Chương 88: Tử Chiến Không Lùi

Màn đêm bao trùm Hoài Xuân Trấn như một tấm vải nhung đen khổng lồ, chỉ được điểm xuyết bởi vài ánh đèn leo lét từ những ngôi nhà còn thức giấc.

Trăng đã bị mây đen che khuất từ lâu, không một tia sáng nào lọt xuống mặt đất.

Gió đêm thổi mạnh, cuốn theo những cơn lốc bụi nhỏ xoáy tròn trên các ngõ phố vắng.

Tiếng lá khô xào xạc, tiếng côn trùng rả rích, tất cả hòa thành bản nhạc đêm ma mị.

Lăng Vô Địch đứng trên nóc một ngôi nhà cao nhất khu phố Tây, mắt dõi về phía tửu lâu Phong Trần.

Hắn đã thuộc lòng từng con đường, từng ngõ hẻm, từng bóng cây trong khu vực này.

Tay phải hắn đặt trên chuôi đao, các ngón tay khẽ siết chặt rồi lại thả lỏng, điều chỉnh nhịp thở.

Từ xa, hai bóng người hiện ra trong bóng tối.

Một trắng, một đen.

Chúng di chuyển không một tiếng động, như hai bóng ma lướt trên mặt đất.

Bóng trắng đi trước, bóng đen theo sát phía sau, khoảng cách giữa chúng không quá một trượng.

Nhịp bước chân của chúng đồng nhất, như thể cùng một người.

*Phối hợp hoàn hảo.

Lăng Vô Địch nheo mắt, cố gắng quan sát.

Trong bóng tối, hắn chỉ thấy lờ mờ những đường nét.

Một tên mặc bạch y, tóc dài trắng xóa, khuôn mặt trắng bệch như ma.

Tên kia mặc hắc y, tóc đen dài, da mặt đen sạm, chỉ thấy ánh mắt sáng quắc.

Cả hai đều cao lớn, tay cầm những thanh binh khí kỳ dị – đó là những lưỡi hái tử thần, cong vút như trăng khuyết, lưỡi sắc xanh lét phản chiếu thứ ánh sáng kỳ lạ từ chính bản thân chúng.

*Pháp bảo.

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo tỏa ra từ hai thanh binh khí đó.

Không phải thép thường, không phải đồng đen.

Chúng có một thứ hơi thở riêng, như thể đã uống máu hàng ngàn người.

Chúng đang tiến về phía căn nhà nhỏ của hắn.

Lăng Vô Địch hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh tràn vào phổi.

Rồi hắn nhảy xuống.

Không một tiếng động.

Hắn đáp xuống mặt đất, đứng chắn ngay con đường mà hai bóng người sắp đi qua.

Cách hắn chừng mười trượng, hai bóng người dừng lại.

Im lặng.

Gió thổi qua, cuốn theo bụi mù.

Không ai nói lời nào.

Lăng Vô Địch nhìn thẳng vào hai bóng người.

Dù trong bóng tối, hắn vẫn thấy rõ ánh mắt chúng – hai đôi mắt sáng quắc, không chút cảm xúc, như mắt rắn độc trước khi vồ mồi.

Bạch y nhân lên tiếng trước, giọng khàn khàn, lạnh lẽo như gió mùa đông:

"Ma Đao.

Ngươi biết chúng ta đến?"

Lăng Vô Địch không trả lời.

Hắn chỉ đứng đó, tay vẫn đặt trên đao.

Hắc y nhân cười khẩy, tiếng cười nghe như ma đói:

"Im lặng là tốt.

Im lặng để chết.

"Hai bóng người bắt đầu di chuyển.

Chúng tách ra, mỗi tên một hướng, tạo thành thế gọng kìm.

Bước chân của chúng nhẹ đến mức Lăng Vô Địch không nghe thấy một tiếng động nào dù chỉ là lá khô vỡ dưới chân.

Chỉ có tiếng gió rít và tiếng thở nhẹ nhàng của chúng – những nhịp thở đều đặn, chậm rãi, như đang tận hưởng khoảnh khắc trước khi giết người.

Lăng Vô Địch từ từ rút đao.

Tiếng đao ra khỏi vỏ nghe *soạt* một tiếng, nhẹ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Bạch y nhân động trước.

Hắn lao tới như một tia chớp trắng, lưỡi hái vung lên, chém ngang từ trái sang phải.

Tiếng gió rít *viu* một tiếng chói tai, lưỡi hái xé toạc không khí, lao thẳng vào cổ Lăng Vô Địch.

Lăng Vô Địch không né, đao của hắn vung lên đỡ.

*Choang!

Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai, tóe lửa sáng rực trong bóng tối.

Lực đạo từ lưỡi hái truyền qua đao khiến Lăng Vô Địch hơi khựng lại.

Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương từ thanh pháp bảo truyền sang, khiến tay hắn tê đi.

*Không ổn.

Ngay lúc đó, hắc y nhân từ phía sau lao tới.

Lưỡi hái của hắn chém dọc từ trên xuống, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Lăng Vô Địch.

Lăng Vô Địch nghiêng người, suýt soát né qua.

Lưỡi hái lướt sát tai, tiếng gió rít bên tai như tiếng ma gào.

Hắn cảm nhận được luồng khí lạnh từ lưỡi hái phả vào má, lạnh đến nỗi da thịt như tê cứng.

Hai tên tấn công dồn dập.

Chúng phối hợp như một, không để cho hắn một khe hở nào.

Lưỡi hái của bạch y nhân luôn tấn công từ phía trước, còn hắc y nhân từ phía sau.

Mỗi nhát chém đều nhắm vào chỗ hiểm:

cổ, tim, bụng.

Lăng Vô Địch vừa đỡ vừa né.

Đao của hắn vung lên liên tục, tiếng *choang choang choang* vang lên không dứt.

Những tia lửa bắn ra tung tóe, soi sáng những gương mặt đầy sát khí trong tích tắc rồi vụt tắt.

Mỗi lần chạm vào lưỡi hái, hắn lại cảm nhận luồng khí lạnh truyền sang, khiến tốc độ phản xạ của hắn chậm dần.

Tay hắn bắt đầu tê cóng, các ngón tay cử động khó khăn.

*Pháp bảo này có tà khí.

Hắn nhìn vào mắt hai tên kia.

Đôi mắt chúng sáng quắc, không hề có dấu hiệu mệt mỏi.

Chúng thở đều, nhịp nhàng, như hai cỗ máy giết người.

Lăng Vô Địch cắn răng, vận chuyển Huyết Ẩn Chân Kinh.

Luồng chân khí âm hàn trong cơ thể hắn trỗi dậy, chống lại luồng khí lạnh từ pháp bảo.

Cảm giác tê cóng giảm dần.

Hắn đổi chiến thuật.

Thay vì đỡ, hắn né tránh nhiều hơn.

Hắn để lưỡi hái chém vào người mình.

*Choang!

Choang!

Hai nhát chém cùng lúc trúng vào vai và lưng hắn.

Quần áo rách toạc, da thịt lộ ra, nhưng chỉ có vệt trắng mờ.

Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công viên mãn phát huy tác dụng.

Hai tên kia ngỡ ngàng.

Mắt chúng mở to, kinh ngạc.

"Không thể nào!"

Bạch y nhân thốt lên.

Lăng Vô Địch không bỏ lỡ cơ hội.

Đao của hắn vung lên, chém thẳng vào bạch y nhân.

*Phong Lôi nhất thức – Lôi Đình vạn quân!

Đường đao bổ xuống như sét đánh.

Bạch y nhân vội vã giơ lưỡi hái lên đỡ.

*Choang!

Lực đạo khủng khiếp khiến bạch y nhân lùi lại ba bước, chân loạng choạng.

Hắn hộc ra một ngụm máu, mặt trắng bệch càng thêm trắng.

Hắc y nhân thấy vậy, gầm lên lao tới.

Lưỡi hái của hắn vung lên, nhưng lần này, thay vì chém, hắn tung ra một thứ.

Một luồng khói đen từ lưỡi hái phun ra, bao trùm lấy Lăng Vô Địch.

Lăng Vô Địch lập tức cảm thấy choáng váng.

Khói đen có độc!

Hắn nín thở, vận công chống lại, nhưng mắt hắn bắt đầu mờ đi, đầu óc quay cuồng.

*Nguy hiểm!

Hắn nhắm mắt, dựa vào cảm giác.

Tai hắn lắng nghe.

Tiếng thở của hai tên kia – bên trái, bên phải.

Tiếng bước chân của chúng – đang tiến lại gần.

Đao của hắn vung lên, không phải tấn công, mà phòng thủ.

Hắn múa đao thành một vòng tròn bảo vệ quanh người, tạo thành một bức tường đao không thể xuyên qua.

Tiếng *choang choang* vang lên khi lưỡi hái của chúng chạm vào bức tường đao.

Lăng Vô Địch cố gắng tập trung.

Hắn vận chuyển Vân Tiêu Tâm Kinh, luồng chân khí ấm áp lan tỏa, giải độc.

Mắt hắn từ từ mở ra, khói đen đã tan bớt.

Hai tên kia đang đứng cách hắn chừng ba trượng, thở dốc.

Mắt chúng ánh lên vẻ kinh ngạc pha lẫn sợ hãi.

"Ngươi.

ngươi không chết?"

Hắc y nhân lắp bắp.

Lăng Vô Địch không trả lời.

Hắn chỉ cười, nụ cười lạnh lùng, máu từ khóe miệng chảy ra do nội thương nhẹ vì cố gắng chống độc.

Đao của hắn vung lên lần nữa.

*Phong Lôi nhị thức – Phong Lôi tề minh!

Đường đao vòng tròn, nhanh đến mức không thể thấy bằng mắt thường.

Chỉ nghe tiếng gió rít, tiếng sấm vang, và hai bóng người đồng loạt ngã xuống.

Nhưng không.

Chúng không ngã.

Chúng vẫn đứng, nhưng tay đã buông lỏng lưỡi hái.

Hai thanh pháp bảo rơi xuống đất, phát ra tiếng *keng* khô khốc.

Bạch y nhân cúi đầu nhìn ngực mình, nơi một vết đao đã xuyên qua.

Máu đen chảy ra, hôi thối.

Hắn ngước lên nhìn Lăng Vô Địch, mắt mở to vô hồn, rồi từ từ ngã khuỵu.

Hắc y nhân cũng vậy, vết đao chém ngang bụng, nội tạng trào ra.

Hắn cố gắng bò về phía lưỡi hái, nhưng chỉ được một đoạn thì tắt thở.

Lăng Vô Địch đứng đó, thở dốc.

Mồ hôi và máu hòa lẫn, thấm đẫm áo.

Hắn cúi xuống, nhặt hai thanh lưỡi hái lên.

Cảm giác lạnh lẽo từ chúng vẫn còn, nhưng giờ đây, chúng nằm im trong tay hắn, như những con thú đã thuần phục.

**Hệ thống báo:

Giết Hắc Bạch Vô Thường (hai Ngũ Phẩm Hậu Kỳ)

, nhận 12.

000 điểm.

Tổng điểm:

77.

200.

**

Hắn nhìn hai xác chết dưới đất, rồi nhìn lên bầu trời.

Mây đen đã tan, trăng ló dạng, soi sáng cả khu phố vắng.

Gió thổi qua, mát lạnh, cuốn đi mùi máu tanh.

Từ xa, một bóng người từ từ bước ra.

Hắc Ảnh.

"Ngươi thắng rồi."

Hắn nói, giọng khâm phục.

"Ngay cả ta cũng không dám chắc ngươi thắng nổi hai tên đó, nhất là khi chúng có pháp bảo.

"Lăng Vô Địch không trả lời.

Hắn chỉ đứng đó, tay vẫn cầm hai thanh lưỡi hái.

Hắc Ảnh nhìn chúng, mắt sáng lên:

"Pháp bảo tốt.

Thuộc về ngươi.

Có thể bán cho tổ chức lấy điểm cống hiến, hoặc giữ lại dùng.

"Lăng Vô Địch nhìn chúng một lúc, rồi cất vào túi.

"Giữ lại.

"Hắc Ảnh gật đầu:

"Tốt.

Nhưng còn Lý Thiên Cương.

Hắn sẽ đến trong hai ngày nữa.

Ngươi cần nghỉ ngơi và chuẩn bị.

"Lăng Vô Địch gật đầu.

Hắn quay người, bước về căn nhà nhỏ, để lại Hắc Ảnh đứng đó với hai xác chết.

Tiếng bước chân hắn vang lên nhẹ nhàng trên con đường vắng, hòa vào màn đêm tĩnh mịch.

**Hết chương 88.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập