Chương 86: Độc Cô Nhất Đao

Hoàng hôn buông xuống Hoài Xuân Trấn, nhuộm cả bầu trời thành một màu đỏ cam rực rỡ như máu.

Những tia nắng cuối ngày xiên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng dài trên mặt đất, in bóng những thân cây khẳng khiu như những bộ xương khổng lồ.

Gió chiều bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô lăn dài trên con đường đất, tạo nên những âm thanh xào xạc ma mị.

Căn nhà nhỏ cuối thôn nằm lặng lẽ dưới bóng những cây bạch đàn cao vút.

Xung quanh không một bóng người, dân làng đã tránh xa từ sớm, linh cảm có chuyện chẳng lành sắp xảy ra.

Không khí nặng nề, ngột ngạt, như thể cả thiên nhiên đang nín thở chờ đợi.

Độc Cô Nhất Đao đứng đó, cách căn nhà chừng mười trượng.

Hắn không động đậy, chỉ đứng im như một pho tượng, tay phải đặt trên chuôi đao dài sau lưng.

Mái tóc dài bạc trắng bay phần phật trong gió, khuôn mặt khắc khổ với những vết sẹo dọc ngang càng làm tăng thêm vẻ hung dữ.

Đôi mắt hắn nheo lại, ánh nhìn sắc như dao cau xuyên thẳng vào cánh cửa gỗ đóng kín.

Phía sau hắn, năm tên tùy tùng dàn hàng ngang.

Tất cả đều là Ngũ Phẩm Trung Kỳ, tay cầm các loại binh khí:

đại đao, trường kiếm, thiết chùy, lưỡi câu, và một tên cầm song câu liêm.

Chúng đứng im, hơi thở đều đặn, mắt không rời căn nhà.

Không ai nói một lời, chỉ có tiếng gió rít và tiếng lá khô xào xạc.

Thời gian như ngừng trôi.

Một phút.

Hai phút.

Ba phút.

Cánh cửa gỗ từ từ mở ra, không một tiếng động.

Lăng Vô Địch bước ra.

Hắn mặc một bộ y phục đen giản dị, tay phải cầm thanh trường đao, đầu đao chỉa xuống đất.

Hắn dừng lại trước cửa, cách Độc Cô Nhất Đao chừng năm trượng.

Ánh mắt hắn lạnh lùng, không một chút gợn sóng, như thể đối diện với hắn không phải là năm tên sát thủ máu lạnh, mà chỉ là những cái bóng vô hại.

Gió thổi qua, cuốn mấy sợi tóc lòa xòa trước trán hắn.

Hắn không động đậy, không nói một lời.

Độc Cô Nhất Đao nhìn hắn, đôi mắt sắc lạnh lướt từ đầu đến chân, đánh giá từng chi tiết.

Rồi hắn cười, một nụ cười khàn khàn, lạnh lẽo:

"Ma Đao.

Ngươi còn trẻ hơn ta tưởng.

"Lăng Vô Địch không trả lời.

Hắn chỉ đứng đó, tay vẫn buông thõng, mắt vẫn nhìn thẳng.

Độc Cô Nhất Đao tiếp tục:

"Ngươi giết Huyết Sát tam lão chỉ trong một tuần trà.

Không tồi.

Nhưng tam lão chỉ là bọn hạng hai.

Ta khác.

"Lăng Vô Địch khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt:

"Ta không phân biệt hạng nhất hạng nhì.

Ai đến giết ta, ta đều giết lại."

"Ngươi tự tin lắm."

Độc Cô Nhất Đao rút đao sau lưng.

Đó là một thanh đao dài, lưỡi đao cong vút như trăng khuyết, ánh thép xanh lét phản chiếu ánh hoàng hôn, loang lổ những vệt sáng đỏ cam như máu.

Hắn giơ đao lên, chỉa thẳng vào Lăng Vô Địch.

"Đao này tên 'Tàn Nguyệt', đã uống máu hai mươi bảy cao thủ.

Ngươi sẽ là người thứ hai mươi tám.

"Lăng Vô Địch vẫn không động đậy, chỉ nhìn thanh đao, rồi nhìn Độc Cô Nhất Đao.

"Đẹp.

Tiếc là hôm nay nó sẽ gãy.

"Mặt Độc Cô Nhất Đao biến sắc.

Không phải giận dữ, mà là một tia sát khí lạnh lẽo bùng lên trong mắt.

Hắn gầm nhẹ, chân phải đạp mạnh xuống đất, cả người lao vút đi như một mũi tên.

*Viuuu!

Tiếng xé gió vang lên chói tai.

Thanh Tàn Nguyệt vung lên, chém thẳng vào cổ Lăng Vô Địch.

Đường đao nhanh, mạnh, chính xác – đó là tinh hoa của một đời sát phạt.

Lăng Vô Địch nghiêng người, đao của hắn vung lên đỡ.

*Choang!

Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, tóe lửa sáng rực trong hoàng hôn.

Lực đạo từ thanh Tàn Nguyệt truyền qua đao, xuống cánh tay, khiến Lăng Vô Địch hơi nhíu mày.

*Mạnh hơn Huyết Phong.

Nhưng hắn không lùi.

Chân hắn bám chặt xuống đất, thân người vững như bàn thạch.

Đao của hắn vung lên, chém trả.

*Phong Lôi nhất thức – Lôi Đình vạn quân!

Một đường đao bổ xuống như sét đánh.

Độc Cô Nhất Đao né tránh, nhưng vẫn bị đao phong lướt qua vai, rách một mảng áo, để lại vệt máu dài.

Máu thấm đỏ vải, nhưng mặt hắn không biến sắc.

"Hay!"

Hắn quát, mắt sáng rực.

"Lâu rồi ta mới gặp đối thủ xứng tầm!

"Hắn vung đao, tấn công dồn dập.

Mỗi nhát đao đều nhanh như chớp, mạnh như vũ bão.

Tiếng đao rít lên từng hồi, như tiếng gió gào trong khe núi.

Lăng Vô Địch đỡ, né, phản công.

Đao pháp của hắn cũng nhanh không kém.

Phong Lôi đao pháp tinh thông phối hợp với Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công khiến hắn trở nên vô cùng nguy hiểm.

Hắn không sợ bị chém, nên hắn dám mạo hiểm, dám liều.

*Choang!

Choang!

Choang!

Tiếng đao va chạm liên hồi, dồn dập như trống trận.

Hai bóng người xoay chuyển trong vũng sáng, bụi đất bay mù mịt.

Năm tên tùy tùng đứng ngoài quan sát, mắt không rời trận chiến.

Chúng chờ thời cơ.

Và thời cơ đến.

Khi Lăng Vô Địch đang tập trung vào Độc Cô Nhất Đao, tên cầm thiết chùy bất ngờ lao vào từ phía sau.

Thiết chùy nặng cả trăm cân vung lên, bổ thẳng xuống đầu hắn.

Lăng Vô Địch không quay lại, nhưng tai hắn nghe thấy.

Hắn chỉ nghiêng đầu, để thiết chùy đập vào vai.

*Choang!

Thiết chùy đập vào vai hắn phát ra tiếng kim loại vang dội.

Tên cầm thiết chùy trợn mắt khi thấy vai hắn chỉ hơi lún xuống, rồi lại trở lại bình thường, không một vết thương.

Lăng Vô Địch quay lại, đao vung ngang.

*Soạt!

Tên cầm thiết chùy ngã xuống, máu bắn lên mặt Lăng Vô Địch.

Máu nóng hổi, tanh nồng.

**+3.

000 điểm.

Tổng điểm:

48.

200.

**

Bốn tên còn lại hoảng hồn, nhưng Độc Cô Nhất Đao đã quát lên:

"Đừng sợ!

Cùng lên!

"Chúng cùng lao vào.

Đại đao, trường kiếm, lưỡi câu, song câu liêm – bốn binh khí từ bốn hướng, chém thẳng vào người hắn.

Lăng Vô Địch không né.

Hắn đứng im, mắt nhắm nghiền, như thể đón nhận cái chết.

*Phập!

Phập!

Phập!

Phập!

Bốn nhát chém cùng lúc trúng người hắn.

Đại đao chém vào ngực, trường kiếm đâm vào bụng, lưỡi câu móc vào vai, song câu liêm kẹp vào cổ.

Máu bắn ra.

Nhưng không phải máu của Lăng Vô Địch.

Bốn tên đó trợn mắt nhìn – binh khí của chúng chỉ xuyên qua da thịt hắn chừng nửa tấc rồi dừng lại, như đâm vào khối sắt.

Máu hắn chảy ra, nhưng không nhiều.

Lăng Vô Địch mở mắt.

Đôi mắt hắn đỏ rực.

Một tiếng hét dữ dội bật ra từ cổ họng hắn, không phải tiếng người, mà như tiếng gầm của dã thú, như tiếng rít của ma quỷ vừa thoát ra từ địa ngục.

Âm thanh đó xé toạc không gian, khiến bốn tên kia lùi lại run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu.

Đao của hắn vung lên.

*Phong Lôi nhị thức – Phong Lôi tề minh!

Một đường đao vòng tròn, nhanh đến mức không thể thấy bằng mắt thường.

Chỉ nghe tiếng gió rít, tiếng sấm vang, và bốn tên kia đồng loạt ngã xuống.

**+12.

000 điểm.

Tổng điểm:

60.

200.

**

Máu chảy thành suối, thấm đẫm mặt đất.

Mùi tanh nồng bốc lên, quyện với mùi đất ẩm, tạo nên một thứ mùi khủng khiếp.

Độc Cô Nhất Đao đứng đó, mặt tái nhợt.

Hắn nhìn năm xác chết dưới đất, rồi nhìn Lăng Vô Địch – kẻ đang đứng giữa vũng máu, người đầy thương tích, nhưng mắt vẫn đỏ rực, hơi thở vẫn đều đặn.

"Ngươi.

ngươi là quái vật!"

Hắn lắp bắp, tay cầm đao run lên.

Lăng Vô Địch không nói.

Hắn chỉ bước tới, từng bước chậm rãi, vững chãi.

Máu từ vết thương trên người hắn nhỏ xuống, từng giọt, từng giọt, in dấu trên mặt đất.

Độc Cô Nhất Đao lùi lại, rồi bỗng nhiên dừng.

Hắn cắn răng, mắt lóe lên tia điên cuồng.

Hắn biết không thể chạy.

Chỉ có thể đánh.

"Chết đi!

"Hắn lao lên, tung một đao cuối cùng – đao nhanh nhất, mạnh nhất trong đời hắn.

Lăng Vô Địch không né.

Hắn chỉ vung đao lên đón đỡ.

*Choang!

Tiếng va chạm vang lên chói tai.

Thanh Tàn Nguyệt gãy làm đôi, mảnh vỡ bay vút lên không trung, cắm phập xuống đất cách đó mấy trượng.

Độc Cô Nhất Đao đứng đó, tay vẫn cầm chuôi đao, mặt ngơ ngác nhìn thanh đao đã gãy.

Lăng Vô Địch bước tới, đao chỉa vào cổ hắn.

"Ngươi nói đao này sẽ uống máu ta?"

Hắn hỏi, giọng lạnh tanh.

"Nó gãy rồi.

"Độc Cô Nhất Đao nhắm mắt, chờ chết.

*Soạt!

**+5.

000 điểm.

Tổng điểm:

65.

200.

**

Lăng Vô Địch đứng giữa sáu xác chết, thở dốc.

Máu từ những vết thương trên người hắn vẫn chảy, nhưng đã chậm lại.

Vân Tiêu Tâm Kinh bắt đầu phát huy tác dụng, những vết thương se lại, lành dần.

Hắn ngước nhìn bầu trời.

Hoàng hôn đã tắt, màn đêm bắt đầu buông xuống.

Những vì sao đầu tiên lấp lánh trên bầu trời tím sẫm.

Gió thổi qua, mát lạnh, cuốn đi mùi máu tanh nồng nặc.

Hắn cúi xuống, nhặt mảnh vỡ của thanh Tàn Nguyệt, ngắm nghía.

Một thanh đao đẹp, tiếc là đã gãy.

Rồi hắn quay người, bước vào căn nhà nhỏ, đóng cửa lại.

Phía sau, chỉ còn lại những xác chết và màn đêm tĩnh mịch.

Trên một ngọn cây cao cách đó không xa, Hắc Ảnh đứng đó, mắt dõi theo toàn bộ trận chiến.

Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ ghi nhận.

Khi Lăng Vô Địch đã vào nhà, hắn mới lẩm bẩm:

"Một mình giết sáu người, trong đó có Độc Cô Nhất Đao.

Hắn còn có thể mạnh hơn nữa không?"

Hắn quay sang tên thuộc hạ:

"Báo cáo về tổng bộ.

Ma Đao vừa tiêu diệt Độc Cô Nhất Đao và năm tùy tùng.

Hắn bị thương, nhưng không nặng.

Đề nghị nâng hạng của hắn trên Tiềm Long Bảng lên vị trí thứ năm.

Và gửi lời mời chính thức lần nữa."

"Dạ!

"Hắc Ảnh nhìn về phía căn nhà nhỏ, nơi ánh đèn dầu vừa được thắp lên, leo lét trong bóng tối.

*Lăng Vô Địch, ngươi càng ngày càng khiến ta tò mò.

Và Ám Ảnh Các càng ngày càng cần người như ngươi.

Hắn cười, rồi biến mất trong bóng tối.

Trong căn nhà nhỏ, Lăng Vô Địch ngồi xếp bằng trên giường, vận chuyển Vân Tiêu Tâm Kinh.

Những vết thương trên người hắn lành dần, da thịt se lại.

Hắn nhìn vào bảng hệ thống:

**Điểm hiện tại:

65.

200.

**

**Phong Lôi Đao Pháp:

Tinh thông.

**

**Điểm cần để lên Viên mãn:

30.

000.

**

Hắn mỉm cười.

Chỉ cần thêm một trận nữa, hắn sẽ có đủ điểm để nâng đao pháp lên cấp độ cao nhất.

Bên ngoài, màn đêm tối đen như mực, chỉ có tiếng gió rít và tiếng lá khô xào xạc.

*Còn một nhóm nữa.

Hắc Bạch Vô Thường.

Hai tên Ngũ Phẩm Hậu Kỳ, phối hợp ăn ý.

Sẽ khó hơn Độc Cô Nhất Đao nhiều.

Hắn nằm xuống, nhắm mắt.

*Nhưng ta vẫn chờ.

**Hết chương 86.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập