Chương 74: Huyết Chiến Lang Quần

Bình minh trên Hoang Lĩnh hôm nay đẹp đến lạ thường.

Những tia nắng đầu tiên len lỏi qua màn sương dày, nhuộm vàng cả khu rừng già trong một thứ ánh sáng huyền ảo.

Hơi nước bốc lên từ mặt đất sau một đêm dài, tạo nên những làn khói mỏng manh bay lượn giữa các tán cây.

Chim chóc bắt đầu cất tiếng hót, chào đón ngày mới, và xa xa, tiếng thú rừng gầm vọng lại từ những dãy núi phía tây.

Lăng Vô Địch đứng trên một mỏm đá cao, mắt nhìn về phía xa.

Hắn đã ở Hoang Lĩnh từ tờ mờ sáng, không phải để săn thú như mọi khi, mà để tìm kiếm một thứ:

bầy yêu thú đủ lớn để thử nghiệm sức mạnh mới của mình.

Từ sau khi đạt đến cảnh giới viên mãn Thiết Bố Sam, hắn cảm thấy cơ thể mình như được tái sinh.

Làn da dưới lớp áo mỏng giờ đây cứng cáp hơn nhiều, như được bọc một lớp giáp vô hình.

Hắn đã thử nghiệm với những con yêu thú đơn lẻ, để chúng cào, cắn, và kết quả thật đáng kinh ngạc:

những vết thương chỉ là bề ngoài, nhanh chóng lành lặn nhờ Vân Tiêu Tâm Kinh.

Nhưng hắn cần thử thách lớn hơn.

Hắn muốn biết giới hạn của mình đến đâu.

*Bầy đàn.

Đó là thứ ta cần.

Khi phải đối mặt với nhiều kẻ thù cùng lúc, ngoại công mới thực sự phát huy tác dụng.

Hắn lật tấm bản đồ trong tay, nhìn vào những ghi chép của mình.

Suốt mấy ngày qua, hắn đã quan sát và phát hiện một bầy Huyết Lang khoảng ba mươi con sống trong một thung lũng khuất gió phía bắc.

Con đầu đàn là một con lang trắng rất lớn, có thể đã đạt đến cấp bốn.

Bầy lang này thường đi săn vào ban đêm, ban ngày chúng tụ tập trong hang, nghỉ ngơi.

*Ba mươi con.

Nếu có thể một mình đối phó với chúng, ta sẽ biết được thực lực thật sự của mình.

Hắn cất bản đồ, rút trường đao ra, bắt đầu di chuyển về phía bắc.

Phía sau, cách khoảng hai trăm trượng, ba kẻ theo dõi vẫn lặng lẽ bám theo.

Chúng đã quen với việc Lăng Vô Địch thay đổi lịch trình, nhưng hôm nay, chúng nhận thấy hắn đi nhanh hơn, dứt khoát hơn, như đang hướng đến một mục tiêu cụ thể.

"Hắn đi đâu vậy?"

Một tên thì thầm.

"Không biết.

Nhưng hình như không phải hướng săn thú thường ngày."

"Báo cáo cho đường chủ?"

"Đợi đã, xem hắn làm gì đã.

"Chúng tiếp tục bám theo, không biết rằng sắp được chứng kiến một màn trình diễn khó quên.

Thung lũng của bầy Huyết Lang hiện ra trước mắt Lăng Vô Địch như một lòng chảo khổng lồ, ba mặt là vách núi dựng đứng, một mặt là con đường mòn dẫn vào.

Trên vách núi, những bụi cây rậm rạp mọc um tùm, che khuất nhiều góc khuất.

Dưới đáy thung lũng, một hang động lớn với miệng hang rộng chừng năm trượng – đó chính là nơi trú ngụ của bầy lang.

Lăng Vô Địch đứng trên mỏm đá cao quan sát một lúc.

Qua ống nhòm tự chế, hắn thấy những con lang đang nằm la liệt trong hang, một vài con nằm ở cửa hang, vừa ngủ vừa canh gác.

Con đầu đàn lông trắng nằm ở vị trí cao nhất, thỉnh thoảng lại ngóc đầu lên nghe ngóng.

*Bây giờ là giữa trưa, chúng đang ngủ say nhất.

Thời điểm tốt để tấn công.

Hắn thu ống nhòm, rút trường đao, rồi từ từ trèo xuống vách núi, tiến vào thung lũng.

Đến cách hang chừng ba mươi trượng, hắn dừng lại, nhặt một hòn đá, ném thẳng vào cửa hang.

Hòn đá trúng vào một con lang đang nằm gần cửa.

Nó giật mình, nhảy dựng lên, gầm gừ.

Ngay lập tức, cả bầy lang thức giấc.

Những đôi mắt xanh lét sáng quắc trong bóng tối, hàng chục bóng đen từ trong hang lao ra, bao vây lấy kẻ xâm phạm.

Lăng Vô Địch đứng yên, hai chân dang rộng, trường đao chỉ thẳng về phía trước.

Trên môi hắn, một nụ cười nhẹ nở ra.

*Ba mươi hai con.

Tốt.

Con đầu đàn lông trắng bước ra từ trong hang, khí thế uy nghiêm.

Nó nhìn Lăng Vô Địch, đôi mắt xanh lét ánh lên vẻ hung tàn.

Rồi nó hú lên một tiếng dài, ra lệnh tấn công.

Bầy lang đồng loạt lao vào.

Trận chiến bắt đầu.

Ba con lang lao nhanh nhất, móng vuốt sắc nhọn chĩa thẳng về phía Lăng Vô Địch.

Hắn không lùi, không tránh, chỉ vung đao chém ngang một đường.

Phá Phong Thức – nhanh như cắt, một con lang bị chém đứt đôi ngay giữa không trung.

Nhưng hai con còn lại đã lao đến.

Một con cắn vào vai hắn, một con cào vào chân hắn.

*Choang!

Choang!

Hai tiếng động như kim loại va chạm vang lên.

Hai con lang ngỡ ngàng khi răng và móng vuốt của chúng không thể xuyên qua da thịt kẻ địch.

Lợi dụng khoảnh khắc đó, Lăng Vô Địch vung đao, chém bay đầu hai con lang.

Máu bắn tung tóe, mùi tanh nồng lan tỏa.

Những con lang khác thấy vậy, hoảng sợ lùi lại, nhưng con đầu đàn lại hú lên thúc giục.

Chúng lao vào lần nữa, lần này với số lượng đông hơn:

mười con cùng lúc, từ mọi hướng.

Lăng Vô Địch không hề nao núng.

Hắn xoay người, đao pháp múa may liên hồi.

Phá Phong, Truy Phong, Vô Phong – ba thức đao pháp luân phiên sử dụng, lúc nhanh lúc chậm, lúc cứng lúc mềm.

Mỗi nhát đao đều trúng một con lang, hoặc chém đứt, hoặc đâm thủng.

Nhưng lang quá đông.

Trong lúc hắn tập trung vào phía trước, ba con lang từ phía sau lao tới, cắn vào lưng, vào chân.

Và rồi thêm năm con nữa, mười con nữa.

*Choang!

Choang!

Choang!

Tiếng va chạm vang lên liên tục như tiếng chuông.

Răng nanh và móng vuốt của lang không thể xuyên qua lớp da sắt của hắn, chỉ để lại những vệt trắng mờ nhạt.

Lăng Vô Địch cảm nhận được lực đập từ những cú cắn, cú cào, nhưng không hề có vết thương.

*Tốt.

Thiết Bố Sam viên mãn quả nhiên lợi hại.

Hắn càng thêm tự tin, đao pháp càng thêm hung hãn.

Hắn không còn phải lo lắng về phòng thủ, tất cả sức lực dồn vào tấn công.

Đao của hắn như một lưỡi hái tử thần, gặt hái từng mạng sống của lang quần.

Một con, hai con, năm con, mười con.

Xác lang ngổn ngang khắp thung lũng, máu chảy thành suối.

Con đầu đàn lông trắng thấy bầy đàn bị tàn sát, nổi khùng, tự mình lao vào.

Nó to lớn hơn những con khác rất nhiều, dài đến ba trượng, cao bằng nửa người.

Móng vuốt của nó sắc như đao, khi vung lên phát ra tiếng gió rít.

Lăng Vô Địch nghênh đón nó bằng một đường Truy Phong Thức liên hoàn.

Đao và móng vuốt va chạm, tóe lửa.

Con đầu đàn linh hoạt lạ thường, né tránh những nhát đao rồi phản công dữ dội.

Nhưng nó không thể phá được lớp phòng thủ của Lăng Vô Địch.

Mỗi cú cào chỉ để lại vệt trắng, mỗi cú cắn chỉ khiến hắn hơi nhíu mày.

Ngược lại, mỗi nhát đao của Lăng Vô Địch đều khiến nó bị thương.

Một nhát vào chân, một nhát vào sườn, một nhát vào cổ.

Máu đỏ thẫm của nó hòa lẫn với máu của bầy đàn.

Cuối cùng, sau gần nửa canh giờ, con đầu đàn gục xuống, mắt mở to vô hồn.

Xung quanh, chỉ còn vài con lang nhỏ đang run rẩy, co cụm vào nhau.

Chúng nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt sợ hãi tột độ, rồi quay đầu bỏ chạy vào rừng sâu.

Lăng Vô Địch đứng giữa đống xác lang, thở dốc.

Người hắn đầy máu, nhưng máu của lang, không phải máu của hắn.

Hắn cúi xuống nhìn cơ thể mình – áo quần rách nát, nhưng da thịt không một vết thương.

Hắn cười lớn.

Tiếng cười vang vọng khắp thung lũng, hòa lẫn với tiếng gió rít qua vách núi.

*Tốt!

Quá tốt!

Trên vách núi cao, ba kẻ theo dõi nhìn xuống, mặt cắt không còn giọt máu.

Chúng vừa chứng kiến một màn trình diễn kinh hoàng:

một mình Lăng Vô Địch đối đầu với ba mươi hai con Huyết Lang, trong đó có một con đầu đàn cấp bốn, mà không hề bị thương.

"Hắn.

hắn là quái vật sao?"

Một tên lắp bắp.

"Da thịt hắn.

như sắt thép ấy.

Răng nanh cấp ba không thể xuyên qua."

"Hay hắn luyện ngoại công?

Ta nghe nói có môn công pháp tên Thiết Bố Sam.

.."

"Nhưng Thiết Bố Sam bình thường đâu có mạnh thế này.

Hắn phải đạt đến cảnh giới viên mãn mới được."

"Càng ngày càng đáng sợ.

Báo cáo ngay cho đường chủ!

"Lăng Vô Địch biết chúng đang nhìn.

Hắn ngẩng lên, nhìn thẳng vào vị trí của chúng, rồi mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy ẩn ý.

Rồi hắn cúi xuống, bắt đầu thu thập chiến lợi phẩm.

Ba mươi hai con Huyết Lang, da và nội đan, tổng cộng khoảng 5.

000 điểm.

Một món hời lớn.

Hắn làm việc suốt hai canh giờ, lột da, lấy nội đan, xếp gọn vào bọc.

Máu me đầm đìa, nhưng hắn không hề cảm thấy mệt mỏi.

Ngược lại, hắn cảm thấy hưng phấn chưa từng có.

*Ngoại công quả nhiên là thứ không thể thiếu.

Với Thiết Bố Sam, ta có thể đối đầu với những kẻ mạnh hơn mà không sợ bị thương nặng.

Đao pháp cũng tiến bộ rõ rệt.

Phải tiếp tục, phải hoàn thiện hơn nữa.

Khi trời bắt đầu xế chiều, hắng gánh trên vai một bọc lớn da thú, nặng gần hai trăm cân, nhưng bước chân vẫn nhẹ nhàng, vững vàng.

Hắn rời khỏi thung lũng, trở về thành Cửu Tiêu.

Phía sau, ba kẻ theo dõi vẫn lặng lẽ bám theo, nhưng trong lòng chúng, một nỗi sợ hãi mơ hồ đang lớn dần.

Con người này, rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật?

Về đến phòng trọ khi trời đã tối, Lăng Vô Địch ngồi xuống, nhìn vào bảng hệ thống:

**Điểm hiện tại:

5.

300 (từ chiến lợi phẩm hôm nay + 300 còn lại = 5.

600)

**

Hắn mỉm cười.

Chỉ cần thêm vài trận như thế này, hắn sẽ lại có đủ điểm để nâng cấp tiếp.

Nhưng hắn không vội.

Hắn biết, cơ thể cần thời gian để thích nghi với sức mạnh mới.

Và quan trọng hơn, hắn cần luyện tập để kết hợp nhuần nhuyễn giữa đao pháp và ngoại công.

Đao pháp tấn công, ngoại công phòng thủ – đó là sự kết hợp hoàn hảo.

Hắn nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà tối om.

Bên ngoài, tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái ngói.

*Ngày mai, lại tiếp tục.

Bầy lang vừa rồi mới chỉ là khởi đầu.

Còn nhiều thử thách lớn hơn đang chờ.

Hắn nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ, trên môi vẫn nở một nụ cười mãn nguyện.

**Hết chương 74.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập