Hoàng hôn buông xuống Hoang Lĩnh, nhuộm cả khu rừng già trong một màu cam đỏ rực rỡ.
Những tia nắng cuối ngày xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng dài như những lưỡi kiếm vàng cắm xuống mặt đất.
Chim chóc bắt đầu trở về tổ, tiếng hót líu lo dần thưa thớt, nhường chỗ cho những âm thanh bí ẩn của màn đêm sắp tới.
Lăng Vô Địch ngồi dưới gốc cây cổ thụ, lưng dựa vào thân cây sần sùi, mắt nhìn vào bảng hệ thống hiện ra trước mặt:
**Sát Phạt Điểm:
40.
300**
**Vân Tiêu Tâm Kinh (Địa cấp thượng)
Sơ thành**
**Huyết Ẩn Chân Kinh (Địa cấp thượng)
**Phá Phong Đao Pháp (Hoàng cấp thượng)
Tinh thông**
Hắn đã dành nhiều ngày để luyện tập đao pháp, và giờ đây đã có thể sử dụng nó một cách thuần thục.
Nhưng hắn biết, chỉ có đao pháp thôi chưa đủ.
Trong thế giới này, có vô số kẻ mạnh hơn hắn, với những công pháp cao siêu, những tuyệt kỹ lợi hại.
Hắn cần một thứ gì đó để bảo vệ bản thân, một thứ gì đó khiến hắn khó bị tổn thương hơn.
Hắn lục trong bọc, lấy ra một cuốn sách cũ đã sờn gáy.
Trên bìa, mấy chữ mờ nhạt:
**Thiết Bố Sam – Ngoại công Hoàng cấp trung phẩm**.
Cuốn sách này hắn mua từ một tiệm sách cũ trong thành, chỉ với năm lượng bạc.
Nó không phải là công pháp cao siêu gì, nhưng với hắn, đó là một khởi đầu.
*Ngoại công.
Luyện thể.
Nếu có thể luyện đến mức
"mình đồng da sắt"
, thì dù có bị đánh trúng, ta cũng khó bị thương nặng.
Hắn mở sách, chậm rãi đọc từng chữ.
Thiết Bố Sam là một môn ngoại công khá phổ biến, không quá khó luyện nhưng đòi hỏi sự kiên trì và chịu đựng đau đớn.
Người luyện phải dùng các loại thuốc tẩm bổ, đồng thời liên tục đập vào cơ thể bằng các vật cứng để tăng độ chai lỳ.
Hắn nhìn vào bảng hệ thống:
**Thiết Bố Sam (Hoàng cấp trung phẩm)
Chưa luyện.
Cần 5.
000 điểm để đạt nhập môn.
**
Hắn không do dự.
Tâm niệm vừa động, điểm số giảm xuống.
**-5.
000 điểm.
Thiết Bố Sam đạt cảnh giới Nhập môn.
**Điểm còn lại:
35.
300.
Ngay lập tức, một luồng khí nóng lan tỏa khắp cơ thể hắn, tập trung ở da thịt.
Hắn cảm thấy ngứa ngáy, râm ran như có hàng vạn con kiến đang bò trên người.
*Bắt đầu thôi.
—
Những ngày tiếp theo, Lăng Vô Địch thay đổi lịch trình.
Buổi sáng, hắn vẫn ra chợ mua bánh bao, nhưng sau đó hắn đến các tiệm thuốc, mua đủ loại dược liệu:
nhục quế, xuyên khung, đương quy, và cả những vị thuốc có tác dụng kích thích da thịt.
Hắn về phòng, giã nát, trộn với rượu, rồi bôi lên khắp người.
Những kẻ theo dõi nhìn nhau khó hiểu.
Một tên lẩm bẩm:
"Hắn bôi thuốc làm gì vậy?
Bị ghẻ hay sao?"
"Kệ hắn.
Cứ ghi chép.
"Buổi trưa, hắn vào Hoang Lĩnh, nhưng không săn thú ngay.
Hắn tìm những thân cây to, những tảng đá lớn, rồi dùng chúng đập vào người mình.
Tay, chân, ngực, lưng – chỗ nào cũng bị đập, đập liên tục, đập đến khi da thịt bầm tím, sưng vù.
Đau.
Rất đau.
Nhưng Lăng Vô Địch vẫn cắn răng chịu đựng.
Hắn biết, muốn mạnh mẽ hơn, phải trả giá.
Đập xong, hắn lại bôi thuốc, rồi ngồi vận công, thúc đẩy máu huyết lưu thông.
Vân Tiêu Tâm Kinh với đặc tính ấm áp giúp hắn hồi phục nhanh hơn, vết bầm tan đi chỉ sau một đêm.
Ngày lại ngày, hắn kiên trì như vậy.
Những kẻ theo dõi ban đầu còn tò mò, sau thì chán nản.
Báo cáo của chúng:
"Hắn tự đập mình vào cây, vào đá.
Không hiểu để làm gì.
Có thể bị điên.
"Nhưng Lăng Vô Địch biết hắn đang làm gì.
Sau một tuần, hắn nhìn vào bảng hệ thống:
Nhập môn (20%)
Quá chậm.
Hắn cần đẩy nhanh tiến độ.
Hắn quyết định dùng điểm.
**-10.
Thiết Bố Sam đạt cảnh giới Tinh thông.
25.
Luồng khí nóng lại lan tỏa, mạnh mẽ hơn trước.
Da thịt hắn trở nên dày hơn, cứng hơn.
Khi hắn đập tay vào thân cây, không còn cảm giác đau nhức như trước, chỉ hơi tê tê.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Hắn tiếp tục luyện tập, nhưng lần này, hắn không chỉ đập vào cây, vào đá.
Hắn tìm đến những con yêu thú cấp ba, dùng chính cơ thể mình để chịu đòn.
Một con Huyết Lang cào vào lưng hắn, chỉ để lại mấy vệt trắng, không hề rách da.
Một con Hắc Hùng vỗ vào ngực hắn, hắn chỉ lùi lại vài bước, rồi lại xông lên.
Những kẻ theo dõi tròn mắt nhìn:
"Hắn.
hắn điên thật rồi?
Lấy thịt mình đỡ đòn yêu thú?"
"Hay hắn luyện công pháp gì đó?"
"Không biết.
Nhưng mà trông ghê thật.
"Lăng Vô Địch mặc kệ.
Hắn chỉ tập trung vào việc luyện công.
Mỗi ngày, hắn lại dùng điểm để thúc đẩy quá trình.
Thiết Bố Sam đạt cảnh giới Đại thành.
15.
Cơ thể hắn bắt đầu thay đổi rõ rệt.
Da dẻ trở nên sạm hơn, nhưng khi nhìn kỹ, có thể thấy một lớp màng mỏng bao phủ bên ngoài, như một lớp giáp vô hình.
Khi hắn vận công, lớp màng đó dày lên, cứng hơn, có thể chống lại những đòn tấn công thông thường.
Hắn thử dùng đao chém vào tay mình.
Một đường chém nhẹ, chỉ để lại vệt trắng.
Mạnh hơn một chút, vẫn chỉ là vệt trắng.
Hắn cố gắng chém mạnh hơn nữa, nhưng rồi lại thôi.
*Chưa nên thử quá sức.
Nếu chém mạnh thật, không biết có chịu nổi không.
Hắn còn thiếu một bước cuối cùng:
viên mãn.
Đêm đó, trời tối không trăng.
Lăng Vô Địch ngồi một mình dưới gốc cây, nhìn vào bảng hệ thống.
Chỉ còn 15.
300 điểm.
Để đạt viên mãn, cần thêm 15.
000 điểm nữa.
Hắn có thể săn thêm vài con yêu thú cấp năm để lấy điểm, nhưng thời gian không cho phép.
Mỗi ngày trôi qua, những kẻ theo dõi càng trở nên cảnh giác hơn.
Nếu hắn tiếp tục thể hiện sức mạnh, chúng sẽ càng nghi ngờ.
*Phải liều.
Hắn quyết định dùng hết số điểm còn lại.
**-15.
Thiết Bố Sam đạt cảnh giới Viên mãn.
Ngay lập tức, một cơn đau dữ dội ập đến.
Khắp cơ thể hắn như bị thiêu đốt, từng thớ thịt, từng tế bào đều co rút lại, rồi giãn ra.
Hắn cắn răng, mồ hôi vã ra như tắm.
Cảm giác này kéo dài suốt một canh giờ, cho đến khi hắn gần như kiệt sức.
Rồi mọi thứ dừng lại.
Lăng Vô Địch mở mắt.
Hắn cảm nhận cơ thể mình nhẹ nhõm lạ thường, nhưng đồng thời cũng tràn đầy sức mạnh.
Hắn đưa tay lên nhìn – da dẻ vẫn bình thường, nhưng hắn biết, dưới lớp da ấy, một lớp bảo vệ vô hình đang tồn tại.
Hắn đứng dậy, vươn vai.
Rồi hắn lấy trường đao, dồn lực, chém mạnh vào cánh tay trái.
*Choang!
Một âm thanh như kim loại va chạm vang lên.
Lưỡi đao bật lại, để lại trên tay hắn một vệt trắng mờ nhạt, rồi biến mất.
Không hề có vết thương.
Hắn cười.
Nụ cười mãn nguyện.
*Mình đồng da sắt.
Không phải nói chơi.
Hắn thử lại nhiều lần, chém vào nhiều chỗ khác nhau.
Kết quả đều như nhau:
đao không thể làm hắn bị thương, chỉ để lại những vệt trắng rồi biến mất.
*Với công pháp này, ta có thể tự tin hơn khi đối đầu với những kẻ mạnh hơn.
Dù không đánh lại, ta vẫn có thể chịu đòn và tìm cơ hội phản công.
Hắn cất đao, ngồi xuống, thở dài.
Nhưng trong lòng, hắn vẫn còn một nỗi lo.
Thiết Bố Sam chỉ là ngoại công Hoàng cấp, dù đã viên mãn, vẫn có giới hạn.
Nếu gặp cao thủ thực sự, với những công pháp cấp cao, những binh khí lợi hại, liệu hắn có chịu nổi không?
*Cần phải tiếp tục.
Không được dừng lại.
Hắn nhìn lên bầu trời.
Những vì sao bắt đầu lấp lánh, điểm xuyết trên nền trời đen thẫm.
*Ngày mai, lại tiếp tục.
Đao pháp, nội công, ngoại công – phải hoàn thiện tất cả.
Hắn nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Lăng Vô Địch thức dậy, cảm thấy cơ thể tràn đầy sinh lực.
Hắn vươn vai, các khớp xương kêu lách cách.
Hắn bước ra ngoài, đứng dưới ánh nắng ban mai, phơi mình trong nắng sớm.
Trên mái nhà đối diện, một tên theo dõi nhìn hắn, lẩm bẩm:
"Hắn vẫn như mọi khi.
Không có gì thay đổi.
"Nhưng hắn không biết rằng, con người mà hắn đang theo dõi đã khác xa ngày hôm qua.
Không chỉ về thực lực, mà còn về sự tự tin.
Lăng Vô Địch mỉm cười, bước ra chợ mua bánh bao.
Một ngày mới lại bắt đầu.
**Hết chương 73.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập