Chương 67: Bắt Đầu Hành Trình

Bình minh trên thành Cửu Tiêu hôm nay đẹp lạ thường.

Những tia nắng đầu tiên len lỏi qua lớp sương mờ, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong, những con đường đất đỏ, và cả những gương mặt còn ngái ngủ của người lao động.

Không khí trong lành, thoang thoảng mùi cỏ dại và hoa dại từ những cánh đồng ngoại ô.

Chim chóc bắt đầu ca hát trên những tán cây cổ thụ đầu làng, báo hiệu một ngày mới tươi đẹp.

Lăng Vô Địch thức dậy sớm hơn mọi khi.

Hắn đứng trước cửa phòng trọ, ngước nhìn bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động tà áo rách của hắn.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh tràn vào phổi, rồi thở ra nhẹ nhõm.

Hôm nay bắt đầu.

Hắn không vội vàng.

Hắn vẫn làm mọi thứ như thường lệ:

ra chợ mua bánh bao, ngồi ăn dưới gốc cây đa đầu chợ, mắt lơ đãng nhìn dòng người qua lại.

Nhưng lần này, sau khi ăn xong, hắn không quay về phòng hay vào rừng săn thú như mọi khi.

Hắn đi dạo một vòng quanh thành, mua thêm ít lương khô, một bầu nước, và vài thứ lặt vặt khác.

Ba kẻ theo dõi nhận ra sự khác thường.

Chúng nhìn nhau, mắt đầy nghi hoặc.

"Hôm nay hắn làm gì vậy?

Mua đồ dự trữ?"

"Có lẽ hắn định đi đâu đó."

"Báo cáo cho đường chủ chưa?"

"Cứ theo dõi đã, xác định rõ mới báo.

"Lăng Vô Địch biết chúng đang dõi theo.

Hắn cố tình đi chậm, dừng lại ở nhiều quầy hàng, nhưng thực chất là để quan sát phản ứng của chúng.

Khi đã mua đủ thứ cần thiết, hắn thong thả quay về phòng trọ, đóng cửa, nằm ngủ một giấc đến trưa.

Ba kẻ theo dõi:

".

.."

"Rốt cuộc hắn định làm gì?"

"Chờ đi.

Sẽ rõ.

"—

Trưa hôm đó, khi nắng lên cao nhất, Lăng Vô Địch thức dậy, thu xếp đồ đạc vào một cái bọc vải, đeo lên vai, rồi đóng cửa phòng trọ.

Hắn bước ra khỏi khu dân cư nghèo, đi thẳng về phía tây nam – hướng về Hoang Lĩnh.

Ba kẻ theo dõi lập tức bám theo.

Một tên biến mất, chạy về báo cáo.

Hai tên còn lại tiếp tục theo dõi, giữ khoảng cách an toàn.

Đường ra khỏi thành Cửu Tiêu về phía tây nam là một con đường mòn gồ ghề, hai bên là những cánh đồng hoang vu và những lùm tre rậm rạp.

Càng đi xa, dấu vết con người càng thưa thớt, nhường chỗ cho thiên nhiên hoang dã.

Những đàn chim bay lượn trên bầu trời, thỉnh thoảng đáp xuống những bụi cây ven đường.

Gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi nóng của nắng trưa và mùi đất khô.

Lăng Vô Địch đi chậm rãi, không tỏ ra vội vàng.

Thỉnh thoảng hắn dừng lại, ngồi nghỉ dưới bóng cây, uống một ngụm nước, rồi lại tiếp tục.

Đến xế chiều, hắn mới đi được khoảng nửa ngày đường so với tốc độ của một người bình thường.

Hai kẻ theo dõi bắt đầu sốt ruột.

Một tên lẩm bẩm:

"Hắn đi chậm như rùa thế này thì bao giờ mới tới Hoang Lĩnh?"

Tên kia nhún vai:

"Kệ hắn.

Chậm càng tốt, chúng ta dễ theo.

"Khi mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm cả bầu trời thành màu cam đỏ, Lăng Vô Địch dừng chân bên một con suối nhỏ.

Hắn cởi giày, ngâm chân vào dòng nước mát lạnh, ngắm nhìn những tia nắng cuối ngày lấp lánh trên mặt nước.

Xung quanh, tiếng ve kêu rả rích, tiếng chim rừng gọi bầy, tạo nên một bức tranh thiên nhiên yên bình.

Hắn lấy bánh bao ra ăn, nhai chậm rãi, mắt vẫn dõi về phía xa – nơi những dãy núi bắt đầu hiện ra mờ mờ trong hoàng hôn.

Đó là Hoang Lĩnh, mục tiêu của hắn.

Sau khi ăn xong, hắn không đi tiếp.

Hắn tìm một gốc cây to, dựa lưng vào đó, nhắm mắt ngủ.

Hai kẻ theo dõi ở cách đó không xa, nhìn nhau bất lực.

"Hắn ngủ rồi.

Chúng ta cũng phải nghỉ thôi."

"Thay phiên canh gác.

"—

Đêm xuống, Hoang Lĩnh hiện ra như một bóng ma khổng lồ dưới ánh trăng mờ.

Những dãy núi trập trùng, những khu rừng rậm rạp, tất cả đều chìm trong bóng tối bí ẩn.

Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh cắt da, kèm theo những tiếng hú xa xa của yêu thú – những âm thanh khiến lòng người run sợ.

Lăng Vô Địch tỉnh dậy giữa đêm khuya.

Hắn ngồi yên, lắng nghe tiếng gió, tiếng thú rừng, và cả tiếng thở đều đều của hai kẻ theo dõi từ xa vọng lại.

Mắt hắn mở to trong bóng tối, sáng quắc như mắt mèo.

Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao lấp lánh.

Những vì sao như những hạt bụi kim cương rải rác trên tấm thảm nhung đen.

Một vầng trăng khuyết treo lơ lửng, soi sáng một góc rừng, tạo nên những mảng sáng tối đan xen kỳ ảo.

Trong đầu hắn, kế hoạch lại hiện ra.

Ngày mai sẽ đến chân núi Hoang Lĩnh.

Ta sẽ chỉ đi dạo ở rìa, không vào sâu.

Để chúng thấy ta chỉ là một kẻ tò mò, không dám liều.

Sau đó, ta sẽ quay về, tiếp tục cuộc sống lười nhác.

Chúng sẽ nghĩ ta chỉ thích ngao du, không có gì đặc biệt.

Hắn mỉm cười, nhắm mắt ngủ tiếp.

Sáng hôm sau, Lăng Vô Địch thức dậy khi mặt trời vừa ló dạng.

Hắn ăn sáng, uống nước, rồi tiếp tục lên đường.

Lần này, hắn đi nhanh hơn một chút, nhưng vẫn giữ tốc độ vừa phải.

Đến trưa, hắn đã đặt chân đến chân núi Hoang Lĩnh.

Nơi đây khác hẳn với vùng đồng bằng.

Núi đá dựng đứng, cây cối um tùm, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo hơn.

Những tảng đá lớn phủ đầy rêu xanh, những dây leo chằng chịt như những con rắn khổng lồ.

Tiếng chim kêu vang vọng từ sâu trong rừng, thỉnh thoảng lại có tiếng thú gầm khiến lòng người khiếp đảm.

Lăng Vô Địch dừng lại, nhìn vào bóng tối giữa những tán cây.

Hắn đứng đó một lúc lâu, như đang suy nghĩ, rồi lắc đầu, quay người bỏ đi.

Hai kẻ theo dõi:

"Hắn không vào?"

"Không vào.

Chỉ đứng nhìn rồi đi."

"Vậy hắn đến đây làm gì?"

"Có lẽ chỉ muốn xem cho biết.

Chắc sợ rồi.

"Lăng Vô Địch quay về, đi chậm như mọi khi.

Nhưng trong lòng hắn, mọi thứ đã khác.

Hắn đã quan sát địa hình, ghi nhớ những con đường mòn, những điểm có thể ẩn nấp, những khu vực có dấu hiệu của yêu thú.

Hắn đã thấy một vài dấu chân lớn in trên đất, những vết cào trên thân cây, những mùi hương đặc trưng của yêu thú cấp cao.

Và quan trọng nhất, hắn đã xác định được một khu vực có thể săn bắn mà không bị phát hiện quá sớm.

Trên đường về, khi đi ngang qua một con suối nhỏ, hắn phát hiện một thứ khiến tim hắn nhảy lên một nhịp.

Dưới bùn ven suối, có một dấu chân người.

Không phải dấu chân mới, nhưng cũng chưa cũ lắm – khoảng vài ngày trước.

Và bên cạnh đó, có một vết máu đã khô.

Hắn cúi xuống, quan sát kỹ.

Dấu chân này khá lớn, của một người đàn ông trưởng thành.

Vết máu loang ra, như thể người đó bị thương và dừng lại đây băng bó.

Trong đầu hắn, một cái tên hiện ra:

Đông Sơn Yêu Tăng?

Hắn đứng dậy, nhìn quanh.

Không thấy ai.

Nhưng trong lòng, một dự cảm chợt đến.

Hắn cũng ở đây sao?

Hay đã đi rồi?

Hắn không dừng lại lâu.

Hắn tiếp tục đi, nhưng mắt vẫn quan sát mọi thứ xung quanh.

Về đến phòng trọ khi trời đã tối, hắn đóng cửa, nằm xuống giường.

Trong đầu hắn, những tính toán lại bắt đầu.

Nếu Đông Sơn Yêu Tăng cũng ở Hoang Lĩnh, thì đây vừa là cơ hội, vừa là nguy hiểm.

Hắn ta đang bị Thiên Cơ lâu truy sát, chắc chắn sẽ tìm nơi ẩn náu.

Hoang Lĩnh là lựa chọn hoàn hảo.

Nếu ta gặp hắn, ta có thể.

Hắn mỉm cười trong bóng tối.

Một nụ cười lạnh lùng.

Nhưng trước hết, phải kiếm đủ điểm đã.

Chuyện của Đông Sơn tính sau.

Bên ngoài, gió đêm lại thổi, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc.

Trên mái nhà đối diện, bóng người vẫn lặng lẽ canh chừng.

Lăng Vô Địch nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ, với những toan tính đang dần hình thành trong đầu.

Hết chương 67.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập