Một tháng sau, tại một phân bộ của Ám Ảnh Các nằm sâu trong lòng núi phía đông Vân Mộng Thành.
Nơi này là một quần thể kiến trúc ngầm được khoét sâu vào vách đá, với những hành lang dài ngoằng, những căn phòng bí mật và một đại sảnh trung tâm rộng lớn.
Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu treo trên vách chiếu xuống, tạo nên bầu không khí u ám, thần bí.
Tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó vọng lại, hòa cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của những bóng đen qua lại.
Lăng Vô Địch ngồi trong một căn phòng nhỏ, trước mặt là Hắc Ảnh và một lão già tóc hoa râm mặc hắc bào, trên ngực thêu ba ngôi sao bạc – cấp bậc cao hơn Hắc Ảnh rất nhiều.
"Ma Đao, ngươi muốn đổi công pháp?"
Lão già lên tiếng, giọng khàn khàn.
Lăng Vô Địch gật đầu:
"Đúng.
Ta có một bộ công pháp Thánh cấp, muốn đổi lấy Thiên cấp.
"Lão già nhướng mày:
"Thánh cấp?
Ngươi có Thánh cấp?
Lấy ra xem.
"Lăng Vô Địch lôi từ trong ngực áo ra một cuốn sách cũ, bìa da đã sờn, trên đó khắc ba chữ:
**Dịch Cân Kinh**.
Lão già cầm lấy, mở ra xem, mặt thoáng ngạc nhiên, rồi bật cười.
Tiếng cười của lão vang vọng trong căn phòng nhỏ.
"Dịch Cân Kinh!
Ha ha ha!
Thì ra là thứ này!
"Lăng Vô Địch nhíu mày:
"Có vấn đề gì sao?"
Lão già lắc đầu, vẫn cười:
"Ngươi có biết, đây là bộ thứ bảy mà Ám Ảnh Các chúng ta thu được trong vòng ba năm qua không?"
Lăng Vô Địch sững người:
"Thứ bảy?"
"Đúng vậy."
Lão già đặt cuốn sách lên bàn, tay chỉ vào nó.
"Dịch Cân Kinh, Thánh cấp hạ phẩm, nguyên bản là bảo vật của Thiếu Lâm tự.
Nhưng từ mấy chục năm trước, nó đã bị sao chép ra hàng trăm bản.
Ma giáo có, tà phái có, thậm chí mấy cái chợ đen ở Bắc Cương còn bán với giá năm trăm lượng một bản.
"Lăng Vô Địch mặt tái nhợt:
"Năm trăm lượng?"
"Ừ.
Ngươi tưởng Thánh cấp là quý à?
Với những bộ công pháp bị lộ ra ngoài, bị sao chép vô tội vạ, thì giá trị chỉ còn bằng một bộ Địa cấp thượng phẩm thôi.
Dịch Cân Kinh này, chúng ta có đến bảy bản rồi.
"Lăng Vô Địch im lặng, trong đầu nghĩ nhanh.
*Mẹ kiếp, Đông Sơn Yêu Tăng lão già chết tiệt đúng là đồ vô dụng.
Hắn coi nó như báu vật, truy sát ta như vậy hóa ra chỉ là đồ bỏ đi.
Hắn nhìn lão già:
"Vậy ta có thể đổi được gì?"
Lão già xem xét cuốn sách một lúc, rồi nói:
"Bản này của ngươi khá cũ, chữ viết có vẻ là từ nguyên bản chép tay, không phải in ấn.
Giá trị cao hơn một chút.
Ta có thể cho ngươi đổi lấy một bộ Thiên cấp hạ phẩm, nhưng phải là loại phổ thông.
"Lão lôi ra một cuốn sách khác, đưa cho Lăng Vô Địch:
"Đây là 'Huyền Âm Chân Kinh', Thiên cấp hạ phẩm, chuyên tu luyện âm hàn chân khí, phối hợp với Huyết Ẩn Chân Kinh của ngươi rất tốt.
"Lăng Vô Địch cầm lấy, xem qua.
Quả thật, công pháp này cao cấp hơn Huyết Ẩn Chân Kinh rất nhiều.
Nhưng hắn còn đang tu luyện cả Vân Tiêu Tâm Kinh dương hòa, nếu tu thêm Huyền Âm, sẽ mất cân bằng.
"Có bộ nào dương hòa không?"
Lão già lại lôi ra một cuốn:
"Liệt Dương Thần Công, cũng Thiên cấp hạ phẩm.
Nhưng ta khuyên ngươi, hai môn ngươi đang tu đã đủ âm dương rồi, thêm nữa chỉ tổ loạn.
Tốt nhất nên tìm môn tổng hợp.
"Lão lục tung đống sách, cuối cùng lôi ra một cuốn bụi bặm:
"Cái này có lẽ hợp với ngươi.
'Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết', Thiên cấp trung phẩm, chuyên điều hòa âm dương, dung hợp các loại chân khí.
Nhưng giá cao lắm, một bản Dịch Cân Kinh của ngươi không đủ.
"Lăng Vô Địch nhìn cuốn sách, mắt sáng lên.
*Đúng thứ ta cần.
*"Thiếu bao nhiêu?"
"Ít nhất ba bản Dịch Cân Kinh nữa, hoặc một bộ Thánh cấp khác chưa bị lộ.
"Lăng Vô Địch cười nhạt:
"Đắt thế?"
Lão già nhún vai:
"Hàng hiếm mà.
Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết này là do một trưởng lão của Vân Tiêu tông để lại, thất truyền từ lâu.
Chúng ta chỉ có một bản duy nhất.
"Lăng Vô Địch nghe đến Vân Tiêu tông, lòng khẽ động.
Hắn nhớ lại những gì mình có:
Vân Tiêu Tâm Kinh, nhưng đó là bản sao chép, không phải nguyên bản.
Còn chiếc nhẫn.
nhưng hắn chưa muốn lộ ra.
"Ta có thể làm nhiệm vụ bù vào.
"Lão già gật đầu:
"Được.
Nhưng điểm cống hiến của ngươi hiện tại chỉ có 15.
000.
Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết cần 50.
000 điểm.
Ngươi còn thiếu 35.
"Lăng Vô Địch tính toán.
35.
000 điểm cống hiến tương đương với khoảng bảy nhiệm vụ cấp B như lần trước, hoặc hai nhiệm vụ cấp A.
Nhưng nhiệm vụ cấp A nguy hiểm, có thể phải đối đầu với Tứ phẩm.
"Cho ta xem danh sách nhiệm vụ cấp A.
"Lão già lôi ra một cuốn sổ dày, mở ra.
Lăng Vô Địch xem xét, mắt dừng lại ở một nhiệm vụ:
**Nhiệm vụ 341:
Ám sát Huyết Ma giáo đường chủ – Huyết Ảnh (Tứ phẩm sơ kỳ)
Địa điểm:
Tổng đàn Huyết Ma giáo tại Vân Mộng Thành.
Độ khó:
A.
Điểm cống hiến:
10.
Ghi chú:
Mục tiêu cực kỳ nguy hiểm, có nhiều thủ hạ bảo vệ.
Chỉ dành cho Tứ phẩm trở lên.
**
Hắn lướt tiếp:
**Nhiệm vụ 356:
Đột nhập Kiếm Tông ngoại môn, lấy trộm bí tịch 'Tứ Tượng Kiếm Quyết'.
Kiếm Tông ngoại môn, Bắc Giang Thành.
12.
Cần có khả năng ẩn nấp siêu việt, không được để lộ tung tích.
Lăng Vô Địch nheo mắt.
Kiếm Tông.
Hắn có thù với chúng, nhưng lúc này chưa phải lúc.
Hắn lướt tiếp, cuối cùng dừng lại ở một nhiệm vụ cuối trang:
**Nhiệm vụ 401:
Truy tìm tung tích 'Vân Tiêu di bảo'.
Thông tin:
Vân Tiêu tông diệt vong trước khi kịp công bố vị trí tàng bảo các.
Nhiệm vụ:
Tìm kiếm bất kỳ manh mối nào liên quan đến Vân Tiêu di bảo.
Không xác định.
Thưởng tùy theo giá trị thông tin, tối thiểu 20.
Lăng Vô Địch nhìn chăm chú.
Vân Tiêu di bảo.
Hắn có chiếc nhẫn, có Vân Tiêu Tâm Kinh, nhưng chưa biết chúng có liên quan gì đến di bảo không.
"Ta nhận nhiệm vụ này."
Hắn chỉ vào dòng chữ.
Lão già ngạc nhiên:
"Nhiệm vụ này treo đã năm năm rồi, chưa ai tìm được manh mối.
Ngươi chắc?"
"Chắc.
Cho ta thời gian ba tháng.
"Lão già nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu:
Nhưng nhớ, không được gian lận.
Phải có chứng cứ rõ ràng mới được nhận thưởng.
"Biết rồi.
"Hắn cất cuốn Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết vào túi, rồi đứng dậy ra về.
—
Ra khỏi phân bộ, Lăng Vô Địch đi trên con đường mòn giữa núi.
Trời chiều đổ bóng, ánh nắng vàng cam trải dài trên những rặng thông già.
Gió thổi nhẹ, mang theo hương thơm của nhựa thông và đất ẩm.
Hắn lôi cuốn sách ra xem.
Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết quả thật tinh diệu, chuyên môn dung hợp các loại chân khí khác nhau, tạo thành một nguồn nội lực thuần nhất.
Nếu luyện thành, hắn có thể phối hợp nhuần nhuyễn Vân Tiêu và Huyết Ẩn, thậm chí có thể học thêm các công pháp khác mà không sợ xung đột.
Nhưng trước hết, cần điểm cống hiến.
*Vân Tiêu di bảo.
chiếc nhẫn kia có liên quan không?
Hắn nhớ lại lúc ở dưới hầm Vân Tiêu tông, chiếc nhẫn trên tay bộ xương đã lóe sáng khi hắn lấy Vân Tiêu Tâm Kinh.
Có thể đó là manh mối.
Hắn quyết định, sau khi đến Vân Mộng Thành ổn định chỗ ở, sẽ nghiên cứu kỹ chiếc nhẫn.
*Nhưng trước hết, phải tìm hiểu xem cái gọi là 'lạm phát Dịch Cân Kinh' là thế nào.
Nếu Thánh cấp mà bị coi rẻ thế này, thì những bộ công pháp khác liệu có giá trị thật không?
Hắn cười khổ, lắc đầu.
Đúng là giang hồ hiểm ác, cái gì cũng có thể giả, cũng có thể bị làm nhái.
Hắn bước nhanh hơn về phía Vân Mộng Thành, nơi những bí ẩn mới đang chờ đón.
**Hết chương 92.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập