
Hắn cười, nụ cười nhẹ nhõm như không có chuyện gì:
"Đường chủ nói thế làm ta tò mò quá.
Lời nhắn gì mà quan trọng vậy?
Hay là Vân Tiêu chân nhân để lại bảo tàng?
Nếu có thật, ta cũng muốn kiếm chút ít.
"Hắc Vũ nhìn hắn chằm chằm một lúc lâu, như muốn tìm ra sơ hở.
Xung quanh, chín cao thủ vẫn im lặng, nhưng Lăng Vô Địch cảm nhận được sát khí của họ – chỉ cần một động tác nhỏ của Hắc Vũ, họ sẽ lập tức ra tay.
Cuối cùng, Hắc Vũ lắc đầu:
"Xem ra công tử thực sự không biết.
Vậy thì không có gì nữa.
Công tử có thể đi.
"Lăng Vô Địch nhướng mày:
"Chỉ vậy thôi?"
"Chỉ vậy thôi."
Hắc Vũ khoát tay, ra hiệu cho thuộc hạ nhường đường.
"Làm phiền công tử một chuyến, xin thứ lỗi.
"Lăng Vô Địch nhìn hắn, trong lòng dâng lên một nỗi nghi hoặc.
*Dễ dàng vậy sao?
Chúng chỉ hỏi có mấy câu rồi thả ta đi?
Nhưng hắn không hỏi thêm.
Hắn chỉ gật đầu, quay lưng, bước thẳng về phía bốn tên kia đang đứng chắn lối.
Bốn tên đó nhìn về phía Hắc Vũ, chờ lệnh.
Hắc Vũ khẽ gật đầu.
Chúng nhường đường.
Lăng Vô Địch đi xuyên qua, chậm rãi, không hề tỏ ra vội vã.
Mỗi bước chân của hắn vang lên trong đêm, đều đặn, vững chãi.
Hắn biết – có chín cặp mắt đang dõi theo từng cử động của hắn, chín luồng sát khí vẫn còn đó, chỉ chờ một sơ hở là ập tới.
Nhưng hắn không được phép run sợ.
Một khi run sợ, hắn đã thua.
Cho đến khi hắn khuất bóng ở góc phố, không một ai trong số chín cao thủ kia động thủ.
Hắc Vũ đứng trước cửa, nhìn theo bóng Lăng Vô Địch khuất dần.
Một kẻ từ trong bóng tối bước ra, khom người bên cạnh – đó là một trong hai Ngũ phẩm lúc nãy.
"Đường chủ, cứ để hắn đi như vậy?
Chưa chắc hắn đã không biết gì.
"Hắc Vũ không trả lời ngay.
Hắn đưa mắt nhìn lên bầu trời, nơi một áng mây đen từ từ che khuất vầng trăng.
"Ngươi thấy hắn thế nào?"
hắn hỏi.
Tên Ngũ phẩm ngập ngừng:
"Thuộc hạ thấy.
hắn rất bình tĩnh.
Quá bình tĩnh so với một người bị chín cao thủ vây.
Hoặc hắn có át chủ bài, hoặc hắn đang diễn."
"Đang diễn."
Hắc Vũ gật gù.
"Hắn đang diễn.
Ta có thể thấy trong mắt hắn có tia sợ hãi dù chỉ trong thoáng chốc, nhưng hắn che giấu rất giỏi.
Kẻ này không đơn giản."
"Vậy sao đường chủ còn thả hắn?"
Hắc Vũ lắc đầu:
"Lệnh của cấp trên chỉ là dò hỏi, xem hắn có biết về lời nhắn của Vân Tiêu chân nhân hay không.
Nếu hắn biết, lập tức xử lý.
Nếu hắn không biết, thả hắn đi, tiếp tục theo dõi.
"Hắn dừng lại, mắt nheo lại:
"Vừa rồi, khi ta hỏi về lời nhắn, hắn tỏ ra ngạc nhiên rất tự nhiên.
Hoặc hắn thực sự không biết, hoặc hắn là bậc thầy diễn xuất.
Nếu là trường hợp sau, giết hắn lúc này chưa chắc đã lấy được thông tin, mà còn làm lỡ đại sự.
"Tên Ngũ phẩm tần ngần:
"Vậy báo cáo thế nào với lâu chủ?"
Hắc Vũ nhìn về phía xa, nơi Lăng Vô Địch đã khuất hẳn:
"Cứ nói thật.
Lăng Vô Địch hoặc không biết gì, hoặc quá khó đối phó.
Đề nghị tiếp tục theo dõi, chưa vội hành động.
"Hắn quay vào nhà.
Trước khi cánh cửa đóng lại, hắn nói thêm:
"Và nhắn với anh em – kẻ này rất thú vị.
Có thể sẽ có ích cho đại sự sau này.
Đừng để hắn chết sớm.
"Cánh cửa đóng lại, bóng tối bao trùm căn nhà cổ.
Nhưng trong bóng tối ấy, từ nơi sâu thẳm nhất, một giọng nói cực kỳ nhẹ vọng ra, như tiếng gió thoảng qua khe cửa, khiến Hắc Vũ đang quay lưng bỗng cứng đờ:
"Hắn không biết thật sao?"
Hắc Vũ quay lại, cúi đầu về phía bóng tối, dù không thấy người đối diện:
"Thưa lâu chủ, thuộc hạ không dám chắc.
Nhưng nếu hắn biết mà vẫn giữ được bình tĩnh đến vậy, thì kẻ này quá nguy hiểm.
Giết hắn lúc này e rằng.
"*
"E rằng cắt đứt đầu mối duy nhất?"
* Giọng nói nhẹ hơn gió, nhưng mang một áp lực vô hình khiến Hắc Vũ run lên.
"Ngươi nói đúng.
Vân Tiêu lão quỷ chết không nhắm mắt, nhất định đã để lại lời nhắn gì đó.
Kẻ nào tìm được lời nhắn đó, kẻ đó sẽ.
.."
Giọng nói dừng lại, không nói hết câu.
Hắc Vũ cúi đầu, không dám hỏi thêm.
Một lúc lâu sau, giọng nói lại vọng ra:
"Tiếp tục theo dõi.
Nhưng đừng để hắn phát hiện.
Và nhớ – nếu hắn có bất kỳ động thái nào khác thường, báo cáo ngay cho ta."
*"Vâng.
"Bóng tối lại im lặng.
Hắc Vũ đứng đó, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Hắn biết – người vừa lên tiếng là Lâu chủ Thiên Cơ, một cường giả Linh Cảnh, kẻ đứng sau vô số âm mưu thao túng thiên hạ.
Một người mà chỉ cần một ý niệm cũng đủ khiến cả Cửu Tiêu thành chìm trong máu lửa.
Và bây giờ, người đó đang để mắt tới Lăng Vô Địch.
*Lăng Vô Địch ơi Lăng Vô Địch, ngươi có biết mình vừa thoát chết trong gang tấc không?
Lăng Vô Địch về đến phòng trọ, đóng chặt cửa, ngồi phịch xuống giường.
Hắn thở ra một hơi dài.
Áo trong đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tay hắn vẫn còn run nhẹ, dù đã cố kìm chế.
*Liều thật.
Vừa rồi chỉ cần chúng liều thật, ta đã thành xác chết.
Hắn nhìn vào bảng hệ thống:
**Sát Phạt Điểm:
12.
300**
*Vẫn chưa đủ.
Cần 40.
000 để lên Ngũ Phẩm Hậu Kỳ.
Còn thiếu 27.
700.
Nhưng điểm số không phải là vấn đề lớn nhất lúc này.
Vấn đề lớn nhất là – *Thiên Cơ lâu đã nhắm vào hắn.
Và không chỉ nhắm vào hắn.
Chúng đang tìm một thứ gọi là
"lời nhắn của Vân Tiêu chân nhân"
Một lời nhắn mà hắn chưa hề thấy.
*Hay là.
* Hắn chợt nhớ đến chiếc nhẫn ngọc trên tay bộ xương Vân Tiêu chân nhân, chiếc nhẫn đã lóe sáng rồi tắt khi hắn lấy đi Vân Tiêu Tâm Kinh.
*Chiếc nhẫn đó.
có phải là lời nhắn không?
Hắn lục tìm trong người, lấy ra chiếc nhẫn.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, nó chỉ là một chiếc nhẫn ngọc bình thường, không có gì đặc biệt.
Nhưng Lăng Vô Địch biết – không có gì là vô cớ trong thế giới này.
Hắn cất kỹ chiếc nhẫn, nằm dài trên giường, nhìn lên trần nhà tối om.
Những mảnh ghép bắt đầu hiện ra trong đầu:
– Vân Tiêu tông bị Thiên Cơ lâu thâm nhập, đầu độc, diệt môn.
– Vân Tiêu chân nhân chết, để lại Vân Tiêu Tâm Kinh và chiếc nhẫn.
– Thiên Cơ lâu đang điên cuồng tìm kiếm
"lời nhắn"
của ông ta.
– Bản thân hắn, vì xuống hầm Vân Tiêu tông, đã bị để mắt tới.
*Lời nhắn đó chắc chắn rất quan trọng.
Quan trọng đến mức Thiên Cơ lâu sẵn sàng giết bất cứ ai biết về nó.
Hắn rùng mình.
*May mà vừa rồi ta tỏ ra không biết gì.
Nếu ta lỡ miệng nói ra Vân Tiêu Tâm Kinh, chắc chắn ta đã chết.
Nhưng rồi hắn lại lo lắng:
*Liệu chúng có tin ta không?
Hay chúng vẫn nghi ngờ và sẽ tiếp tục theo dõi?
Hắn nhắm mắt, nhưng đầu óc vẫn quay cuồng.
Đông Sơn Yêu Tăng đang trốn ở đâu?
Nhã gia – kẻ thù của Lăng gia năm xưa – liệu có liên quan đến chuyện này?
Vân Tiêu chân nhân đã để lại lời nhắn gì?
Và quan trọng nhất – *làm thế nào để sống sót qua cơn bão sắp tới?
Bên ngoài, tiếng gió bắt đầu thổi mạnh.
Một cơn mưa sắp ập tới thành Cửu Tiêu.
Giống như làn sóng ngầm trong giang hồ, âm thầm nhưng chắc chắn, đang dâng lên từng ngày.
Lăng Vô Địch mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong bóng tối, hắn mỉm cười – nụ cười của kẻ vừa thoát chết trong gang tấc, của kẻ đã quen đối mặt với sóng gió.
"Cứ tới đi, "
hắn thì thầm.
"Bất kể các ngươi là ai, bất kể các ngươi mạnh đến đâu, ta sẽ đón tiếp các người theo cách của ta.
Ở kiếp trước, ta đã bán bảo hiểm cho đủ loại người, từ dân thường đến đại gia, từ kẻ hiền lành đến kẻ gian xảo.
Ta học được một điều:
trong bất kỳ cuộc chơi nào, chỉ cần ngươi còn lợi dụng được, ngươi còn an toàn.
"Hắn xoay người, nhắm mắt.
Ngoài trời, tiếng sấm đầu tiên vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Những giọt mưa đầu tiên bắt đầu rơi, lộp bộp trên mái ngói.
Lăng Vô Địch chìm vào giấc ngủ, giữa những lo lắng và toan tính, nhưng trên môi vẫn nở một nụ cười.
Một nụ cười lạnh lùng của kẻ đã sẵn sàng đối đầu với làn sóng ngầm.
**Hết chương 63.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập