Chương 7: Miếng mồi ngon

Ánh chiều tà nhuộm đỏ cả góc doanh trại, kéo dài những bóng đổ dài lê thê trên mặt đất.

Lăng Vô Địch ngồi bên cửa sổ, miếng ngọc bội trong tay đã ấm dần theo hơi ấm cơ thể.

Hắn đã ngồi như thế từ lâu, mắt nhìn vào khoảng không, nhưng tâm trí thì chẳng hề yên tĩnh chút nào.

*Thiên Cơ lâu.

Lâu chủ mất tích.

Nội bộ chia rẽ.

Kẻ có miếng ngọc này đang bị săn lùng.

Những mảnh ghép cứ xoay vần trong đầu, nhưng hắn biết, muốn bước vào cuộc chơi lớn, trước hết phải có thực lực.

“Hệ thống”

Hệ thống hiện ra trước mắt:

**Sát Phạt Điểm:

400**

**Công pháp chính:

Thiết Thạch Quyền (Bát phẩm trung phẩm)

– sơ nhập**

**Tu vi:

Cửu Phẩm đỉnh phong (cần 600 điểm để đột phá Bát Phẩm)

**

Sáu trăm điểm.

Năm tên Cửu Phẩm.

Hoặc một tên Bát Phẩm.

Chỉ bấy nhiêu thôi.

Nhưng đi săn không thể tùy tiện.

Hắn cần mục tiêu.

Và một kẻ yếu như hắn cần một kế hoạch đủ an toàn.

Chiều hôm ấy, Lăng Vô Địch rời phòng, bước những bước vô định quanh doanh trại.

Hắn không có đích đến, chỉ muốn ra ngoài hóng gió cho khuây khỏa.

Bước chân vô tình đưa hắn đến khu vực lính tráng túc trực, nơi những gốc cây đa cổ thụ tỏa bóng mát rượi.

Dưới gốc cây, một đám quan quân đang ngồi nhậu.

Tiếng cười nói, tiếng chạm chén vọng ra ồn ào.

Lăng Vô Địch định bước qua, coi như không nghe không thấy, nhưng rồi một câu nói khiến hắn khựng lại.

"Chán thật!

Mai lại phải đi tuần vùng rừng U Minh.

Đám cướp ở đó ngày càng lộng hành.

"Lăng Vô Địch chậm bước, tai hắn vểnh lên.

"Mày dám vào sâu không?

Tao nghe nói bọn chúng đó toàn Bát Phẩm trung kỳ, hậu kỳ, thủ lĩnh còn là Bát Phẩm viên mãn.

Vào là chết."

Một tên quan quân tu ừng ực, giọng nói ồm ồm"Thế nên quan quân mới không dẹp nổi.

Đi hai lần đều thất bại, lần thứ hai còn mất gần chục mạng."

Một tên khác phụ hoạ, thậm chí vỗ bàn tỏ vẻ bất lực.

"Thôi, kệ đi.

Chúng nó cướp thương nhân, không động đến quân đội là được.

"Tiếng lão lính có vẻ là đội trưởng cất lên, trầm trầm:

"Nói thế chứ nguy hiểm lắm.

Bọn đó đóng ở cái động gần suối, địa thế hiểm trở, muốn đánh phải vòng ra sau núi.

Mà đường sau núi toàn vách đá và bụi gai, lại có hổ dữ, ai dám vào?"

"Hổ?"

Hung thú mạnh mẽ, lại cũng xuất hiện, cả đám đều không khỏi kinh ngạc"Ừ, vùng đó lắm hổ lắm.

Có lần một đội thám báo của ta đi vào, gặp hổ, mất ba mạng mới chạy thoát.

"Những câu chuyện cứ thế trôi đi theo men rượu, nhưng Lăng Vô Địch đã ghi nhớ tất cả.

Hắn lẳng lặng bước qua, mặt không biểu cảm, nhưng trong lòng một kế hoạch đang dần hình thành.

*Chín tên, toàn Bát Phẩm sơ kỳ, hậu kỳ, thủ lĩnh Bát Phẩm viên mãn.

Động gần suối, phải vòng sau núi.

Đường khó, có hổ.

Đủ điểm.

Và còn dư.

Sáng hôm sau, Lăng Vô Địch xin phép Bạch Chấn Sơn ra ngoài tìm dược liệu.

Dù sao người ta cũng là chủ nhà, đánh tiếng thông báo không thừa, mà hắn phong phạm cao nhân càng lên có chút lễ độ của cao nhân.

Bạch Chấn Sơn nghe vậy, mới đầu còn định khuyên can, dù sao với tu vi Cửu Phẩm chỉ sợ xổng ra liền trở thành mồi cho kẻ khác, nhưng nghĩ lại dù sao hắn cũng là cao nhân, Ông ta liền không hỏi gì thêm, chỉ dặn cẩn thận.

Lăng Vô Địch rời doanh trại khi mặt trời vừa lên, bước vào khu rừng phía tây.

Hắn cần độc.

Thứ độc có thể hạ gục những kẻ mạnh hơn mình mà không cần động thủ.

Kiếp trước, hắn từng đọc một cuốn sách về các loại độc dược tự nhiên.

Lúc đó chỉ là đọc cho vui, cho hết thời gian rảnh, chẳng bao giờ nghĩ có ngày cần dùng đến.

Nhưng hắn nhớ có một loại nấm tên

"huyết nhung nấm"

mọc ở những nơi ẩm thấp, gần gốc cây mục.

Thân nấm đỏ rực như máu, mũ nấm có những chấm trắng li ti.

Chỉ cần một lượng nhỏ cũng đủ gây tê liệt tạm thời.

Hắn lần theo những con suối nhỏ, tìm kiếm dưới những gốc cây đổ, những nơi ẩm ướt và tối tăm nhất.

Mặt trời lên cao, nắng xuyên qua tán lá, nhưng dưới tán rừng vẫn mát rượi.

Tiếng chim hót, tiếng suối chảy, tiếng lá xào xạc—tất cả hòa vào nhau như một bản nhạc rừng.

Nhưng Lăng Vô Địch chẳng có tâm trạng thưởng thức.

Hắn lội suối, trèo đèo, lần theo từng gốc cây mục.

Tay chân xây xát, áo quần ướt đẫm mồ hôi, nhưng chưa thấy gì.

Mãi đến xế chiều, khi đã định bỏ cuộc, hắn phát hiện một đống lớn cụm nấm đỏ rực dưới gốc cây đa cổ thụ.

Gốc cây to đến mấy người ôm, đổ rạp từ bao giờ, thân mục nát phủ đầy rêu xanh.

Dòng suối nhỏ chảy ngang qua, hơi nước ẩm bốc lên.

Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng hái từng cây.

Hai chục cây, ba chục, trăm cây nấm to nhỏ khác nhau, nhưng màu sắc đều đỏ rực như máu.

Khoé môi Lăng Vô Địch không kìm được cong lên.

Ôm một đống lớn trở về.

Về đến phòng, trời đã tối.

Hắn thắp đèn, lấy cối đá ra giã nấm.

Mùi hăng hắc xông lên, cay xè mắt.

Hắn trộn với nhựa cây thông để tăng độ kết dính, với mật ong để che mùi.

Thứ bột nhão màu đỏ sẫm được chia thành ba gói nhỏ, gói kỹ trong lá chuối khô.

Xong xuôi, hắn nhìn quanh, thấy một con chuột chạy qua góc phòng.

Nhanh như cắt, hắn chộp lấy nó.

Con chuột kêu chít chít, giãy giụa.

"Ngoan nào, chỉ một tí thôi.

"Hắn nhét một tí bột vào miệng nó.

Con chuột nuốt phải, giãy giụa mạnh hơn, rồi từ từ yếu đi.

Sau vài phút, nó nằm im, thoi thóp thở, mắt nhắm nghiền.

Lăng Vô Địch ngồi chờ.

Một giờ sau, nó bắt đầu cử động trở lại, yếu ớt bò đi.

Hai giờ sau, nó chạy được bình thường.

*Hiệu quả.

Tê liệt tạm thời, không chết.

Hài lòng, hắn bắt đầu chuẩn bị những thứ khác:

chủy thủ mài sắc, dây thừng, lương khô, và một bộ y phục đen.

Đêm hôm đó, trước khi đi ngủ, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi trăng lưỡi liềm treo lơ lửng.

Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi.

Hoàng hôn hôm sau, Lăng Vô Địch lặng lẽ rời doanh trại.

Hắn để lại một tờ giấy trên bàn:

"Ra ngoài vài ngày, đừng tìm.

"Rừng U Minh cách đó ba mươi dặm.

Khi hắn đến chân núi, trời đã tối hẳn.

Trăng lưỡi liềm treo cao, thỉnh thoảng bị mây che khuất, khiến mặt đất lúc sáng lúc tối.

Những tán cây cổ thụ đan cài vào nhau, che kín bầu trời, chỉ còn vài tia sáng yếu ớt len lỏi qua kẽ lá.

Không khí ẩm thấp, nồng mùi lá mục.

Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng ếch nhái ộp oạp từ xa vọng lại.

Lăng Vô Địch rón rén từng bước, đặt chân thật nhẹ.

Mỗi bước đều dừng lại, lắng nghe, quan sát.

*Rắc!

Một cành cây khô dưới chân hắn gãy, tiếng vang giòn giã trong đêm tĩnh mịch.

Lăng Vô Địch đứng im như tượng, nín thở.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Hắn đưa mắt nhìn về phía xa, nơi ánh lửa le lói từ động bọn cướp.

Một lúc sau, không thấy động tĩnh, hắn mới dám thở phào.

Hắn tiếp tục di chuyển, lần này cẩn thận hơn.

Đến gần khu vực động, hắn tìm một bụi cây rậm rạp, chui vào nằm im quan sát.

Cửa động rộng chừng ba trượng, có hai tên lính canh.

Một tên dựa vào vách đá ngáp ngắn ngáp dài, tay cầm ngọn giáo dài.

Tên kia ngồi xổm, tay cầm bầu rượu nhấp từng ngụm, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn quanh.

Phía trước quá trống trải, không thể tiếp cận.

Hắn đành phải tìm đường sau núi.

Lăng Vô Địch lần mò vòng ra sau.

Đường đi khó khăn hơn nhiều.

Toàn đá lởm chởm và bụi gai.

Vạt áo hắn bị móc rách mấy chỗ, tay chân xây xát.

Gai đâm vào da thịt, đau nhói.

Hắn nghiến răng chịu đựng.

Đột nhiên, một tiếng động từ bụi cây bên cạnh.

Một con chim lớn—có thể là gà rừng—vỗ cánh bay vụt ra, kêu lên mấy tiếng chói tai.

Tim Lăng Vô Địch suýt nhảy ra ngoài lồng ngực.

Hắn nép sát vào vách đá, nín thở chờ đợi.

Tiếng chim làm hai tên canh gác chú ý.

Một tên ló đầu ra nhìn quanh.

"Gì thế?"

Tên kia lười nhác đáp:

"Chim thôi.

Rừng này ma quỷ gì cũng có, nhưng chim thì nhiều nhất.

"Cả hai lại trở về vị trí.

Lăng Vô Địch thở phào, lòng thầm thoá mạ con chim.

Hắn tiếp tục di chuyển.

Sau gần nửa giờ, cuối cùng cũng tìm được một chỗ có thể quan sát toàn bộ khu vực—một gốc cây lớn trên mỏm đá cao, cách động chừng năm mươi trượng.

Hắn leo lên cây.

Vỏ cây sần sùi, rêu mọc đầy, trơn trượt.

Hắn bám chặt từng cành, từng nhánh, cố gắng không gây tiếng động.

Cuối cùng cũng tìm được một cành vững chắc, ngồi xuống quan sát.

Từ trên cao, hắn thấy rõ cửa động và một phần bên trong.

Bọn cướp có khoảng chục tên, đang tụ tập quanh đống lửa, ăn uống ồn ào.

Tiếng cười nói, tiếng chén đũa va vào nhau vọng ra.

Mùi thịt nướng thơm lừng, khiến bụng hắn sôi lên.

Hắn lấy lương khô ra nhấm nháp, vừa ăn vừa chờ.

Một giờ, hai giờ trôi qua.

Trăng lên cao, gió rừng bắt đầu thổi mạnh, mang theo hơi lạnh ẩm ướt.

Lăng Vô Địch bắt đầu cảm thấy tê cóng, nhưng không dám động đậy.

Nhưng trời chẳng toại lòng người

Đúng lúc hắn nằm sấp xuống.

Ruồi muỗi bắt đầu tấn công.

*Vo ve.

vo ve.

Một con muỗi to đùng đậu lên má hắn, vòi châm vào da.

Lăng Vô Địch nhăn mặt, cảm giác như bị kim châm.

Hắn không dám đập, chỉ khẽ phẩy tay đuổi nó đi.

Nhưng con muỗi không chịu tha, quay lại tiếp tục tấn công.

Hết con này đến con khác.

Chỉ trong chốc lát, mặt, cổ, tay hắn đầy vết muỗi đốt.

Ngứa ngáy khó chịu vô cùng.

Hắn muốn gãi, nhưng gãi sẽ gây tiếng động.

Hắn cắn răng chịu đựng.

Chưa hết, một con nhện lớn từ trên cành cây thả tơ xuống ngay trước mặt hắn, lủng lẳng lơ lửng.

Nó to bằng bàn tay, lông lá đầy mình, tám mắt nhìn chằm chằm.

Lăng Vô Địch nhìn nó, nó nhìn Lăng Vô Địch.

Hai bên giằng co một lúc, con nhện quyết định bỏ đi.

“Phải nhịn” Lăng Vô Địch thầm nói trong lòng.

Rồi một con rắn nhỏ—chừng bằng ngón tay cái, màu xanh lẫn với lá—luồn qua cành cây gần chỗ hắn.

Nó thè lưỡi, đầu ngóc lên như đang dò xét.

Lăng Vô Địch nín thở.

Hắn biết rắn rừng nhiều loại có độc.

Con rắn nhìn hắn một lúc, rồi từ từ bò đi

“Không thể từ bỏ, nếu từ bỏ chẳng phải những gian khổ kia trở nên công cốc”.

Lăng Vô Địch nghiến răng cam chịu.

Đến khoảng canh ba, bọn cướp bắt đầu đi ngủ.

Lửa tàn dần, chỉ còn vài tên lính gác.

Lăng Vô Địch quan sát thấy một dòng suối nhỏ chảy ngang qua gần cửa động—nguồn nước sinh hoạt của bọn chúng.

Mấy cái thùng gỗ xếp cạnh bờ, vài cái gáo múc nước vứt bừa bãi.

Hắn từ từ trèo xuống cây.

Vừa đặt chân xuống đất, một tiếng gầm vang lên từ bụi cây cách đó không xa.

*Gràoooo.

Một tiếng gầm trầm đục, khiến cả khu rừng như im bặt.

Chim chóc ngừng kêu, côn trùng ngừng rả rích.

Lăng Vô Địch quay đầu chậm rãi.

Từ trong bụi tối, một cặp mắt xanh lét đang nhìn thẳng vào hắn.

Ánh mắt của thú ăn thịt, uy áp của chúa sơn lâm.

Một con hổ lớn từ từ bước ra.

Thân hình vạm vỡ, bộ lông vằn vện lấp lóa dưới ánh trăng.

Nó cao ngang ngực hắn, bắp thịt cuồn cuộn, móng vuốt sắc nhọn cắm sâu xuống đất.

Mỗi bước đi uyển chuyển, đầy uy lực.

Lăng Vô Địch đứng im.

Hắn biết, với thực lực hiện tại, đánh nhau với hổ trong rừng đêm là chuyện điên rồ.

Một con hổ trưởng thành, sức mạnh tương đương võ giả Bát Phẩm sơ kỳ, lại có bản năng săn mồi thiên bẩm.

*Đừng động, đừng động.

Con hổ nhìn hắn, thỉnh thoảng khẽ gừ.

Nó đang dò xét.

Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Lăng Vô Địch.

Rồi, như thể nghe được lời cầu nguyện thầm lặng của hắn, con hổ khẽ ngoảnh đầu, chậm rãi lùi vào bụi tối.

Tiếng bước chân xa dần, xa dần, rồi mất hút.

Lăng Vô Địch đứng im thêm năm phút, chờ chắc chắn con hổ đã đi hẳn, mới dám thở phào.

Hắn suýt ngã khuỵu vì nhẹ nhõm.

Sau cú hú hồn đó, hắn càng thận trọng hơn.

Đến bờ suối, hắn quan sát kỹ dòng nước.

Nước chảy khá nhanh, nhưng có một đoạn gần động nước lắng lại thành vũng nhỏ—nơi bọn cướp lấy nước.

Hắn lấy ba gói độc dược, nhẹ nhàng đổ vào vũng nước.

Bột độc tan nhanh, không màu không mùi, hòa lẫn vào dòng nước.

Xong việc, hắn không vội rời đi.

Hắn lùi lại vào bụi cây, tiếp tục quan sát.

Phải chắc chắn bọn chúng uống nước này mới được.

Nửa giờ sau, trời hửng sáng.

Một tên cướp ló đầu ra khỏi động, vươn vai, lặc lè đi ra suối.

Hắn bưng một thùng nước lên, hớp một ngụm, rồi xách vào động.

Từng tên một lục tục kéo ra, rửa mặt, uống nước.

Có tên còn lấy nước nấu ăn.

Mùi cháo loãng bắt đầu bay ra.

Lăng Vô Địch đếm:

chín tên, tất cả đều uống nước từ suối.

Hắn chờ.

Một giờ sau, tiếng ồn ào bắt đầu vọng ra từ động.

Tiếng chửi thề, tiếng đồ đổ vỡ, tiếng người rên rỉ.

Lăng Vô Địch lúc này mới từ từ trèo xuống, rón rén tiến vào cửa động.

Hai tên canh gác đã ngã gục, miệng sùi bọt mép, mắt trợn ngược.

Bên trong, bảy tên còn lại nằm la liệt, có tên còn cố bò dậy nhưng tay chân run rẩy không kiểm soát.

Tên thủ lĩnh—một gã mặt rỗ, người đầy cơ bắp, trên ngực có vết sẹo dài—đang dựa vào vách đá, thở hổn hển.

Hắn cố với lấy thanh đao, nhưng tay run quá, đao rơi xuống đất.

"Ngươi.

là ai?"

Hắn gằn giọng, run tay nhìn Lăng Vô Địch đang lấp ló ở cửa động bằng ánh mắt muốn giết người.

Thấy bọn hắn đồng loạt ngã gục, Lăng Vô Địch lúc này mới phủi trên người bụi bặm, đường hoàng bước vào, chủy thủ trong tay, nụ cười bí hiểm trên môi:

"Ta là người đi thu nợ.

"Nhưng những vết thương trên người cũng những vết tấy đỏ vì muỗi đốt quả thật không hợp dáng vẻ hống hách của hắn lúc này.

"Thu nợ gì?

Ta không nợ ngươi!"

Tên Đầu Sỏ đôi mắt đỏ gây căm thù nhìn hắn"Nợ mạng đấy."

Lăng Vô Địch khệch khạng tiến lại gần, đứng trên cao điểm đạo đức, chính nghĩa ngôn từ nói.

"Bao nhiêu thương nhân vô tội đã chết dưới tay các ngươi?

Họ không nợ các ngươi thứ gì, nhưng các ngươi vẫn lấy mạng họ.

Ta chỉ làm công việc cân bằng lại thôi.

"Tên thủ lĩnh cười khẩy, môi run run:

"Đạo đức giả!

Ngươi cũng chỉ là một thằng cướp, một kẻ bẩn thỉu, hèn hạ, vô sỉ, nguỵ quân tử!"

"Có thể."

Lăng Vô Địch thản nhiên thừa nhận, gật gù nói

"Nhưng ít nhất ta không giết người vô tội.

"Hắn bắt đầu.

Không chút lưỡng lự

Một tên, hai tên, ba tên.

Mỗi nhát chủy thủ đều chuẩn xác, kết thúc nhanh gọn.

Đến tên thứ năm, tên thủ lĩnh gắng gượng đứng dậy, vung đao chém loạn xạ.

Nhưng Lăng Vô Địch đã luyện 'Thiết Thạch Quyền', thân pháp linh hoạt hơn trước nhiều.

Hắn né tránh dễ dàng.

Tên thủ lĩnh càng đánh càng yếu, mồ hôi vã ra, hơi thở dốc.

Cuối cùng, khi hắn đã kiệt sức, Lăng Vô Địch một chưởng đánh thẳng vào ngực hắn.

*Bốp!

Tiếng xương sườn gãy vang lên.

Tên thủ lĩnh ngã ngửa.

Lăng Vô Địch bước đến, kết liễu.

**

"Keng!

Ký chủ hạ sát Bát Phẩm viên mãn, thu hoạch 600 Sát Phạt Điểm.

Hạ sát tám tên còn lại, tổng thu 1.

500 điểm.

Tổng Sát Phạt Điểm hiện tại:

2.

500."

**

Lăng Vô Địch thở phào, ngồi phịch xuống đất.

Lưng áo ướt đẫm mồ hôi.

Hắn lục soát trong động, thu được ít vàng bạc, mấy cuốn công pháp rẻ tiền.

Đáng chú ý nhất là một cuốn sách cũ, bìa da.

Khi lật đến trang cuối, hắn sững người.

Một bức vẽ:

hình con mắt—giống trên miếng ngọc và chiếc nhẫn của lão già thương nhân.

Bên cạnh là mấy dòng chữ nguệch ngoạc:

"Thiên Cơ lâu.

bọn chúng đang tìm kiếm thứ gì đó trong vùng này.

Lão đại dặn nếu thấy ai có dấu hiệu lạ, phải báo ngay.

Nhưng lão đại cũng nói, đừng dây vào, chúng ta chỉ là cướp, không đủ tầm."

Lăng Vô Địch nhìn cuốn sách thật lâu.

*Thiên Cơ lâu đang tìm gì trong vùng này?

Hắn cất cuốn sách đi, thu thập thủ cấp bọn cướp—chín cái đầu, bọc trong vải, buộc gọn vào lưng.

Rồi hắn rời khỏi động khi mặt trời đã lên cao.

Tìm một gốc cây lớn, khuất gió, Lăng Vô Địch ngồi xuống.

Hắn mở hệ thống, dùng 600 điểm đột phá.

Một luồng khí nóng từ đan điền lan tỏa, chạy dọc kinh mạch.

Xương cốt kêu lách tách, bắp thịt căng lên rồi giãn ra.

Cảm giác như lột xác.

**

"Đột phá thành công!

Ký chủ hiện tại:

Bát Phẩm sơ kỳ.

Sát Phạt Điểm còn lại:

1.

900."

**

Hắn vung tay thử.

Lực lượng mạnh hơn hẳn.

Đấm vào thân cây—*bốp*—một lỗ thủng sâu hoắm.

*Cuối cùng cũng lên Bát Phẩm.

Hắn tiêu thêm 500 điểm nâng 'Thiết Thạch Quyền' lên tinh thông, uy lực tăng 30%.

Điểm còn lại 1.

400.

Xong xuôi, hắn đứng dậy, tiếp tục lên đường về doanh trại.

Trở về, trời đã xế chiều.

Lăng Vô Địch vào phòng, thay y phục sạch sẽ, rồi đến gặp Bạch Chấn Sơn.

Ông ta đang ngồi trong phòng khách, thấy hắn thì đứng dậy:

"Tiền bối đã về?

Nghe nói tiền bối ra ngoài mấy ngày, ta hơi lo lắng.

"Lăng Vô Địch cười nhạt:

"Có chút việc riêng.

À, nhân tiện, ta có món quà cho gia chủ.

"Hắn mở bọc vải, chín cái đầu lăn ra sàn.

Bạch Chấn Sơn giật bắn, lùi lại mấy bước, mặt tái mét:

"Đây.

đây là.

.."

"Bọn cướp rừng U Minh.

Chín tên.

Ta tình cờ gặp, tiện tay xử lý.

"Bạch Chấn Sơn há hốc mồm.

Ông nhìn Lăng Vô Địch, nhìn đống đầu, rồi lại nhìn Lăng Vô Địch.

Một lúc sau, ông cúi người thật sâu:

"Tiền bối quả là cao nhân.

Từ nay, có việc gì cần, Bạch gia xin hết lòng.

"Lăng Vô Địch đỡ ông ta dậy:

"Gia chủ khách sáo.

Ta mệt rồi, xin phép về nghỉ.

"Hắn quay lưng bước đi, để lại Bạch Chấn Sơn đứng nhìn theo với ánh mắt vừa nghi ngờ vừa tính toán.

Trở về phòng, Lăng Vô Địch nằm dài trên giường, nhìn lên trần nhà.

*Bát Phẩm rồi.

Hắn lôi cuốn sách của bọn cướp ra đọc lại.

Hình con mắt.

Dòng chữ về Thiên Cơ lâu.

*Rốt cuộc, bọn chúng tìm gì?

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi trăng đã lên.

*Cứ từ từ.

Rồi sẽ biết.

Và trong lòng, hắn biết:

cuộc chơi còn dài.

Những miếng mồi ngon còn nhiều.

**Hết chương 7.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập