Chương 69: Mưu Kế

Màn đêm buông xuống thành Cửu Tiêu trong một bầu không khí nặng nề khác thường.

Những đám mây đen từ phía đông ùn ùn kéo về, che kín cả vầng trăng khuyết đang lơ lửng giữa trời.

Gió bắt đầu thổi mạnh, từng cơn gió lốc cuốn theo bụi mù và lá khô, xoáy tròn trên những con đường vắng.

Xa xa, tiếng sấm ầm ầm vọng lại, báo hiệu một trận mưa lớn sắp trút xuống.

Lăng Vô Địch nằm trên giường, mắt mở to trong bóng tối.

Hắn đếm từng tiếng gió, từng nhịp bước chân trên mái nhà đối diện.

Ba tên theo dõi vẫn ở đó, kiên nhẫn như những bóng ma.

Nhưng đêm nay, hắn cảm nhận được một sự khác thường:

chúng có vẻ căng thẳng hơn, thỉnh thoảng lại thì thầm với nhau, dù tiếng gió đã át đi gần hết.

Có chuyện gì?

Hay chúng nhận ra điều gì?

Hắn nhìn ra ngoài qua khe cửa sổ.

Những tia chớp bắt đầu lóe lên ở chân trời, soi sáng cả góc trời trong tích tắc rồi tắt lịm.

Mưa bắt đầu rơi, những hạt mưa to và nặng hạt, đập vào mái ngói lộp bộp, lộp bộp.

Rồi nhanh chóng, mưa ào ào như thác đổ, xóa nhòa tất cả.

Cơ hội.

Hắn ngồi dậy, lấy bộ đồ đen từ dưới gầm giường, thay nhanh như một cái bóng.

Cửa sổ mở ra, hắn chui ra ngoài, bám vào tường, leo lên mái.

Mưa xối xả vào mặt, ướt sũng cả người, nhưng hắn không hề chậm lại.

Hắn lướt trên mái ngói trơn trượt, nương theo từng cơn gió, tiến về phía nam thành.

Từ xa, hắn ngoái lại nhìn:

bóng tên theo dõi vẫn co ro dưới tấm vải dầu, mắt hướng về phòng trọ của hắn.

Hắn cười thầm, rồi biến mất vào màn mưa.

Hoang Lĩnh trong đêm mưa bão thật sự là một cõi địa ngục trần gian.

Những tán cây bị gió quật ngã nghiêng, những dòng nước từ trên núi đổ xuống thành những con thác tạm thời, cuốn theo bùn đá và cành cây mục.

Sấm sét đánh xuống từng hồi, có lúc chỉ cách vài trăm trượng, khiến lòng người phải khiếp đảm.

Thỉnh thoảng, những tiếng gầm của yêu thú vọng ra từ sâu trong rừng, nhưng rồi cũng bị tiếng mưa át đi.

Lăng Vô Địch tiến về phía thung lũng của con Bạch Hổ.

Hắn đã thuộc lòng con đường, dù trong đêm tối và mưa bão, hắn vẫn tìm được lối đi.

Đôi chân hắn lún sâu trong bùn, nhưng hắn vẫn cố gắng di chuyển nhanh nhất có thể.

Hắn biết, cơn mưa này sẽ xóa sạch mọi dấu vết của hắn, nhưng cũng sẽ khiến yêu thú trở nên cảnh giác hơn.

Đến gần khu vực hang Bạch Hổ, hắn chậm lại.

Hắn leo lên một cây cổ thụ cao nhất, ẩn mình trong tán lá dày.

Từ trên cao, hắn có thể quan sát toàn bộ thung lũng.

Và tim hắn chợt lạnh đi.

Dưới ánh chớp lóe sáng, hắn thấy không chỉ một bóng, mà là hai bóng người đang di chuyển quanh khu vực hang Bạch Hổ.

Kẻ nào?

Hắn nín thở, tập trung quan sát.

Hai bóng người mặc y phục đen, động tác nhanh nhẹn, chuyên nghiệp.

Họ đang đặt thứ gì đó quanh hang – có thể là bẫy, hoặc là một loại phù chú.

Một trong hai người có khí tức rất mạnh, ít nhất là Ngũ phẩm trung kỳ, tên còn lại cũng Ngũ phẩm sơ kỳ.

Không phải người của Thiên Cơ lâu?

Hay là?

Lăng Vô Địch nheo mắt.

Nếu là Thiên Cơ lâu, chúng đã phát hiện ra ta?

Hay chúng cũng muốn săn con Bạch Hổ này?

Một tia chớp lóe lên, và hắn thấy rõ khuôn mặt của một trong hai người.

Đó là một gương mặt trung niên, khắc khổ, với một vết sẹo dài từ trán xuống má.

Hắn chưa từng thấy người này bao giờ.

Nhưng tên còn lại, khi hắn quay mặt về phía ánh chớp, Lăng Vô Địch suýt buột miệng thốt lên.

Đông Sơn Yêu Tăng!

Đúng vậy, cái đầu trọc lốc, khuôn mặt đầy sát khí, dù đã thay y phục và gầy đi nhiều, nhưng không thể lẫn vào đâu được.

Đông Sơn Yêu Tăng – kẻ thù truyền kiếp của hắn, kẻ đang bị Thiên Cơ lâu truy sát – lại xuất hiện ở đây, ngay tại hang ổ của con Bạch Hổ.

Hắn đang làm gì với tên trung niên kia?

Đồng bọn?

Hay hắn cũng đang lên kế hoạch săn con Bạch Hổ này?

Lăng Vô Địch hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh.

Trong đầu hắn, hàng ngàn suy nghĩ xoay chuyển.

Đông Sơn Yêu Tăng ở đây.

Hắn ta cũng nhắm đến con Bạch Hổ.

Nếu hắn thành công, hắn sẽ có thêm thực lực, hoặc có thể dùng da thịt Bạch Hổ để luyện công.

Nếu ta xen vào, sẽ rất nguy hiểm.

Nhưng nếu để hắn yên, hắn sẽ càng mạnh hơn, càng khó đối phó.

Mưa vẫn rơi, sấm vẫn nổ.

Hai bóng người kia hoàn thành công việc rồi lặng lẽ rút lui, biến mất vào rừng sâu.

Lăng Vô Địch đợi thêm một khắc, chắc chắn họ đã đi xa, mới nhẹ nhàng trèo xuống.

Hắn tiến lại gần khu vực hang, cẩn thận quan sát những gì họ để lại.

Đó là những lá bùa màu vàng được cắm xung quanh hang, trên mỗi lá bùa có vẽ những đường nét kỳ dị phát ra ánh sáng nhạt dưới màn mưa.

Ở chính giữa, có một cái lồng nhỏ bằng tre, bên trong là một con vật gì đó đang run rẩy – hình như là một con khỉ nhỏ.

Bùa chú?

Bọn chúng định làm gì?

Hắn nhìn kỹ con khỉ nhỏ.

Nó sợ hãi, co ro, nhưng không dám kêu.

Đôi mắt nó đầy tuyệt vọng.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lăng Vô Địch.

Chúng dùng nó làm mồi nhử.

Bùa chú này chắc là để khống chế hoặc làm yếu Bạch Hổ.

Một kế hoạch rất tinh vi.

Hắn nhìn quanh.

Không thấy ai.

Mưa vẫn nặng hạt.

Cơ hội.

Hắn rút đoản đao, nhẹ nhàng cắt đứt sợi dây buộc lồng.

Con khỉ nhỏ nhìn hắn, ngơ ngác.

Hắn ra hiệu cho nó im lặng, rồi mở cửa lồng.

Con khỉ chần chừ một giây, rồi lao vụt ra ngoài, biến mất vào rừng tối.

Lăng Vô Địch nhặt mấy lá bùa lên, xem xét.

Hắn không hiểu bùa chú, nhưng hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ từ chúng.

Hắn nhét vài lá vào túi, số còn lại hắn nhổ bỏ, vứt xuống suối.

Xong việc, hắn lặng lẽ rút lui, quay về thành.

Trên đường về, hắn không ngừng suy nghĩ.

Đông Sơn Yêu Tăng có đồng bọn.

Kẻ đó có vẻ rất am hiểm bùa phép, có thể là cao nhân của một tông phái nào đó.

Chúng đang lên kế hoạch săn Bạch Hổ.

Nếu chúng thành công, Đông Sơn sẽ có thêm thực lực.

Nếu ta phá hỏng kế hoạch của chúng, ta sẽ có cơ hội giết hắn khi hắn sơ hở.

Một nụ cười lạnh lùng nở trên môi hắn.

Nhưng trước hết, phải xem chúng hành động thế nào.

Ta sẽ theo dõi chúng, và chờ thời cơ.

Mưa tạnh khi hắn về đến ngoại ô thành Cửu Tiêu.

Trời đã gần sáng, những tia nắng đầu tiên bắt đầu ló dạng.

Hắn nhanh chóng trở về phòng trọ, thay đồ, nằm xuống giường.

Khi ánh nắng chiếu qua khe cửa, hắn nghe tiếng bước chân trên mái – tên theo dõi vẫn ở đó, không hề hay biết hắn đã đi cả đêm.

Lăng Vô Địch nhắm mắt, nhưng không ngủ.

Trong đầu hắn, những mảnh ghép của một kế hoạch lớn đang dần hình thành.

Đông Sơn Yêu Tăng, con Bạch Hổ, những lá bùa bí ẩn, và cả Thiên Cơ lâu đang rình rập – tất cả đan xen vào nhau thành một mớ hỗn độn.

Nhưng Lăng Vô Địch thích hỗn độn.

Trong hỗn độn, hắn có thể lợi dụng, có thể ẩn mình, và có thể ra tay bất ngờ.

Hắn mỉm cười, chìm vào giấc ngủ ngắn, trước khi một ngày mới lại bắt đầu.

Hết chương 69.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập