Mặt trời lên cao, những tia nắng chói chang xuyên qua lớp mây mỏng, soi sáng con đường chính của Hoài Xuân Trấn.
Không khí buổi trưa oi ả, tiếng ve kêu rả rích từ những tán cây cổ thụ hai bên đường.
Nhưng hôm nay, thị trấn nhỏ này còn oi ả hơn bởi những luồng tin tức đang lan truyền như vũ bão.
Tại tửu lâu Xuân Phong Lâu, nơi vừa chứng kiến trận đại chiến kinh hoàng cách đây mấy ngày, giờ đây lại tấp nập khách lạ.
Họ là những võ giả từ khắp nơi đổ về, tò mò muốn nhìn thấy tận mắt nơi xảy ra trận chiến.
Trên tường, trên cột, những vết đao chém còn in sâu, những vệt máu khô vẫn chưa kịp lau sạch.
Một bàn lớn ở góc quán, năm sáu người đang xì xào bàn tán.
"Nghe nói Độc Cô Nhất Đao chết rồi.
Cả năm tên tùy tùng cũng chết theo."
"Thật à?
Độc Cô Nhất Đao đó từng giết hai mươi bảy mạng, uy danh lẫy lừng mà?"
"Thật.
Có người tận mắt chứng kiến.
Hắn bị Ma Đao chém gãy đao, rồi một nhát kết liễu."
"Ma Đao bây giờ là hạng mấy trên Tiềm Long Bảng rồi?"
"Hình như vừa được nâng lên hạng năm.
Thiên Cơ Lâu cập nhật sáng nay."
"Trời ơi, hạng năm Tiềm Long Bảng!
Mà hắn chỉ mới 27 tuổi!
"Đám đông xôn xao, những lời bàn tán cứ thế lan ra.
—
Cùng lúc đó, trong căn nhà nhỏ cuối thôn, Lăng Vô Địch đang ngồi xếp bằng trên giường.
Hắn vừa vận công xong, những vết thương trên người đã lành hẳn.
Vân Tiêu Tâm Kinh tinh thông quả nhiên lợi hại, tốc độ hồi phục nhanh hơn trước gấp bội.
Hắn nhìn vào bảng hệ thống:
**Điểm hiện tại:
65.
200.
**
**Phong Lôi Đao Pháp:
Tinh thông.
**Điểm cần để lên Viên mãn:
30.
000.
Hắn tính toán:
nếu nâng đao pháp lên viên mãn, uy lực sẽ tăng thêm ít nhất gấp rưỡi.
Khi đó, dù gặp Hắc Bạch Vô Thường, hắn cũng tự tin hơn.
Nhưng chưa kịp nghĩ tiếp, hắn nghe thấy tiếng động từ ngoài cửa.
*Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, đều đặn.
Lăng Vô Địch đứng dậy, tay cầm đao, mắt nhìn về phía cửa.
Hắn không hỏi, chỉ đứng im chờ đợi.
"Có khách quý đây, Ma Đao không ra mở cửa sao?"
Giọng nói quen thuộc – Hắc Ảnh.
Lăng Vô Địch mở cửa.
Hắc Ảnh đứng đó, trên tay cầm một phong thư lớn, mặt tươi cười hơn mọi khi.
"Chúc mừng Ma Đao.
Ngươi vừa lên hạng năm Tiềm Long Bảng.
"Hắn đưa phong thư cho Lăng Vô Địch.
Bên trong là bản tin mới nhất của Thiên Cơ Lâu, có in rõ tên hắn ở vị trí thứ năm.
Lăng Vô Địch liếc qua, rồi trả lại:
"Cám ơn.
Có chuyện gì?"
Hắc Ảnh cười bí hiểm:
"Có hai tin.
Một tin tốt, một tin xấu.
Muốn nghe tin nào trước?"
"Tin xấu.
"Hắc Ảnh gật đầu, giọng trầm xuống:
"Kiếm Tông vừa ra lệnh truy sát ngươi.
Không phải loại thường đâu.
Chúng cử một Tứ phẩm cao thủ đến.
"Lăng Vô Địch nheo mắt:
"Tứ phẩm?"
"Đúng.
Là Nhị trưởng lão Kiếm Tông, tên Lý Thiên Cương, Tứ phẩm sơ kỳ.
Hắn là sư thúc của Lý trưởng lão mà ngươi đã gặp ở Cửu Tiêu.
Nghe nói hắn rất cưng chiều đám đệ tử, nay ngươi giết hơn bảy mươi mạng, hắn thề phải lấy đầu ngươi.
"Lăng Vô Địch im lặng một lúc.
Tứ phẩm sơ kỳ – mạnh hơn hắn một bậc lớn.
Dù có Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công viên mãn, hắn cũng không dám chắc thắng.
"Bao giờ hắn đến?"
"Ba ngày nữa.
Hắn đang từ tổng bộ Kiếm Tông lên đường.
"Lăng Vô Địch gật đầu:
"Tin tốt là gì?"
Hắc Ảnh cười:
"Tin tốt là Ám Ảnh Các chúng tôi chính thức mời ngươi gia nhập.
Và để chứng minh thiện chí, chúng tôi sẽ giúp ngươi đối phó với Lý Thiên Cương.
"Lăng Vô Địch nhướng mày:
"Giúp thế nào?"
"Chúng tôi có một cao thủ Tứ phẩm đang ở gần đây.
Hắn có thể giúp ngươi, nhưng với điều kiện ngươi phải chấp nhận gia nhập và hoàn thành một nhiệm vụ đầu tiên."
"Nhiệm vụ gì?"
"Ám sát một mục tiêu ở thành Đông Hải.
Chi tiết sẽ nói sau.
Nhưng bảo đảm điểm cống hiến cao.
"Lăng Vô Địch suy nghĩ.
Hắn đang bị dồn vào thế khó.
Một mình đối đầu với Tứ phẩm là quá liều.
Nhưng gia nhập Ám Ảnh Các đồng nghĩa với việc chính thức trở thành sát thủ, vướng vào vòng xoáy của tổ chức ngầm.
"Cho ta thời gian suy nghĩ.
"Hắc Ảnh gật đầu:
"Một ngày.
Ngày mai ta quay lại.
"Hắn quay người bước đi, rồi dừng lại, nói thêm:
"À, còn một tin nữa.
Hắc Bạch Vô Thường đã đến Hoài Xuân Trấn từ tối qua.
Chúng đang chờ thời cơ.
Cẩn thận.
"Rồi hắn biến mất.
Chiều tối, Lăng Vô Địch ngồi bên cửa sổ, nhìn ra con đường vắng.
Mặt trời đang lặn dần, những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả góc trời.
Gió thổi nhẹ, mang theo hương lúa chín từ cánh đồng xa.
Hắn suy nghĩ về những lựa chọn.
*Gia nhập Ám Ảnh Các, có đồng minh, có tài nguyên, nhưng mất tự do.
Không gia nhập, một mình đối đầu với Tứ phẩm và Hắc Bạch Vô Thường, rủi ro cao.
Hắn cười nhạt.
*Tự do?
Ở giang hồ này, làm gì có tự do.
Chỉ có sống và chết.
Hắn quyết định.
Sáng hôm sau, Hắc Ảnh trở lại.
Hắn không hỏi, chỉ nhìn Lăng Vô Địch chờ đợi.
Lăng Vô Địch lôi từ trong túi ra tấm lệnh bài màu đen mà Hắc Ảnh đã đưa lần trước.
"Ta đồng ý.
"Hắc Ảnh cười tươi:
"Hoan nghênh Ma Đao gia nhập Ám Ảnh Các.
"Hắn lôi ra một tấm bản đồ, trải lên bàn.
"Đây là kế hoạch.
Hắc Bạch Vô Thường đang ở trọ tại tửu lâu Phong Trần, cách đây hai con phố.
Chúng sẽ ra tay vào tối nay.
Chúng ta sẽ phục kích chúng trước.
"Lăng Vô Địch nhìn bản đồ, ghi nhớ từng chi tiết.
"Còn Lý Thiên Cương?"
"Cao thủ của chúng ta sẽ đối phó với hắn.
Ngươi chỉ cần lo phần Hắc Bạch Vô Thường.
Nhưng nhớ, giữ mạng sống.
Chúng ta còn nhiều nhiệm vụ cho ngươi.
"Lăng Vô Địch gật đầu.
Đêm xuống, Hoài Xuân Trấn chìm trong bóng tối.
Trăng lên cao, nhưng bị những đám mây đen che khuất, chỉ còn những tia sáng yếu ớt lọt qua kẽ hở.
Gió thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô lăn dài trên mặt đất, tạo nên những âm thanh xào xạc ma mị.
Lăng Vô Địch đứng trên nóc một ngôi nhà, mắt dõi về phía tửu lâu Phong Trần.
Hắn thấy hai bóng người từ trong bóng tối bước ra – một trắng, một đen.
Hắc Bạch Vô Thường.
Chúng di chuyển nhanh, im lặng, như hai cái bóng.
Hướng về phía căn nhà của hắn.
Lăng Vô Địch mỉm cười lạnh lùng.
*Các ngươi đến tìm ta, nhưng ta sẽ tìm các ngươi trước.
Hắn nhảy xuống, đón đầu chúng.
Trận chiến cuối cùng ở Hoài Xuân Trấn sắp bắt đầu.
**Hết chương 87.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập