Mười ngày sau khi Lưu Chấn Hùng gửi văn thư, chiến sự bắt đầu nóng lên ở vùng biên giới.
Bạch Chấn Sơn điều năm trăm quân phối hợp với quân Lưu gia, đánh một trận lớn với quân Lương.
Trận đánh kéo dài ba ngày, cuối cùng quân Lương thua trận, rút lui về phía bắc.
Tin thắng trận lan nhanh khắp vùng, dân chúng các làng mừng rỡ, đốt pháo ăn mừng.
Nhưng niềm vui chẳng kéo dài được bao lâu.
Một tuần sau, khi Lăng Vô Địch cùng Bạch Vô Trần đi dạo ngoài doanh trại, họ gặp một đoàn người tản cư từ phía đông kéo về.
Đàn ông thì vác trên vai những gói đồ ít ỏi, đàn bà bồng con, trẻ con thì lê từng bước mệt mỏi.
Mặt mũi họ đen đúa, áo quần rách rưới, mắt vô hồn nhìn về phía trước.
Lăng Vô Địch dừng lại, nhìn đoàn người đi qua.
Một bà lão gần đó ngồi dưới gốc cây, ôm một đứa trẻ đang khóc ré lên vì đói.
Bạch Vô Trần chạy lại, hỏi thăm vài câu, rồi quay về nói với Lăng Vô Địch:
"Làng của họ bị quân Lương đốt.
Mất mùa, không có gì ăn, lại thêm giặc giã, phải bỏ làng mà đi.
"Lăng Vô Địch nhìn đoàn người, không nói gì.
Hắn thấy một người đàn ông trẻ, chừng ba mươi, đang đỡ một bà cụ già yếu.
Trên lưng hắn đeo một đứa bé, tay xách một túi vải ố vàng.
Mắt hắn đỏ hoe, nhưng vẫn cố nén.
Rồi hắn thấy một đứa bé gái, chừng bảy tám tuổi, ngồi thụp xuống ven đường, ôm bụng.
Nó không khóc, chỉ nhìn theo đoàn người với ánh mắt vô hồn.
Lăng Vô Địch đứng đó, nhìn.
Trong lòng hắn, những cảm xúc xưa cũ chợt trỗi dậy.
*Kiếp trước, ta cũng từng như thế.
Mồ côi, không nhà, không cửa.
Lang thang khắp nơi, xin từng bữa ăn.
Nhưng ít ra, kiếp trước không có chiến tranh.
Không có cảnh người chết đói ven đường.
Hắn thấy cay cay nơi sống mũi, nhưng rồi tự nhủ:
*Mẹ kiếp, mình là ai mà xúc động?
Mình là kẻ vô sỉ, chỉ lo cho mình.
Chuyện thiên hạ, mặc kệ.
Nhưng chân hắn vẫn đứng đó, không bước đi.
Bạch Vô Trần nhìn hắn, ngập ngừng:
"Tiền bối, người.
không sao chứ?"
Lăng Vô Địch lắc đầu, giọng thản nhiên:
"Về thôi.
"Hắn quay lưng bước đi, không ngoảnh lại nhìn đoàn người lần nữa.
—
Chiều hôm đó, Bạch Vô Trần ngồi trong phòng Lăng Vô Địch, uống rượu.
Hắn có vẻ trầm tư hơn mọi khi.
"Tiền bối, hồi sáng.
người thấy đoàn người đó không?"
Lăng Vô Địch nhấp rượu, hắn hơi bất ngờ vì Bạch Vô Trần đột ngột hỏi về vấn đề này, nhưng rồi đầu óc hắn loé lên một cái, hắn liền hiểu cậu nhóc mục đích :
"Thấy."
"Con thấy.
thương họ quá.
"Lăng Vô Địch không trả lời, trong lòng gật gù vì hắn đoán không sai.
Hắn rót thêm rượu, uống một hơi dài.
Bạch Vô Trần tiếp:
"Không biết Bạch gia có thể làm gì cho họ không?
Mở kho phát chẩn chẳng hạn?"
Một câu hỏi, nếu là người chưa từng chịu trách nhiệm pháp lý khi bán bảo hiểm chắc hẳn sẽ lập tức lên tiếng đưa ra chính kiến của mình, nhưng Lăng Vô Địch là ai, quán quân doanh số.
Lăng Vô Địch đặt chén rượu xuống, nhìn Bạch Vô Trần với ánh mắt kỳ lạ.
Một thoáng suy tính lướt qua trong đầu.
*Thằng nhỏ này có lòng tốt thật.
Nhưng lòng tốt trong loạn thế dễ giết người lắm.
Nó muốn phát chẩn?
Chuyện đó liên quan đến lương quân, đến quyết định của Bạch Chấn Sơn.
Mình mà xen vào, chỉ tổ vạ miệng.
“Thậm chí mạng nhỏ cũng bị liên lụy như chơi”
Hắn nghĩ tiếp:
*Hơn nữa, mình cần nó yên ổn.
Nó bị trọng phạt thì mình hộ pháp cho ai?
Ai làm lá chắn cho mình?
Phải giữ nó ở bên, nhưng không được để nó làm liều.
Lăng Vô Địch cười nhạt, lời nói có chút vô thưởng vô phạt:
"Chuyện đó, ngươi nên hỏi phụ thân ngươi.
Ta chỉ là kẻ ở nhờ, không dám xen vào việc lớn của Bạch gia.
"Bạch Vô Trần nghe vậy, im lặng, rồi gật đầu:
"Tiền bối nói phải.
"Hắn cũng biết mình có chút thất thố.
Hắn uống cạn chén rượu, rồi chợt nhăn mặt, đưa tay lên ngực.
Vẻ mặt đau đớn.
Lăng Vô Địch nhíu mày, chạy lại quan sát:
"Làm sao?"
Bạch Vô Trần thở dốc mấy hơi, mặt tái đi:
"Con.
con thấy hơi khó chịu ở ngực.
Chỗ cũ ấy mà.
"Lăng Vô Địch đứng dậy, đến bên hắn, bắt mạch.
Hắn chẳng hiểu gì về y thuật, nhưng diễn thì phải diễn cho trót.
Một lúc sau, hắn nói, giọng trầm xuống:
"Băng độc lại tái phát.
Ngươi gần đây suy nghĩ nhiều quá, tâm trạng bất ổn, khiến nó nhân cơ hội hoành hành.
"Bạch Vô Trần lo lắng:
"Vậy.
có nguy hiểm không ạ?"
Lăng Vô Địch lắc đầu, giọng đầy tự tin giả tạo:
"Có ta ở đây, không sao.
Nhưng ngươi phải tĩnh dưỡng, đừng nghĩ ngợi lung tung.
Mấy chuyện dân chúng đó, để phụ thân ngươi lo.
"Bạch Vô Trần gật đầu, lòng yên tâm phần nào.
Hắn đâu biết, vị
"cao nhân"
trước mặt đang thầm nghĩ:
*May mà nó không chết ở đây.
Nó mà chết, Bạch Chấn Sơn sẽ lột da ta mất.
*Không được nếu còn không tìm ra cách giải cho nó, sớm muộn ta cũng bị lột da*
Mấy hôm sau, Bạch Chấn Sơn cho mở kho phát chẩn.
Không phải phát cho tất cả, mà chỉ cho những người già yếu, trẻ em, và những gia đình có người chết trong chiến tranh.
Mỗi người được một ít gạo, đủ sống lay lắt vài ngày.
Bạch Vô Trần biết tin, mừng lắm, chạy sang kể với Lăng Vô Địch.
Lăng Vô Địch chỉ cười nhạt trong lòng:
*Lão già này khôn thật.
Phát ít thôi, vừa đủ để dân nhớ ơn, vừa không ảnh hưởng đến quân lương.
Đúng là chính khách.
Nhưng ngoài mặt, hắn chỉ gật gù:
"Phụ thân ngươi sáng suốt.
"Một tháng sau, tình hình dần ổn định.
Quân Lương rút lui hoàn toàn, Lưu gia và Bạch gia tạm thời hòa hoãn.
Dân chúng các làng bắt đầu trở về, dựng lại nhà cửa, khai hoang ruộng đồng.
Lăng Vô Địch vẫn sống những ngày tháng bình yên trong doanh trại.
Hắn luyện công, uống rượu với Bạch Vô Trần, thỉnh thoảng được Bạch Chấn Sơn mời đến hỏi ý kiến vài việc nhỏ—nhưng lần nào hắn cũng chỉ nói nửa vời, không dám lộ liễu.
Trong tối hắn cũng đang tìm cách học lỏm Công Pháp mà Bạch Vô Trần tu luyện, mong rằng từ hệ thống tìm ra cách hoá giải cho tiểu tử đó.
Thực lực của hắn đã ổn định ở Bát Phẩm sơ kỳ, 'Thiết Thạch Quyền' đã tinh thông.
Hắn bắt đầu nghĩ đến việc tìm kiếm công pháp cao cấp hơn, để chuẩn bị cho những đột phá tiếp theo.
Nhưng hắn biết, chuyện đó không dễ.
Công pháp Lục phẩm trở lên đều là bảo bối của các gia tộc, tông môn, không phải muốn là có.
Hắn cần cơ hội.
Chiều hôm ấy, Bạch Vô Trần đến phòng hắn với vẻ mặt khác thường.
"Tiền bối, có chuyện này.
không biết có nên nói không?"
Lăng Vô Địch nhìn hắn:
"Nói đi.
"Bạch Vô Trần hạ giọng:
"Con vừa nghe được từ mấy người lính.
Họ nói.
ở phía tây, có một ngôi mộ cổ vừa bị phát hiện.
Nghe đồn đó là mộ của một cao thủ thời trước, trong đó có thể có công pháp và bảo vật.
"Lăng Vô Địch nhíu mày:
"Mộ cổ?"
"Dạ.
Nhưng tin này mới chỉ là lời đồn, chưa biết thực hư thế nào.
Hơn nữa, nếu có thật, chắc chắn sẽ có nhiều thế lực nhảy vào.
"Lăng Vô Địch gật gù, mắt sáng lên, nhưng rồi lại vụt tắt.
Hắn tự nhủ:
*Cơ hội đấy.
Nhưng cũng đầy nguy hiểm.
Mình chỉ là Bát Phẩm, vào đám đó khác nào châu chấu đá xe.
Mà nếu có chết, Bạch Vô Trần không ai hộ pháp, băng độc tái phát—Bạch Chấn Sơn sẽ truy sát mình đến cùng.
Hắn thầm tính toán:
*Phải lợi dụng thằng nhỏ này.
Nó muốn đi, mình đi cùng.
Có nó, mình có cớ để Bạch gia bảo vệ.
Gặp nguy hiểm, đẩy nó ra trước—dù sao nó là thiếu chủ, ai dám giết?
Nghĩ vậy, hắn nói với Bạch Vô Trần:
"Chuyện này.
ngươi có muốn đi không?"
Bạch Vô Trần ngạc nhiên:
"Con ạ?
Con chỉ Bát Phẩm trung kỳ, lại đang có bệnh.
"Lăng Vô Địch cười nhạt:
"Có ta đi cùng.
Ngươi sợ gì?"
Bạch Vô Trần do dự:
"Nhưng phụ thân.
.."
"Thì xin phép.
Nói là đi tìm dược liệu quý chữa bệnh.
Phụ thân ngươi sẽ đồng ý thôi.
"Bạch Vô Trần suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu:
"Được.
Con sẽ xin phụ thân.
"Lăng Vô Địch nhìn theo bóng hắn khuất sau cánh cửa, lòng thầm cười:
*Có lá chắn tốt rồi.
Giờ chỉ cần chờ cơ hội.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt trời đang lặn dần:
*Loạn thế này, không liều thì không có ăn.
Nhưng liều mà không tính, chết sớm.
Ba ngày sau, Bạch Vô Trần nhận được sự đồng ý của phụ thân.
Bạch Chấn Sơn còn cho theo năm tên hộ vệ thân tín, toàn là lính già dạn dày trận mạc.
Lăng Vô Địch nhìn năm tên hộ vệ, lòng càng yên tâm hơn.
*Thêm năm lá chắn nữa.
Tốt.
Trước khi lên đường, Bạch Vô Trần hỏi:
"Tiền bối, người nghĩ chúng ta có tìm được bảo vật không?"
Lăng Vô Địch cười nhạt:
"Có hay không, phải xem vận mệnh.
Nhưng ít nhất, chúng ta sẽ có một chuyến đi thú vị.
"Hắn không nói thêm, nhưng trong lòng nghĩ:
*Bảo vật hay không không quan trọng.
Quan trọng là có bao nhiêu cái đầu để thu.
Đoàn người lên đường khi trời vừa hửng sáng.
Phía trước, những cánh rừng bạt ngàn đang chờ đón.
**Hết chương 9.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập