Chương 64: Kẻ Lười Nhác

Ánh mặt trời len qua những khe hở trên mái ngói dột nát, rọi xuống khuôn mặt đang ngủ say của Lăng Vô Địch những vệt sáng lốm đốm.

Hắn nhăn nhó trở mình, vô thức kéo tấm chăn mỏng lên che kín đầu, cố gắng níu kéo giấc ngủ thêm chút nữa.

Bên ngoài, tiếng gà gáy từ lò mổ cuối phố vọng lại, hòa cùng tiếng rao hàng của những người bán rong đã dọn sạp từ sớm, tiếng trẻ con nô đùa dưới mái hiên, tiếng chó sủa xa xa – tất cả tạo nên bản giao hưởng quen thuộc của một ngày mới ở khu dân cư nghèo thành Cửu Tiêu.

Nhưng với Lăng Vô Địch, những âm thanh ấy chỉ là tiếng ồn đáng ghét.

Hắn tiếp tục nằm ì trên chiếc giường gỗ ọp ẹp thêm nửa canh giờ nữa, mãi đến khi chiếc bụng kêu lên ầm ĩ như giục giã mới miễn cưỡng ngồi dậy.

Căn phòng trọ nhỏ hẹp chỉ vừa một chiếc giường, một chiếc bàn gỗ mối ăn, và vài thứ linh tinh treo trên tường.

Lăng Vô Địch dụi mắt, vươn vai một hồi khiến các khớp xương kêu lách cách.

Hắn vuốt lại mái tóc rối bù, quệt ngang miệng, rồi lôi từ trong túi ra mấy đồng tiền lẻ đếm đi đếm lại.

*Hôm qua bán da Huyết Lang được ba lượng, tiêu mất hai lượng rưỡi, còn năm trăm đồng.

Cộng với số để dành trong hộc tủ.

vẫn chưa đủ mua bộ áo mới.

Cái áo này đã sờn vai từ ba tháng trước, lỗ thủng dưới nách càng ngày càng rộng.

Hắn thở dài, nhặt vội cái áo ngoài cũ mèm lên mặc, xỏ đôi giày đã mòn gót, đẩy cửa bước ra ngoài.

Ánh nắng buổi sáng chói chang khiến hắn nheo mắt, đứng khựng lại vài giây cho quen rồi mới bước xuống mấy bậc thang gỗ đã ọp ẹp.

Khu chợ Cửu Tiêu buổi sáng nhộn nhịp hơn bất cứ thời điểm nào trong ngày.

Những dãy hàng dài san sát nhau, từ quần áo, đồ gia dụng, đến thức ăn, trái cây, thịt cá.

Mùi thơm của bánh bao nóng hổi quyện với mùi tanh của cá tươi, mùi nước tương từ quán mì, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng khó tả.

Lăng Vô Địch len lỏi giữa dòng người, mắt láo liên tìm kiếm.

Hắn dừng lại trước gánh bánh bao quen thuộc của một bà lão đầu đội nón lá, móc túi trả hai đồng, nhận lấy ba cái bánh bao còn bốc khói nghi ngút.

Hắn vừa đi vừa nhai ngấu nghiến, nước sốt chảy ra khóe miệng cũng không buồn lau.

Bánh bao đầy thịt, vỏ mềm, nhân đậm đà, nhưng Lăng Vô Địch ăn như thể đang nhai rơm.

Ánh mắt hắn lướt nhanh qua dòng người đang tấp nập, ghi nhận từng gương mặt, từng bóng dáng, từng động tác bất thường.

Có một gã đàn ông đội nón rách đang ngồi bán thuốc lá ở góc chợ, ngay cạnh cột đèn.

Gã ta ngồi đó từ sáng sớm, nhưng chưa thấy ai mua.

Mắt gã thỉnh thoảng lại lia về phía hắn, rất nhanh, rất khẽ, nhưng đủ để Lăng Vô Địch bắt được.

Một người phụ nữ bán trái cây cách đó không xa, tay thoăn thoắt gọt vỏ, xếp từng miếng lên đĩa.

Nhưng động tác của ả hơi cứng, không tự nhiên như người bán hàng thực thụ, kiểu cứng nhắc của kẻ đang cố gắng tỏ ra tự nhiên.

Và một lão già chống gậy đi tới đi lui trước cửa hàng vải phía đối diện.

Lão đi được vài bước lại ngồi xuống bậc thềm nghỉ, mắt vẫn không rời khu vực Lăng Vô Địch đang đứng.

Trông lão như một kẻ già yếu, nhưng đôi mắt ấy – quá tinh anh so với tuổi tác.

*Ba mắt.

Hôm qua là bốn, hôm nay giảm xuống ba.

Có kẻ được rút về báo cáo chăng?

Thiên Cơ lâu đang đánh giá ta.

Lăng Vô Địch cắn thêm miếng bánh bao, mặt vẫn thản nhiên như không phát hiện gì.

Hắn ăn xong, vỗ vỗ tay lau dầu mỡ vào vạt áo, rồi thong thả đi về phía cửa nam thành.

Dáng đi hơi khom, chậm rãi, đúng kiểu một kẻ chẳng có gì vội vàng.

Ba bóng người kia lặng lẽ di chuyển theo, giữ khoảng cách vừa phải, hòa vào dòng người một cách khéo léo.

Ra khỏi thành, con đường mòn uốn lượn men theo triền đồi, dẫn vào khu rừng phía tây nam.

Nắng buổi sáng xuyên qua tán lá, rải xuống mặt đất những vệt sáng vàng óng như những tấm lụa mỏng.

Không khí trong rừng mát lạnh, thoang thoảng mùi ẩm ướt của đất sau đêm dài, mùi lá mục, mùi hoa dại nở rộ trong bụi rậm.

Lăng Vô Địch men theo con đường mòn, thỉnh thoảng lại dừng lại, ngồi xuống nghỉ dưới gốc cây, ngáp dài, vươn vai như thể đi bộ cũng khiến hắn mệt mỏi.

Có lúc hắn còn nằm vật ra bãi cỏ xanh mướt, hai tay đan sau gáy, nhìn mây trôi lững lờ trên bầu trời xanh ngắt, miệng lẩm bẩm hát vu vơ một giai điệu chẳng ra đầu ra cuối.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm rung động những tán lá, cuốn theo vài cánh hoa dại rơi xuống mặt hắn.

Hắn phù một tiếng, thổi cánh hoa bay đi, rồi lại tiếp tục nằm im.

Ba kẻ theo dõi ẩn mình trong bụi rậm cách đó không xa, nhìn nhau đầy khó hiểu.

Tên đội nón rách – đã thay nón bằng một mảnh vải quấn đầu – thì thầm:

"Hắn làm gì vậy?

Đi săn hay đi dạo?

Chúng ta theo hắn từ sáng tới giờ, hắn chưa làm gì ra hồn cả.

"Người phụ nữ bán trái cây đã thay y phục, lúc này mặc đồ đen bám sát, lắc đầu:

"Không rõ.

Cứ theo dõi đã.

Đường chủ dặn phải ghi lại mọi hành tung của hắn, dù nhỏ nhất.

"Lão già chống gậy – thực chất là một cao thủ Lục phẩm cải trang, tên Hắc Bào – nhíu mày, đôi mắt sắc lẹm xuyên qua kẽ lá:

"Hắn là Ngũ phẩm, sao hành động như kẻ nhàn rỗi không bằng.

Có khi nào hắn phát hiện ra chúng ta rồi đang giỡn mặt?"

"Không thể."

Tên quấn đầu lắc đầu quầy quậy.

"Chúng ta đổi phiên liên tục, lại dùng thuật che giấu khí tức của lâu chủ truyền dạy, Ngũ phẩm bình thường không thể phát hiện.

Thuật này ngay cả Tứ phẩm cũng khó lòng nhận ra.

"Hắc Bào cười nhạt, nụ cười đầy ẩn ý:

"Ngũ phẩm bình thường?

Ngươi quên hắn là ai rồi sao?

Đêm qua một mình đối mặt với chín cao thủ, trong đó có năm Ngũ phẩm, mà vẫn đường hoàng bước ra.

Kẻ đó không bình thường đâu.

"Cả ba im lặng, tập trung quan sát.

Lăng Vô Địch nằm trên bãi cỏ xanh mướt gần một canh giờ, tận hưởng những tia nắng ấm áp xuyên qua tán lá.

Hắn nghe tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tiếng gió thổi xào xạc qua những bụi cây.

Thỉnh thoảng hắn lại vươn vai, trở mình, tìm một tư thế thoải mái hơn.

Mãi đến khi mặt trời lên cao, bóng cây đổ ngắn dần, hắn mới chịu đứng dậy.

Hắn vươn vai một hồi dài, các khớp xương kêu răng rắc, rồi lôi từ trong bọc vải đeo bên hông ra một cây cung nhỏ làm bằng gỗ tử đàn, vài mũi tên tự chế với đầu mũi sắt đã han gỉ.

Hắn bắt đầu đi săn.

Nhưng cách săn của hắn khiến ba kẻ theo dõi phải trợn mắt há mồm.

Hắn không chủ động tìm kiếm yêu thú.

Hắn chỉ đi dạo trong rừng như một kẻ thảnh thơi, thỉnh thoảng dừng lại hái vài cây nấm dại bỏ vào bọc, bẻ một cành cây có hình thù kỳ lạ, hoặc đuổi theo mấy con bướm đủ màu sắc đang bay lượn.

Có lúc hắn còn ngồi xuống bên bờ suối, cởi giày ngâm chân vào dòng nước mát lạnh, ngắm nhìn những đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng.

Hắn nhặt những viên sỏi tròn trịa dưới suối, ngắm nghía rồi ném đi.

Hắn hái những bông hoa dại ven đường, ngửi rồi cũng vứt.

Hắn nhìn theo mây trời, nhìn theo chim bay, nhìn theo những con kiến đang tha mồi về tổ.

Mãi đến xế chiều, khi ánh nắng bắt đầu ngả vàng, hắn mới gặp một con Huyết Lang cấp ba đang uống nước bên suối.

Con lang già, lông đỏ sậm, đôi mắt xanh lét lấp lánh dưới nắng chiều.

Nó uống nước chậm rãi, cảnh giác, hai tai vểnh lên nghe ngóng.

Lăng Vô Địch giương cung, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát.

Mũi tên lao đi, xé không khí, cắm phập vào mắt con lang.

Nó kêu lên một tiếng thảm thiết rồi ngã lăn ra, giãy dụa vài cái rồi chết hẳn.

Hắn lôi con dao găm ra, thuần thục lột da, lấy nội tạng, cắt lấy những phần thịt ngon, gói ghém cẩn thận trong lá chuối.

Toàn bộ quá trình chưa đầy nửa khắc, động tác nhanh nhẹn, dứt khoát, không một đường dao thừa.

Xong việc, hắn rửa tay dưới suối, lau vào vạt áo, rồi tìm một gốc cây to, dựa lưng vào đó ngủ tiếp.

Ba kẻ theo dõi:

".

.."

"Hắn làm nghề săn yêu thú kiểu gì vậy?

Một ngày chỉ giết một con?

Mà con đó mới chỉ là cấp ba, giá trị chẳng đáng bao nhiêu."

Tên quấn đầu lên tiếng, giọng đầy hoài nghi.

"Có lẽ hắn lười?"

Người phụ nữ suy đoán.

"Lười?

Lười mà thành Ngũ phẩm?

Ngươi thấy ai lười mà lên Ngũ phẩm chưa?

Ngũ phẩm là cảnh giới mà người thường khổ luyện vài chục năm chưa chắc đạt tới.

"Hắc Bào – lão già chống gậy – lắc đầu chậm rãi:

"Điều này rất kỳ lạ.

Theo tin tức chúng ta thu thập được từ các nguồn, Lăng Vô Địch trước đây chỉ là một kẻ vô danh trong thành, thực lực không rõ ràng.

Nhưng gần đây hắn xuất hiện, liên tục đột phá, lại còn có thể đánh ngang tay với Đông Sơn Yêu Tăng – kẻ đã nửa bước Ngũ Phẩm từ lâu.

Một kẻ lười nhác như thế này sao có thể?"

"Hay hắn đang giả vờ?"

Tên quấn đầu đề nghị.

"Giả vờ lười nhác để đánh lạc hướng chúng ta?"

"Giả vờ thì mục đích gì?"

Hắc Bào hỏi lại.

"Nếu hắn biết chúng ta theo dõi mà vẫn giả vờ, thì hắn quá giảo hoạt, không phải hạng vừa.

Nhưng nếu hắn không biết, thì sự lười nhác này là thật.

Một kẻ lười nhác mà tu luyện nhanh như vậy.

"Ông ta ngừng lại, mắt nheo nheo nhìn về phía Lăng Vô Địch đang ngủ ngon lành dưới gốc cây cổ thụ.

Ánh nắng xế chiều rọi qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên khuôn mặt hắn.

Hắn ngủ rất ngon, miệng còn hơi hé mở, thỉnh thoảng lại chép chép như đang mơ thấy món ngon.

".

chỉ có một khả năng."

Hắc Bào nói tiếp, giọng trầm xuống.

Cả hai đồng thanh:

"Khả năng gì?"

Hắc Bào nhìn về phía Lăng Vô Địch, mắt nheo lại:

"Hắn là thiên tài tuyệt đỉnh.

Thiên tài đến mức không cần khổ luyện vẫn có thể tiến bộ.

Có những người sinh ra đã là kỳ tài, họ chỉ cần hít thở cũng là tu luyện, chỉ cần ngủ cũng là ngộ đạo.

Ta đã nghe nói đến những nhân vật như vậy trong truyền thuyết, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình có cơ hội gặp.

"Hai kẻ kia nhìn nhau, mắt đầy vẻ khó tin.

Nhưng nhìn Lăng Vô Địch nằm ngủ, nhìn cách hắn săn mồi đầy lười nhác mà vẫn hiệu quả, họ không thể tìm ra lời giải thích nào khác.

Mặt trời lặn dần sau những dãy núi xa, bầu trời chuyển từ màu xanh sang vàng cam rực rỡ, rồi dần dần tím sẫm.

Những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả khu rừng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo đẹp đến nao lòng.

Lăng Vô Địch tỉnh dậy khi trời đã nhá nhem tối.

Hắn ngồi dậy, vươn vai, ngáp dài, rồi xách con Huyết Lang đã được gói ghém lên vai, thong thả quay về thành.

Bóng hắn khuất dần sau những tán cây, để lại ba kẻ theo dõi vẫn còn đứng đó, lòng đầy hoang mang.

Khu chợ đêm Cửu Tiêu sáng đèn từ lúc nào.

Những chiếc lồng đèn giấy đủ màu sắc treo dọc các sạp hàng, lung linh huyền ảo trong màn đêm.

Mùi thơm của các món ăn đường phố quyện vào nhau:

mì xào, cháo lòng, bánh nướng, thịt nướng.

Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói huyên náo khắp một góc thành.

Lăng Vô Địch vào chợ đêm, tìm đến cửa hàng da thú quen thuộc của một lão thợ già.

Lão nhìn con Huyết Lang, gật gù:

"Da còn nguyên vẹn, lông đẹp, không bị xước.

Giá ta trả mười lăm lượng.

"Lăng Vô Địch gật đầu, không mặc cả.

Hắn nhận tiền, nhét vào túi, rồi rẽ vào một tửu lâu nhỏ nằm khuất trong góc chợ.

Tửu lâu này tên

"Phong Trần"

, chỉ vỏn vẹn vài bàn gỗ, khách thưa thớt.

Chủ quán là một lão già trông như sắp lên cơn, phục vụ thì là một cậu bé chừng mười ba, mười bốn tuổi mặt còn non choẹt.

Lăng Vô Địch gọi một bình rượu rẻ tiền, một dĩa lạc rang, một tô mì nóng.

Hắn ngồi ở góc trong cùng, mặt hướng ra cửa, lưng dựa tường.

Rượu được mang ra, hắn rót một chén, nhấp môi, mắt lơ đãng nhìn ra phố xá đông đúc.

Ngoài kia, qua làn khói mỏng từ bếp lò, hắn thấy ba bóng người quen thuộc đang ngồi ở một quán cóc đối diện.

Họ giả vờ ăn uống, nhưng mắt vẫn không rời tửu lâu.

Lăng Vô Địch mỉm cười.

Hắn nâng chén rượu lên, như mời ai đó, rồi uống cạn.

Ba kẻ kia thấy động tác ấy, đồng loạt khựng lại.

Hắn có thấy họ không?

Hay chỉ là ngẫu nhiên?

Họ không biết.

Và chính sự không biết ấy khiến họ càng thêm hoang mang.

Lăng Vô Địch ăn xong, uống hết bình rượu, trả tiền rồi đứng dậy.

Hắn đi ra khỏi tửu lâu, đứng giữa phố, ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lánh.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, thổi bay vài cọng tóc lòa xòa trước trán hắn.

Hắn đứng đó một lúc lâu, như đang thưởng thức vẻ đẹp của màn đêm, như đang suy ngẫm điều gì đó sâu xa, hoặc cũng có thể chỉ là đang.

lười về nhà.

Cuối cùng, hắn cất bước, đi chậm rãi về phía khu trọ của mình, bỏ lại sau lưng ba bóng người vẫn lặng lẽ bám theo, và một thành Cửu Tiêu về đêm vẫn còn thức giấc với muôn vàn ánh đèn.

Trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, Lăng Vô Địch đóng chặt cửa, ngồi xuống giường.

Hắn lôi từ trong ngực áo ra chiếc nhẫn ngọc của Vân Tiêu chân nhân, ngắm nghía dưới ánh đèn dầu leo lét.

Ánh sáng vàng vọt phản chiếu trên mặt ngọc, tạo ra những tia sáng lung linh kỳ ảo.

Hắn đã thử mọi cách, từ rót máu, rót chân khí, đến niệm thần chú linh tinh tự nghĩ ra, nhưng chiếc nhẫn vẫn không có phản ứng gì.

*Rốt cuộc ngươi có bí mật gì?

Và lời nhắn mà Thiên Cơ lâu đang điên cuồng tìm kiếm là gì?

Hắn cất kỹ chiếc nhẫn, nằm dài trên giường, nhìn lên trần nhà tối om.

Những tia sáng từ khe cửa sổ hắt lên trần, tạo nên những hình thù kỳ dị như đang nhảy múa.

Bên ngoài, tiếng ếch nhái kêu vang từ những đầm nước xa, tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng chó sủa từ cuối phố.

Tất cả hòa thành bản nhạc đêm bình dị, quen thuộc.

*Chúng vẫn còn theo dõi.

Ba mắt.

Có lẽ sẽ còn thêm nhiều mắt nữa trong những ngày tới.

Thiên Cơ lâu không dễ dàng buông tha một kẻ nghi vấn.

Hắn mỉm cười, nụ cười lạnh lùng trong bóng tối.

*Cứ theo dõi đi.

Các ngươi muốn xem ta là ai, muốn biết ta có bí mật gì, muốn tìm hiểu xem ta có liên quan đến Vân Tiêu tông hay không.

Thì cứ nhìn đi.

Ta cho các ngươi nhìn thỏa thích.

*Một kẻ lười nhác như ta, một kẻ cả ngày chỉ biết ngủ và săn có một con yêu thú, làm sao có thể là mối uy hiếp với các ngươi?

Hắn nhắm mắt, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo lạ thường.

*Các ngươi nghi ngờ ta là thiên tài ư?

Cứ việc.

Thiên tài cũng tốt, kẻ tầm thường cũng được.

Miễn là các ngươi còn chưa chắc chắn, còn do dự, thì ta còn sống.

*Và chỉ cần còn sống, ta sẽ tìm ra cách.

Ngoài trời, một vầng trăng khuyết từ từ ló dạng sau những đám mây, soi sáng cả góc phòng.

Ánh trăng bạc trải dài trên sàn nhà, lặng lẽ như chứng kiến những suy tư của kẻ đang nằm đó.

Lăng Vô Địch từ từ chìm vào giấc ngủ, giữa những toan tính và mưu đồ, giữa những nghi ngờ và phòng bị.

Nhưng nụ cười trên môi hắn vẫn không tắt.

Một nụ cười bình thản của kẻ đã quen với sóng gió, của kẻ biết rằng ngày mai trời vẫn sáng, và hắn vẫn sẽ tiếp tục cuộc sống lười nhác của mình, giữa những ánh mắt dõi theo từ trong bóng tối.

**Hết chương 64.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập