Bình minh ló dạng sau những dãy núi phía đông, nhuộm cả bầu trời thành một màu cam đỏ rực rỡ.
Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mờ, soi sáng con đường mòn ngoằn ngoèo dẫn ra khỏi thành Cửu Tiêu.
Hai bên đường, những bụi cỏ dại còn đọng sương đêm, lấp lánh như những hạt ngọc trai dưới ánh mặt trời non.
Gió sớm thổi nhẹ, mang theo hương thơm của lúa chín từ những cánh đồng xa xa, nhưng cũng phảng phất một mùi tanh của máu từ trong thành vọng ra.
Lăng Vô Địch đứng trên một gò đất cao, ngoảnh mặt nhìn lại Cửu Tiêu lần cuối.
Thành trì hiện ra lờ mờ trong sương sớm, những mái ngói rêu phong, những bức tường đá xám, tất cả như chìm trong một giấc mơ dài.
Hắn biết, sau đêm qua, thành Cửu Tiêu sẽ không còn là nơi hắn có thể quay về.
Trong đầu hắn, những hình ảnh của đêm qua vẫn còn văng vẳng:
tiếng kiếm rít, tiếng la hét, tiếng xương gãy, và trên hết là những tiếng hét ma quái bật ra từ chính cổ họng mình mỗi khi hệ thống vận hành.
Hắn nhìn xuống đôi tay mình – đôi tay vẫn lành lặn, không một vết sẹo, như thể chưa từng có trận chiến nào xảy ra.
Nhưng hắn biết, nó đã xảy ra.
Và hắn đã thay đổi.
Hắn rời mắt khỏi thành, quay lưng bước đi trên con đường mòn về phía nam.
—
Con đường mòn men theo triền đồi, uốn lượn qua những cánh rừng bạch đàn thưa thớt.
Nắng sớm xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng dài trên mặt đất.
Thỉnh thoảng, một vài chú chim nhỏ bay ngang qua, cất tiếng hót líu lo chào đón ngày mới.
Tất cả đều yên bình, như thể thế giới này không hề biết đến những gì vừa xảy ra trong đêm.
Lăng Vô Địch đi chậm rãi, không vội vàng.
Hắn cần thời gian để suy nghĩ, để sắp xếp lại mọi thứ.
Những vết thương trên cơ thể đã lành, nhưng những vết thương trong tâm hồn thì chưa.
Hắn vẫn còn nghe thấy tiếng hét ma quái của chính mình văng vẳng bên tai.
*Rốt cuộc ta là ai?
Một kẻ xuyên không?
Một ma nhân tái thế?
Hay chỉ là một kẻ may mắn có được hệ thống?
Hắn không có câu trả lời.
Đến trưa, hắng dừng chân bên một con suối nhỏ.
Dòng nước trong vắt chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong.
Hắn ngồi xuống, cởi bỏ chiếc áo đã rách nát, đẫm máu, và vục mặt xuống dòng nước mát lạnh.
Cảm giác tỉnh táo lan tỏa khắp cơ thể.
Khi ngẩng lên, hắn nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình dưới nước.
Một gương mặt bình thường, không có gì đặc biệt.
Nhưng trong đôi mắt, hắn thấy một tia sáng lạ – tia sáng của kẻ đã nhìn thấy địa ngục và sống sót trở về.
Hắn đứng dậy, lôi từ trong bọc ra một bộ quần áo cũ mua từ một tiệm đồ cũ trước khi rời thành.
Thay vào đó, hắn vo tròn bộ quần áo cũ, nhét vào một khe đá, rồi phủ đá lên.
Không cần dấu vết.
Hắn tiếp tục lên đường.
Chiều tà, hắn đến một thị trấn nhỏ tên Thanh Phong, nằm dưới chân một dãy núi thấp.
Thị trấn chỉ có vài chục nóc nhà, những con đường đất đỏ, và một cái chợ nhỏ họp vào buổi sáng.
Lúc này, mặt trời đã xuống thấp, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những mái tranh đơn sơ.
Khói bếp bắt đầu bay lên từ những ống khói, mùi cơm mới thơm lừng lan tỏa trong không khí.
Lăng Vô Địch tìm một quán trọ nhỏ ven đường.
Quán chỉ có vài phòng, chủ quán là một lão già tóc hoa râm, tính tình hiền hậu.
Hắn thuê một phòng, gọi một bát mì nóng, và ngồi ăn trong im lặng.
Trong lúc ăn, hắn vô tình nghe được câu chuyện của hai thực khách bàn bên.
"Nghe nói Cửu Tiêu Thành náo loạn cả đêm qua.
Kiếm Tông chết mấy chục người, "
một người nói.
"Thật à?
Ai dám động vào Kiếm Tông?"
Người kia ngạc nhiên.
"Không rõ.
Chỉ nghe đồn là một ma nhân, có thể hồi phục vết thương như quái vật.
Đệ tử Kiếm Tông nhìn thấy mà hồn bay phách lạc.
"Lăng Vô Địch cúi mặt xuống bát mì, không biểu lộ cảm xúc.
"Ma nhân?
Ở vùng này làm gì có ma nhân?"
"Trời mới biết.
Nhưng mà nghe nói hắn đã chạy thoát, Kiếm Tông đang truy lùng khắp nơi.
"Lăng Vô Địch ăn xong, trả tiền, rồi lên phòng.
Hắn nằm trên giường, nhìn lên trần nhà bằng gỗ tối om, và suy nghĩ.
*Ma nhân.
cái tên hay đấy.
Nhưng ta không phải ma nhân.
Ta chỉ là người có hệ thống.
Nhưng hắn biết, người đời không phân biệt được điều đó.
Với họ, kẻ nào có sức mạnh phi thường, có khả năng phi lý, đều là ma nhân.
Hắn nhìn vào bảng hệ thống:
**Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công:
Viên mãn**
**Vân Tiêu Tâm Kinh:
Sơ thành**
**Huyết Ẩn Chân Kinh:
**Phá Phong Đao Pháp:
Tinh thông**
**Điểm hiện tại:
10.
000**
Hắn đã mạnh hơn rất nhiều so với trước.
Nhưng hắn biết, vẫn chưa đủ.
Kiếm Tông sẽ không bỏ qua.
Lý trưởng lão kia, với thực lực Ngũ phẩm hậu kỳ, sẽ sớm tìm ra tung tích hắn.
Và còn Thiên Cơ lâu, còn Nhã gia.
Hắn cần một cái tên mới.
Một cái tên không ai biết, để có thể ẩn mình, tiếp tục tu luyện, và chờ thời cơ.
Hắn nghĩ đến cái tên lúc xuyên không – Vô Danh.
Nhưng đó là tên của một tên lính quèn, không có gì đặc biệt.
Hắn cần một cái tên mang ý nghĩa nào đó, nhưng cũng đủ bình thường để không gây chú ý.
*Vô Danh.
không, không được.
Họ Lăng cũng không thể giữ, vì Kiếm Tông biết họ đó.
Hắn nhớ đến ngọn núi phía xa mờ mờ trong sương chiều – dãy Thanh Vân.
*Thanh Vân.
chữ
"Vân"
gợi nhớ đến Vân Tiêu tông.
Cũng hay.
Và hắn chọn tên:
**Thanh Vân Khách**.
Một cái tên vừa lãng mạn, vừa ẩn ý, lại vừa bình thường.
Ai cũng có thể là Thanh Vân Khách.
Hắn mỉm cười, nhắm mắt ngủ.
Sáng hôm sau, hắn rời quán trọ, mua thêm ít lương khô và một tấm bản đồ vùng lân cận.
Hắn không đi về phía nam nữa, mà rẽ về phía đông, nơi có những dãy núi cao, ít người lui tới.
Hắn cần một nơi yên tĩnh để tu luyện, để tích lũy thêm điểm, và để chờ đợi thời cơ thích hợp.
Khi đi ngang qua một cái miếu nhỏ ven đường, hắng dừng lại, nhìn vào tấm bảng hiệu cũ kỹ:
"Miếu Thanh Vân"
Hắn cười.
*Duyên thật.
Hắn bước vào miếu, thắp một nén nhang trước tượng thần, rồi khấn:
"Thần linh phù hộ cho con bình an, mạnh mẽ, và một ngày nào đó sẽ trở lại Cửu Tiêu, giải quyết mọi ân oán.
"Khói hương bay lên, quyện vào ánh nắng ban mai, tạo nên một vầng hào quang mờ ảo.
Lăng Vô Địch – giờ là Thanh Vân Khách – bước ra khỏi miếu, tiếp tục lên đường.
Phía sau, bóng hắn khuất dần sau những tán cây rừng già.
**Hết chương 78.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập