Bình minh ló dạng sau những dãy núi phía đông, nhuộm cả bầu trời thành một màu cam đỏ rực rỡ.
Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mờ, soi sáng con đường mòn dẫn ra khỏi khu phố tây Vân Mộng Thành.
Hai bên đường, những bụi cỏ dại còn đọng sương đêm, lấp lánh như những hạt ngọc trai dưới ánh mặt trời non.
Gió sớm thổi nhẹ, mang theo hương thơm của bánh bao nóng từ những gánh hàng rong đầu ngõ.
Lăng Vô Địch thức dậy từ sớm, hắn ngồi xếp bằng trên giường, vận chuyển Vân Tiêu Tâm Kinh và Huyết Ẩn Chân Kinh một lượt.
Hai luồng chân khí âm dương xoay chuyển trong cơ thể, hòa quyện vào nhau, tạo nên một nguồn nội lực dồi dào, tinh khiết.
Sau trận chiến đêm qua, hắn cảm nhận rõ ràng sức mạnh của mình đã tăng lên một bậc.
Hắn mở mắt, nhìn sang Huyết Thủ Lão Nhân đang ngủ say bên cạnh.
Lão già này tuy bị thương nặng, nhưng sau một đêm nghỉ ngơi, sắc mặt đã hồng hào trở lại.
Lão là Ngũ Phẩm lão luyện, kinh nghiệm phong phú, sẽ là trợ thủ đắc lực cho hành trình sắp tới.
Lăng Vô Địch đứng dậy, bước ra ngoài.
Hắn cần đến Ám Ảnh Các để báo cáo nhiệm vụ và nhận thêm chỉ thị.
—
Con đường vào phân bộ Ám Ảnh Các vẫn u ám và tĩnh mịch như mọi khi.
Lăng Vô Địch bước vào đại sảnh, nơi lão già tóc hoa râm đã ngồi đó từ lúc nào, trước mặt là chồng sổ sách và tách trà còn bốc khói.
"Ma Đao, lại đến?"
Lão già ngẩng lên, mắt nheo lại.
"Có chuyện gì?"
Lăng Vô Địch ngồi xuống, lôi hai mảnh bản đồ từ trong túi ra, đặt lên bàn:
"Ta có manh mối về Vân Tiêu Cung.
"Lão già nhướng mày, cầm lấy bản đồ xem xét.
Mắt lão sáng lên, rồi trở nên nghiêm trọng.
Lão lật đi lật lại, soi dưới đèn, kiểm tra từng đường nét, từng ký hiệu.
Một lúc lâu sau, lão ngẩng lên, nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt khác hẳn:
"Ngươi lấy đâu ra?"
"Từ xác Đông Sơn Yêu Tăng và Lý Khôn, "
Lăng Vô Địch thản nhiên đáp.
Lão già hít một hơi sâu:
"Hai tên đó đều là Ngũ Phẩm, Lý Khôn còn là viên mãn.
Ngươi giết cả hai?"
Lăng Vô Địch không trả lời, chỉ nhìn lão với ánh mắt bình thản.
Lão già cười khổ:
"Được rồi, ta không hỏi nữa.
Bản đồ này.
nó chỉ dẫn đến Vân Tiêu Cung thật sao?"
"Ghép lại thì thấy thế.
Nhưng có thật hay không, phải đi mới biết.
"Lão già gật đầu, lật cuốn sổ dày, ghi chép cẩn thận:
"Được.
Nhiệm vụ 401 hoàn thành.
Giá trị nhiệm vụ là 20.
000 lượng.
Theo quy tắc của tổ chức, ngươi được hưởng tám phần, hai phần nộp tổng bộ.
Tính ra ngươi được 16.
000 điểm.
Tài khoản hiện tại của ngươi là 31.
"Lão lật sổ, ghi vào sổ sách.
Lăng Vô Địch không nói gì, chỉ ngồi im.
Trong đầu hắn, những con số đang xoay chuyển.
31.
Còn thiếu 19.
000 để mua Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết.
"Ta muốn mua Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết, "
hắn nói.
Lão già nhìn hắn, cười nhạt:
"Biết ngay mà.
Nhưng ngươi chỉ có 31.
000, còn thiếu 19.
000.
Muốn mua thì phải có đủ điểm.
"Lăng Vô Địch gật đầu:
"Ta biết.
Nhưng ta sắp đi Vân Tiêu Cung.
Có nhiệm vụ nào ở đó không?"
Lão già lật sổ:
"Có nhiệm vụ 415:
thám hiểm Vân Tiêu Cung, thu thập thông tin và bảo vật.
Khách trả 40.
000 lượng, ngươi được 32.
"Lăng Vô Địch tính toán nhanh:
32.
000 điểm cộng với 31.
000 là 63.
000, đủ mua sách và còn dư.
Nhưng vấn đề là hắn cần sách trước khi đi, để luyện trên đường.
"Ta nhận nhiệm vụ đó.
Nhưng ta cần sách trước.
"Lão già nhíu mày:
"Chưa có điểm thì không có sách.
Quy tắc là quy tắc.
"Lăng Vô Địch im lặng một lúc.
Trong đầu hắn, những ký ức từ kiếp trước chợt ùa về.
Những ngày tháng làm nhân viên bán bảo hiểm, thuyết phục khách hàng ký hợp đồng trước khi họ có tiền, dùng uy tín và danh dự để cam kết.
Hắn nhìn thẳng vào mắt lão già, giọng trầm xuống:
"Ta hiểu quy tắc.
Nhưng ngươi hãy nghe ta nói.
Ta sẽ nhận nhiệm vụ 415, và ta cam đoan sẽ hoàn thành.
Ta cần cuốn sách đó để luyện trên đường, nếu không, chuyến đi này có thể nguy hiểm hơn nhiều.
"Lão già cười khẩy:
"Cam đoan?
Bằng gì?"
Lăng Vô Địch không nao núng:
"Bằng danh dự của ta.
Bằng mạng sống của ta.
Nếu ta thất bại, ta sẽ trả lại sách, và chịu phạt gấp đôi.
Nếu ta thành công, ngươi sẽ có một thành viên trung thành hơn bất kỳ ai.
"Hắn dừng lại, rồi nói tiếp, giọng trở nên thuyết phục, như hồi còn đứng trước khách hàng:
"Ngươi thử nghĩ xem.
Nếu ta chết trong Vạn Nhận Sơn, cuốn sách đó sẽ mất theo.
Nhưng nếu ta sống, ta sẽ mang về cho Ám Ảnh Các không chỉ điểm cống hiến từ nhiệm vụ, mà còn cả bảo vật, thông tin, và một tương lai lâu dài.
Đầu tư vào ta bây giờ, là đầu tư sinh lời gấp bội.
"Lão già nhìn hắn chằm chằm, không nói gì.
Lăng Vô Địch tiếp tục:
"Ta có thể thề độc.
Ta lấy mạng sống của cha mẹ ta, của những người thân yêu nhất mà thề.
Nếu ta không giữ lời, nguyện bị thiên lôi đánh chết, vạn kiếp bất phục.
"Hắn biết, với người thế giới này, thề độc là chuyện rất lớn.
Và hắn cũng biết, cha mẹ nguyên chủ đã chết từ lâu, thề cũng chẳng sao.
Lão già im lặng một lúc lâu.
Cuối cùng, lão thở dài, lắc đầu cười:
"Ngươi.
ngươi đúng là một kẻ khác thường.
Ta làm việc ở Ám Ảnh Các ba mươi năm, chưa thấy ai dám nói với ta thế này.
"Lão đứng dậy, vào phòng trong, một lúc sau mang ra cuốn sách cũ bụi bặm, đặt lên bàn trước mặt Lăng Vô Địch.
"Cầm lấy.
Nhưng nhớ, nếu ngươi thất hứa, ta sẽ tự tay đi lấy đầu ngươi.
Không chỉ vì cuốn sách, mà vì ngươi dám lừa ta.
"Lăng Vô Địch cầm lấy cuốn sách, mở ra xem qua.
Những dòng chữ bay bướm, những hình vẽ kinh mạch chi tiết hiện ra trước mắt.
Đúng là hàng thật.
"Cám ơn, "
hắn nói, cất sách vào túi.
"Ta sẽ không phụ lòng tin.
"Lão già gật đầu:
"Còn nhiệm vụ phụ trên đường đi, ngươi có muốn nhận không?
Làm thêm kiếm thêm điểm.
"Lăng Vô Địch lắc đầu:
"Để sau.
Giờ ta cần tập trung cho Vân Tiêu Cung.
"Hắn đứng dậy, bước ra ngoài.
Trước khi khuất bóng, hắn quay lại:
"Ta sẽ trở lại với đủ điểm và bảo vật.
"Lão già nhìn theo, lẩm bẩm:
"Thằng nhỏ này.
có khí phách đấy.
Mong là nó sống sót.
"—
Trở về căn nhà an toàn, Lăng Vô Địch thấy Huyết Thủ Lão Nhân đã thức dậy, đang ngồi xem xét vết thương.
"Về rồi đấy à?"
Huyết Thủ ngẩng lên, nhìn nét mặt nghiêm túc của hắn liền không nhịn được hỏi
"Có chuyện gì sao?"
Hết chương 94.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập