Chương 8: Mưa trên chiến trận

Mặt trời đã lặn từ lâu, bóng tối bao trùm lấy doanh trại Bạch gia.

Ngoài kia, gió bắt đầu thổi mạnh, mang theo hơi ẩm của một cơn mưa sắp đến.

Những ngọn đuốc dọc hành lang chập chờn trong gió, như muốn tắt.

Trong phòng riêng của Bạch Chấn Sơn

Bạch Vô Trần, hai cha con ngồi đối diện nhau bên ngọn đèn dầu.

Bạch Vô Trần rót trà, đưa cho phụ thân, rồi hắn ngập ngừng mở miệng:

"Phụ thân, hôm nay người tiếp kiến tướng quân Phùng Viễn, có việc gì quan trọng không ạ?"

Nghe vậy, Bạch Chấn Sơn hơi nghiêng đầu, rồi ông ta nhàn nhã nhấp một ngụm trà, mắt vẫn dán vào bản đồ quân sự trải rộng trên bàn:

"Quân Lương sắp tấn công.

Phùng Viễn muốn ta điều quân lên phía bắc, chặn đường tiếp tế của chúng.

"Bạch Vô Trần nhíu mày, hơi nóng vội nói:

"Nhưng phía bắc là địa bàn của Lưu gia.

Ta nhúng tay vào, chẳng phải sẽ đắc tội với Lưu Chấn Hùng?"

Bạch Chấn Sơn gật gù, mắt ánh lên vẻ hài lòng:

"Con nói đúng.

Đó là lý do ta chưa trả lời.

"Ông ta ngả lưng ra ghế, tay xoa xoa thái dương.

Bạch Vô Trần thấy thế, bước lại phía sau, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho cha.

"Phụ thân, con có chuyện muốn hỏi."

"Hử?"

"Chuyện về Lăng tiền bối.

"Nhắc đến Lăng Vô Địch, Bạch Chấn Sơn hơi nhíu mày, nhưng không nói gì.

Bạch Vô Trần tiếp tục nói:

"Từ ngày người ấy đến, con học được nhiều điều.

Nhưng có lúc con tự hỏi, người ấy rốt cuộc có thực sự là cao nhân như lời không?

Hay chỉ là.

"Bạch Vô Trần không dám nói hết câu, bởi hắn biết có mấy lời chỉ cần nói một nửa liền đủ để hiểu hết câu chuyện.

Bạch Chấn Sơn nhắm lại mắt, giọng trầm trầm:

"Con có biết tại sao ta vẫn giữ hắn lại không?"

Giọng ông ta không lớn, nhưng mỗi chữ đều có sức nặng.

"Thưa, vì người ấy đã giúp con?"

Bạch Vô Trần đưa ra đáp án hắn cho là đúng nhất.

"Đó là một phần."

Bạch Chấn Sơn mở mắt, nhìn con trai.

"Nhưng quan trọng hơn, hắn có cái đầu.

Con thấy đấy, chỉ trong vài tháng, hắn đã giúp ta thu phục ba tên tù binh mà không tốn một đồng, lại còn khiến chúng cảm kích đến độ nguyện trung thành.

Mấy hôm trước, hắn còn một mình diệt cả ổ cướp U Minh.

"Bạch Vô Trần nghe phụ thân nói, hắn ngạc nhiên xen lẫn kinh ngạc:

"Một mình ổ cướp U Minh?

Con nghe nói ổ đó có chín tên, toàn Bát Phẩm, thủ lĩnh còn là Bát Phẩm viên mãn cơ mà?"

"Đúng vậy.

Và hắn, Bát Phẩm sơ kỳ, đã xử lý gọn."

Bạch Chấn Sơn cười nhạt.

"Không phải bằng võ công, mà bằng mưu kế.

Đầu độc nguồn nước, chờ chúng tê liệt rồi ra tay.

"Đây là kết quả sau một hồi điều tra của Bạch Gia tình báo quân.

Bạch Vô Trần im lặng, suy ngẫm.

Bạch Chấn Sơn tiếp tục nói, bằng một giọng diễn giải:

"Con thử nghĩ xem, nếu có một trận chiến, con sẽ cần loại người nào?

Một võ tướng dũng mãnh xông pha, hay một mưu sĩ có thể nghĩ ra cách đánh mà không tốn một binh một tốt?"

"Cả hai ạ."

"Đúng.

Nhưng võ tướng thì ta có, con cũng có thể rèn luyện thành.

Còn mưu sĩ như hắn, hiếm lắm.

"Bạch Vô Trần ngập ngừng:

"Nhưng phụ thân, nếu hắn chỉ là kẻ lừa đảo, nếu những gì hắn kể về quá khứ chỉ là bịa đặt.

"Bạch Chấn Sơn bật cười, tiếng cười trầm đục trong đêm vắng:

"Con ơi, dù hắn có lừa đảo hay không, thì kết quả hắn mang lại là thật.

Hắn giúp con giải quyết vấn đề ba năm nay.

Hắn giúp ta thu phục ba tên thuộc hạ mới.

Hắn diệt ổ cướp mà quan quân mấy lần bất lực.

Con bảo, nếu hắn là lừa đảo, thì cái lừa đảo ấy đáng giá bao nhiêu?"

Bạch Vô Trần sững người.

"Ta không cần biết hắn có từng là cao nhân hay không.

Hiện tại, hắn chỉ là Bát Phẩm, dưới ta rất xa.

Nhưng cái đầu của hắn, cái cách hắn xoay xở, thứ đó đáng giá hơn cả trăm tên Bát phẩm.

"Ông ngừng lại, nhìn con trai với ánh mắt sâu xa:

"Con hãy nhớ, ở cái thời loạn này, không phải ai mạnh cũng thắng.

Có khi kẻ yếu lại thắng bằng cái đầu.

Lăng Vô Địch có cái đầu đó.

Đủ rồi.

"Bạch Vô Trần gật đầu, lòng đã thông suốt.

Hắn chấp tay, lễ phép tiếp thu đạo lý.

Bỗng nhiên, một tiếng sấm vang lên ngoài trời.

Mưa theo đó mà bắt đầu trút xuống, lộp bộp trên mái ngói.

Bạch Chấn Sơn bước tới, ông ta nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đang xối xả, khẽ cất tiếng

"Mưa rồi.

Mùa mưa đến sớm hơn mọi năm.

Dân chúng các làng chắc lại khổ.

"Bạch Vô Trần cũng nhìn ra phụ thân có tâm phiền:

"Con nghe nói mấy làng phía đông mất mùa, dân sắp không có gì ăn."

"Ừ.

Chiến tranh đã lấy hết thanh niên trai tráng, ruộng đồng bỏ hoang.

Giờ lại mất mùa.

.."

Bạch Chấn Sơn thở dài.

"Loạn thế mà.

Người dân khổ, nhưng ta cũng chẳng biết làm gì hơn.

"Sáng hôm sau, mưa vẫn chưa ngớt.

Lăng Vô Địch ngồi trong phòng, nhìn ra ngoài trời mưa xám xịt.

Hắn nhớ lại những gì vừa nghe được từ mấy người lính trong lúc đi ngang qua:

dân làng phía đông đói, kéo nhau đi ăn xin;

có nơi còn xảy ra cướp bóc;

vài làng nhỏ đã bỏ hoang.

Hắn chợt nghĩ, nếu chiến tranh cứ tiếp diễn, dân chúng sẽ chết đói hết.

Mà dân chúng chết hết, thì còn ai để cai trị?

Còn ai để tranh giành?

Buồn cười thay, những kẻ cầm quyền dường như không nghĩ xa được thế.

Đúng lúc đó.

Cốc cốc

“Vào đi” Lăng Vô Địch lên tiếng

Bạch Vô Trần gõ cửa bước vào, tay cầm theo một bầu rượu:

"Tiền bối, trời mưa lạnh, uống chút rượu cho ấm.

"Lăng Vô Địch cười, nhận lấy:

"Ngươi rảnh rỗi thế?"

Bạch Vô Trần ngồi xuống, rót hai chén:

"Dạ, hôm nay không có việc gì.

Phụ thân đi gặp tướng quân Phùng Viễn rồi."

"Phùng Viễn?"

Lăng Vô Địch nhấp một ngụm rượu, cay xè.

"Nghe nói ông ta là tướng giỏi?"

Bạch Vô Trần gật đầu:

"Giỏi thật.

Nhưng khó tính lắm.

Phụ thân phải đắn đo mãi mới dám gặp.

"Lăng Vô Địch không hỏi thêm.

Hắn biết, những chuyện quân sự thế này, Bạch Vô Trần không tiện nói, mà hắn cũng không nên biết.

Hai người uống rượu, nhìn mưa.

Một lúc sau, Bạch Vô Trần bỗng hỏi:

"Tiền bối, người từng trải nhiều, có thấy loạn thế này rồi sẽ đi về đâu không?"

Lăng Vô Địch nhìn ra ngoài mưa, thấy vài bóng người lính đang co ro dưới mái hiên:

"Đi về đâu ư?

Loạn thế nào rồi cũng kết thúc.

Sẽ có kẻ thắng, kẻ thua.

Nhưng người dân thì mãi là người dân.

Họ chỉ muốn có cơm ăn, áo mặc, con cái bình an.

Chỉ thế thôi.

"Bạch Vô Trần im lặng.

Một cái im lặng để suy nghĩ về lời hắn nói.

Lăng Vô Địch tiếp:

"Ngươi hỏi làm gì?

Định làm minh chủ cứu đời à?"

Bạch Vô Trần cười khổ:

"Con có làm được gì đâu.

Chỉ thấy dân chúng khổ, trong lòng không yên.

"Nghe vậy, Lăng Vô Địch không khỏi nhìn hắn với ánh mắt khác.

Một chút ngạc nhiên, một chút thích thú:

"Ngươi khác với những công tử nhà giàu ta từng gặp.

"Bạch Vô Trần ngượng ngùng:

"Tiền bối quá khen.

"“Nào tiền bối, ta kính ngài một chén”

Keng

Ngoài trời, mưa vẫn rơi.

Trong phòng, hai người uống rượu, trò chuyện về những chuyện vu vơ.

Chiều hôm đó, có tin từ phía đông báo về:

quân Lương đã vượt sông, tấn công vào một làng nhỏ.

Làng đó không có quân đội trấn giữ, chỉ có dân thường.

Hơn trăm người chết, làng bị thiêu rụi.

Tin tức đến tai Bạch Chấn Sơn khi ông vừa từ chỗ Phùng Viễn trở về.

Ông ngồi lặng hồi lâu, rồi sai người gọi các tướng lĩnh đến họp.

Lăng Vô Địch không được mời.

Hắn vẫn ngồi trong phòng, nhưng qua những gì nghe được từ mấy tên lính, hắn hiểu tình hình đang căng thẳng.

Đêm hôm đó, trong phòng họp, các tướng lĩnh tranh luận gay gắt.

Một bên muốn xuất quân ngay, một bên cho rằng phải chờ lệnh từ cấp trên.

Bạch Chấn Sơn ngồi nghe, không nói gì.

Khi mọi người đã mệt, ông mới lên tiếng:

"Các ngươi nghĩ, trăm con người chết, có đáng để chúng ta liều mạng không?"

Tướng lĩnh trẻ nhất, họ Trần, nói ngay:

"Dĩ nhiên là có!

Đó là dân của chúng ta!

"Một tướng già, họ Lý, lắc đầu:

"Nhưng nếu xuất quân, sẽ đắc tội với Lưu gia.

Họ sẽ cho rằng ta xâm phạm địa bàn của họ.

"Bạch Chấn Sơn gật gù:

"Đúng.

Đó là vấn đề.

"Ông nhìn quanh một lượt, rồi nói:

"Về đi, để ta suy nghĩ.

"Các tướng lui ra, chỉ còn Bạch Vô Trần ở lại.

"Phụ thân tính thế nào?"

Bạch Chấn Sơn thở dài:

"Ta không biết.

Đánh thì đắc tội Lưu gia.

Không đánh thì mất lòng dân.

"Bạch Vô Trần ngập ngừng:

"Hay.

hỏi ý kiến Lăng tiền bối?"

Bạch Chấn Sơn nhìn con trai với ánh mắt dò xét, rồi cười nhạt:

"Ngươi nghĩ hắn có thể nghĩ ra cách?"

Bạch Vô Trần không dám chắc:

"Con không biết.

Nhưng người ấy từng trải.

"Bạch Chấn Sơn im lặng một lúc, rồi gật đầu:

"Được.

Mai ta sẽ hỏi hắn.

Nhưng không phải với tư cách cao nhân, mà như một mưu sĩ.

"Sáng hôm sau, khi mưa đã tạnh, Bạch Vô Trần đến phòng Lăng Vô Địch:

"Tiền bối, phụ thân mời người dùng trà.

"Lăng Vô Địch hơi ngạc nhiên.

Bạch Chấn Sơn chưa bao giờ mời hắn riêng như thế.

Nhưng hắn không hỏi, chỉ gật đầu đi theo.

Trong phòng khách nhỏ, chỉ có ba người:

Bạch Chấn Sơn, Bạch Vô Trần, và Lăng Vô Địch.

Bạch Chấn Sơn mời trà, rồi vào thẳng vấn đề:

"Lăng tiền bối, Ngài dù sao cũng từng là Nhất Phẩm thiên nhân cảnh giới, trải sự cũng nhiều, hôm nay có dịp, tại hạ muốn thỉnh giáo tiền bối, có thể cho ta vài lời khuyên?"

Lăng Vô Địch cười khẽ trong lòng nhấp một ngụm trà, mắt nhìn Bạch Chấn Sơn:

"Gia chủ cứ nói.

"Bạch Chấn Sơn kể lại chuyện làng bị tấn công, chuyện mâu thuẫn với Lưu gia.

Ông kể một cách khách quan, không giấu giếm khó khăn.

Lăng Vô Địch nghe xong, im lặng một lúc, rồi hỏi:

"Gia chủ muốn gì?

Đánh thắng quân Lương?

Hay không đắc tội với Lưu gia?

Hay cả hai?"

Bạch Chấn Sơn nhíu mày:

"Có thể cả hai không?"

Lăng Vô Địch cười:

"Có thể, nếu gia chủ chịu đánh theo cách.

không phải của gia chủ."

"Ý ngài là sao?"

Lăng Vô Địch đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào mắt Bạch Chấn Sơn:

"Quân Lương tấn công làng nhỏ, làng đó thuộc địa bàn Lưu gia.

Nếu gia chủ đem quân sang, Lưu gia sẽ nghĩ gia chủ nhân cơ hội xâm chiếm địa bàn.

Đúng không?"

"Đúng."

"Nhưng nếu gia chủ không đem quân, dân làng chết, dân chúng sẽ oán gia chủ vô dụng, còn Lưu gia cũng chẳng biết ơn vì gia chủ không giúp.

"Bạch Chấn Sơn gật đầu, mắt chăm chú nhìn Lăng Vô Địch.

"Vậy tại sao gia chủ không để Lưu gia tự giải quyết vấn đề của họ?"

Bạch Chấn Sơn nhíu mày:

"Lưu gia?

Họ có đem quân đi đâu?

Họ đang lo giữ thành, không rảnh.

"Lăng Vô Địch cười:

"Gia chủ hiểu lầm rồi.

Không phải bảo Lưu gia đem quân.

Mà là bảo họ.

thấy được trách nhiệm của mình.

"Hắn đứng dậy, đi lại trong phòng:

"Gia chủ hãy cho người đến gặp Lưu Chấn Hùng, báo tin làng của ông ta bị tấn công.

Nói rằng Bạch gia sẵn sàng hỗ trợ, nhưng vì địa phận của ông ta, nên để ông ta quyết định.

Nếu ông ta muốn Bạch gia giúp, thì phải có văn thư chính thức, nêu rõ đây là thỉnh cầu của Lưu gia.

"Bạch Vô Trần nghe đến đây, mắt sáng lên:

"Như vậy, nếu Lưu gia đồng ý, thì chúng ta có danh chính ngôn thuận.

Nếu họ không đồng ý, thì dân làng chết, họ phải chịu trách nhiệm?"

Lăng Vô Địch gật đầu:

"Đúng.

Và quan trọng nhất, gia chủ không mất lòng dân, vì đã chủ động đề nghị giúp đỡ.

Dân làng sẽ biết ơn gia chủ vì đã quan tâm, dù cuối cùng có giúp được hay không.

"Bạch Chấn Sơn trầm ngâm suy nghĩ.

Một lúc sau, ông gật đầu:

"Có lý.

Nhưng nếu Lưu Chấn Hùng không chịu viết văn thư, mà chỉ nói bằng miệng?"

"Thì gia chủ cứ từ chối.

Nói rằng Bạch gia có quy tắc, quân đội không thể tùy tiện vượt địa phận nếu không có văn thư chính thức.

Lưu gia muốn giúp dân thì tự đi mà giúp.

"Bạch Chấn Sơn nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt mới.

Không phải kính nể, mà là đánh giá:

"Ngươi nghĩ nhanh đấy.

"Lăng Vô Địch cười nhạt:

"Chỉ là mấy mánh khóe trải qua sinh tử tích luỹ thôi.

Gia chủ đừng cười.

"Bạch Chấn Sơn lắc đầu:

"Không, có cao kiến của ngài là phúc của Bạch Gia ta, tại hạ lại giải quyết được vấn đề mà đao kiếm không làm nổi.

"Ông đứng dậy, chắp tay với Lăng Vô Địch:

"Cảm ơn ngài.

Ngài đã giúp ta một việc lớn.

"“Không có chi, chỉ là chút kiến thức tại hạ từng trải nghiệm” Lăng Vô Địch xua tay, nhưng trong lời nói luôn ám chỉ sự uyên bác của chính mình.

Đó là lần đầu tiên Bạch Chấn Sơn có cử chỉ thân mật với Lăng Vô Địch.

Không phải vì kính trọng, mà vì thừa nhận giá trị của hắn.

Và hắn càng hiểu một kẻ không mang lại giá trị sớm muộn cũng bị bỏ lại.

Bạch Vô Trần nhìn cảnh đó, lòng vui mừng.

Hắn biết, Lăng Vô Địch đã chính thức có chỗ đứng trong mắt phụ thân hắn—không phải như cao nhân, mà như một mưu sĩ đáng tin.

Năm ngày sau, Lưu Chấn Hùng gửi văn thư sang, thỉnh cầu Bạch gia xuất quân phối hợp đánh quân Lương.

Hắn không còn cách nào khác, vì dân làng bị tàn sát, tiếng oán than vang trời, nếu không làm gì, uy tín của hắn sẽ sụp đổ.

Bạch Chấn Sơn nhận được văn thư, mỉm cười.

Ông sai người đem rượu thịt sang tận phòng Lăng Vô Địch, kèm theo lời nhắn:

"Cảm ơn tiền bối.

"Lăng Vô Địch nhận quà, cười nhạt.

Hắn biết, đây chỉ là bước đầu.

Chiến tranh còn dài, và vai trò của hắn còn nhiều.

Ngoài trời, mưa lại bắt đầu rơi.

Nhưng lần này, Lăng Vô Địch thấy mưa không còn lạnh như trước.

**Hết chương 8.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập