Chương 96: Nhập môn Thiên Cấp

Bình minh chưa kịp ló dạng, Vạn Nhận Sơn vẫn chìm trong màn sương mù dày đặc.

Những tầng mây trắng xóa cuồn cuộn như sóng biển, bao phủ cả một vùng trời rộng lớn.

Không khí lạnh buốt, thấm vào từng thớ thịt, khiến người ta rùng mình.

Từ sâu trong lòng núi, tiếng thở của muôn thú vọng ra:

tiếng gầm gừ của Huyết Lang, tiếng rống của Hắc Hùng, tiếng rít của Xà Vương, hòa cùng tiếng gió rít qua khe đá tạo nên một bản giao hưởng hoang dã đầy bí ẩn.

Lăng Vô Địch và Huyết Thủ Lão Nhân đã tiến sâu vào Vạn Nhận Sơn được năm ngày.

Càng đi sâu, cây cối càng rậm rạp, địa hình càng hiểm trở.

Những cây cổ thụ cao vút, tán lá dày đặc che khuất cả bầu trời, chỉ còn những tia sáng yếu ớt lọt qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất ẩm ướt.

Những dây leo chằng chịt như những con rắn khổng lồ quấn quanh thân cây, những bụi gai rậm rạp cản lối đi.

Thỉnh thoảng, một con thú rừng lướt qua trong bóng tối, đôi mắt xanh lét sáng quắc rồi vụt tắt.

Hai người dừng chân bên một thung lũng nhỏ được bao bọc bởi những vách đá dựng đứng.

Giữa thung lũng, một dòng suối róc rách chảy, nước trong vắt đến nỗi có thể nhìn thấy từng viên sỏi dưới đáy.

Hai bên bờ, những bụi hoa dại đủ màu sắc đua nhau nở rộ, tỏa hương thơm ngát trong không khí se lạnh.

Sương mù dày đặc bao phủ, khiến cả thung lũng chìm trong một màu trắng xóa huyền ảo.

"Đây là chỗ tốt, "

Lăng Vô Địch nói, mắt quan sát bốn phía.

"Kín đáo, ít người lui tới.

Nghỉ ở đây.

"Huyết Thủ gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.

Lão thả bọc đồ xuống, ngồi dựa vào vách đá, nhìn lên bầu trời mờ mịt.

Đôi mắt lão già nua chợt trở nên xa xăm, như đang nhìn về một miền ký ức nào đó.

"Ma Đao, "

lão lên tiếng, giọng trầm trầm.

"Ngươi có tin vào số mệnh không?"

Lăng Vô Địch không trả lời.

Hắn đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, cuốn Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết mở trước mặt.

Những dòng chữ bay bướm, những hình vẽ kinh mạch chi tiết hiện ra dưới ánh sáng le lói của bình minh.

Huyết Thủ không chờ câu trả lời, lão tự nói tiếp, giọng như thì thầm với chính mình:

"Số mệnh ư?

Ta đã sống gần sáu chục năm, chứng kiến bao thăng trầm của thế sự, bao sinh ly tử biệt.

Có những kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, cả đời an nhàn sung sướng.

Có những kẻ như ta, lang bạt giang hồ, sống nhờ vào lưỡi đao, chết cũng không biết chôn ở đâu.

"Lão nhặt một cành cây khô, vẽ nguệch ngoạc trên mặt đất:

"Ta từng có một sư đệ, thiên tư hơn ta gấp mười.

Hai mươi tuổi đã đạt Ngũ Phẩm, được sư phụ coi như bảo bối.

Vậy mà trong một lần xuống núi, hắn gặp một nữ nhân, yêu say đắm, rồi bỏ bê luyện công.

Cuối cùng, bị kẻ thù truy sát, chết trong tay người mình yêu.

Số mệnh ư?

Hay là do lựa chọn?"

Lăng Vô Địch vẫn im lặng, mắt vẫn dán vào cuốn sách.

Nhưng tai hắn vẫn lắng nghe.

Huyết Thủ thở dài, rồi bất chợt lão ngâm lên mấy câu thơ, giọng khàn đặc nhưng vang vọng trong thung lũng sương mù:

"Phận bèo mây nổi long đong,

Giang hồ một kiếp phiêu bồng về đâu?

Đao quang kiếm ảnh bạc đầu,

Máu rơi thấm đỏ nương dâu cuối trời.

Hỏi trời, trời có thương tôi?

Mà sao nghiệt ngã cuộc đời long đong?

Mà sao số phận bão bùng,

Đưa người vào chốn tử sinh không lời?"

Tiếng thơ lão vừa dứt, một cơn gió lạnh thổi qua, làm rung động những bụi hoa dại.

Sương mù như tan đi một chút, để lộ bầu trời xám xịt phía trên.

Lăng Vô Địch lúc này mới ngẩng lên, nhìn Huyết Thủ với ánh mắt khó đoán.

Rồi hắn cất sách, đứng dậy.

"Lão ở lại đây, ta đi một lát.

"Huyết Thủ ngạc nhiên:

"Đi đâu?

Trời tối thế này?"

Lăng Vô Địch không trả lời, đã biến mất vào màn sương trắng xóa.

Một canh giờ sau, Lăng Vô Địch trở về.

Trên tay hắn là đầu của một con Huyết Lang cấp bốn và một con Xích Viên cấp bốn.

Máu từ những cái đầu nhỏ xuống, thấm đẫm mặt đất.

Mùi tanh nồng hòa vào không khí, khiến những con thú nhỏ trong bụi rậm phải bỏ chạy.

Hắn ném chúng xuống đất, ngồi xuống tảng đá, nhìn vào bảng hệ thống:

Điểm sát phạt hiện tại:

54.

200.

+800 điểm.

+600 điểm.

Tổng điểm:

55.

600.

Dư 5.

600 điểm.

Tốt.

Hắn không do dự.

Tâm niệm vừa động, điểm số giảm xuống.

-50.

000 điểm.

Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết đạt cảnh giới Nhập môn.

Điểm còn lại:

5.

600.

Ngay lập tức, một luồng khí kỳ lạ từ đan điền trào dâng.

Không phải ấm như Vân Tiêu Tâm Kinh, không phải lạnh như Huyết Ẩn Chân Kinh, mà là một thứ khí hỗn độn, bao hàm cả hai.

Nó lan tỏa khắp kinh mạch, len lỏi vào từng ngóc ngách trong cơ thể, dung hòa hai luồng khí âm dương đang tồn tại song song.

Lăng Vô Địch nhắm mắt, cảm nhận từng chuyển động của chân khí trong cơ thể.

Vân Tiêu Tâm Kinh dương hòa và Huyết Ẩn Chân Kinh âm hàn, vốn là hai thứ đối lập, giờ đây bắt đầu quấn lấy nhau, xoay chuyển như thái cực đồ.

Chúng không còn xung đột, không còn tách biệt, mà hòa quyện vào nhau, tạo thành một dòng chảy duy nhất, vừa ấm áp vừa lạnh lẽo, vừa sinh sôi vừa hủy diệt.

Cơ thể hắn nóng lên, rồi lạnh đi, rồi lại nóng lên.

Mồ hôi túa ra như tắm, nhưng không phải mồ hôi thường, mà là thứ dịch đen đặc, hôi tanh – tạp chất trong cơ thể bị đẩy ra ngoài.

Da thịt hắn co rút lại, rồi giãn ra, cứng cáp hơn, dẻo dai hơn.

Những kinh mạch giãn nở, chân khí lưu thông mạnh mẽ hơn gấp bội.

Quá trình kéo dài suốt một canh giờ.

Bên ngoài, những con thú trong rừng bỗng nhiên im bặt.

Tiếng gầm, tiếng rít, tiếng kêu đều tắt lịm, như thể chúng cảm nhận được một sự hiện diện đáng sợ đang xuất hiện.

Gió ngừng thổi, sương mù ngừng lay, cả thung lũng như đông cứng lại.

Huyết Thủ ngồi bên cạnh, trợn mắt nhìn Lăng Vô Địch.

Lão cảm nhận được một luồng khí tức kinh khủng tỏa ra từ người hắn, không phải sát khí, không phải uy áp, mà là một thứ gì đó cao cấp hơn – sự dung hợp hoàn mỹ của âm và dương.

Khi Lăng Vô Địch mở mắt, đôi mắt hắn không còn đỏ rực như những lần trước.

Chúng trở nên sâu thẳm, tĩnh lặng, như mặt hồ không gợn sóng.

Ẩn sâu trong đó là một thứ ánh sáng kỳ lạ – không phải sát khí, không phải cuồng nộ, mà là sự tỉnh táo, lạnh lùng của một kẻ đã đạt đến cảnh giới mới.

Hắn vừa định đứng dậy, bỗng nhiên toàn thân chấn động.

Luồng chân khí hỗn nguyên vừa hình thành bỗng nhiên cuồn cuộn như sóng dữ, tràn ngập khắp kinh mạch.

Nó không dừng lại, mà tiếp tục dâng lên, dâng lên, như một cơn sóng thần muốn phá vỡ mọi giới hạn.

Lăng Vô Địch cảm nhận được một bức tường vô hình đang chắn trước mặt – bình cảnh Ngũ Phẩm viên mãn.

Hắn đã đứng trước bức tường này từ lâu, nhưng chưa đủ lực để phá vỡ.

Giờ đây, với nội lực mới, với sự dung hòa hoàn hảo của âm dương, hắn cảm thấy bức tường đó đang rung chuyển.

Hắn ngồi xuống lại, nhắm mắt, toàn lực vận chuyển Hỗn Nguyên Nhất Khí.

Luồng chân khí càng lúc càng mạnh, đập vào bức tường bình cảnh từng đợt, từng đợt.

Rắc.

Một tiếng động nhẹ vang lên trong đầu, như tiếng thủy tinh vỡ.

Bức tường bình cảnh rạn nứt.

Lăng Vô Địch cắn răng, dồn toàn bộ chân khí vào một đợt xung kích cuối cùng.

RẦM!

Bức tường vỡ tan.

Chân khí như nước vỡ bờ, tràn vào một thế giới mới, rộng lớn hơn, bao la hơn.

Cảm giác này khác hẳn với những lần đột phá trước – không chỉ là tăng lực lượng, mà là sự thay đổi về chất.

Lăng Vô Địch mở mắt.

Đôi mắt hắn sáng rực như hai vì sao, xuyên thủng màn sương mù dày đặc.

Hắn cảm nhận cơ thể mình nhẹ nhõm lạ thường, nhưng đồng thời cũng tràn đầy sức mạnh chưa từng có.

Không chỉ nội lực, mà cả thân thể, cả ngũ giác, cả sự cảm nhận về thế giới xung quanh đều thay đổi.

Hắn đưa tay lên nhìn, thấy từng đường vân tay, từng lỗ chân lông, từng mạch máu nhỏ li ti dưới da.

Hắn nghe thấy tiếng thở của Huyết Thủ từ cách đó mười trượng, tiếng tim đập của một con thú nhỏ trong bụi cây, tiếng nước chảy dưới lòng suối sâu.

Tứ Phẩm sơ kỳ.

Hắn vung tay, một luồng chân khí bắn ra, nhẹ nhàng nhưng uy lực khủng khiếp.

Một tảng đá lớn cách đó mười lăm trượng vỡ tan, bụi mù mịt.

Uy lực mạnh hơn trước không chỉ gấp đôi, mà gấp ba, gấp bốn lần.

Huyết Thủ đứng bên cạnh, mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra.

Lão lắp bắp:

"Tứ.

Tứ Phẩm?

Ngươi.

ngươi vừa đột phá?"

Lăng Vô Địch không trả lời.

Hắn chỉ đứng đó, cảm nhận sức mạnh đang cuộn chảy trong cơ thể, và nhìn về phía những đỉnh núi xa xa, nơi Vân Tiêu Cung đang chờ đón.

Hồi lâu, hắn mới quay sang Huyết Thủ, giọng trầm đều:

"Số mệnh lão vừa hỏi.

Với ta, số mệnh không phải thứ định sẵn.

Nó là do mình tạo ra.

Ta chọn sống, nên ta sống.

Ta chọn mạnh, nên ta mạnh.

Nếu có số mệnh, thì số mệnh là do ta viết.

"Huyết Thủ nhìn hắn, mắt lão ánh lên một tia gì đó – có thể là khâm phục, có thể là ganh tị, có thể là cả hai.

Rồi lão cười khổ, lắc đầu:

"Ngươi.

ngươi thật là.

Cả đời ta sống, chưa gặp ai như ngươi.

"Lão đứng dậy, thu dọn đồ đạc, rồi nhìn về phía xa, nơi những đỉnh núi cao chót vót ẩn hiện trong mây mù.

"Đi thôi.

Còn đường xa.

"Lăng Vô Địch gật đầu, bước đi trước.

Khi hai người rời khỏi thung lũng, mặt trời đã lên cao.

Những tia nắng xuyên qua tán lá, soi sáng con đường phía trước.

Tiếng thú rừng bắt đầu vang lên trở lại, như thể chào đón ngày mới.

Nhưng trong lòng Lăng Vô Địch, một quyết tâm mới đang cháy bỏng.

Hắn vừa đột phá Tứ Phẩm, vừa lĩnh hội Thiên cấp công pháp.

Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã sẵn sàng.

100.

000 điểm cho Sơ thành Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết – đó sẽ là mục tiêu tiếp theo.

Và hắn sẽ vượt qua, bằng mọi giá.

Hết chương 96.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập