Bình minh ló dạng sau những dãy núi trùng điệp, ánh nắng đầu tiên len lỏi qua lớp sương mù dày đặc, soi sáng con đường mòn ngoằn ngoèo dẫn vào sâu trong Vạn Nhận Sơn.
Không khí lạnh buốt, thấm vào từng thớ thịt, mang theo mùi ẩm mốc của lá mục và đất rừng.
Những giọt sương đêm còn đọng trên lá, long lanh như những hạt ngọc trai dưới ánh mặt trời non.
Lăng Vô Địch và Huyết Thủ Lão Nhân đã rời khỏi hang động từ sớm.
Sau một đêm nghỉ ngơi, cả hai đều cảm thấy tràn đầy năng lượng, sẵn sàng cho chặng đường cuối cùng trước khi đến Vân Tiêu Cửu Trùng.
Họ men theo con đường mòn, vượt qua những dốc đá cheo leo, những khe suối sâu hoắm.
Càng đi sâu, cây cối càng rậm rạp, ánh sáng càng yếu ớt.
Đến trưa, họ đã ở trong một khu rừng nguyên sinh rậm rạp, nơi những tán lá dày đặc che khuất cả bầu trời, chỉ còn những tia sáng lẻ tẻ lọt qua.
Không khí trở nên nặng nề, ẩm thấp.
Mùi của lá mục, của đất ẩm, của những thứ đang phân hủy quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi khó tả.
Tiếng chim kêu thưa thớt, thỉnh thoảng lại có tiếng động lạ từ sâu trong bụi rậm, khiến lòng người không khỏi cảnh giác.
Huyết Thủ đưa mắt nhìn quanh, tay nắm chặt song đao.
Lão thì thầm:
"Nơi này.
có gì đó không ổn.
"Lăng Vô Địch cũng cảm nhận được.
Một luồng khí tức kỳ lạ từ xa, không phải của yêu thú, mà là một thứ gì đó cổ xưa, bí ẩn, và đầy uy áp.
"Đi tiếp, "
hắn nói, giọng vẫn bình thản.
Họ đi thêm một quãng, bỗng nhiên Lăng Vô Địch dừng lại.
Mắt hắn nheo lại, nhìn về phía một bụi cỏ rậm rạp cách đó chừng mười trượng.
"Có người, "
hắn nói.
Huyết Thủ giật mình, vội rút song đao ra, thủ thế.
"Ở đâu?"
Lăng Vô Địch chỉ về phía bụi cỏ.
Huyết Thủ nhìn theo, nhưng chỉ thấy một bụi cỏ dại cao ngang đầu người, lặng lẽ đung đưa trong gió.
"Không thấy ai, "
lão nói.
Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn từ từ bước tới, tay đặt trên chuôi đao, mắt không rời khỏi bụi cỏ.
Khi chỉ còn cách chừng năm trượng, hắn dừng lại.
"Ra đi, "
hắn nói, giọng trầm đều.
"Ta biết ngươi ở đó.
"Im lặng.
Rồi một giọng nói khàn khàn, yếu ớt vọng ra từ trong bụi cỏ:
"Không ngờ.
lại có người tìm được đến đây.
"Bụi cỏ rung động, một bóng người từ từ đứng dậy.
Đó là một lão già râu tóc bạc phơ, râu dài quá ngực, tóc dài quá lưng, rối bù, phủ đầy lá khô và bụi đất.
Lão mặc một bộ đạo bào rách nát, màu sắc đã phai nhạt không còn nhận ra, trên người đầy những vết bẩn và dây leo bám vào.
Khí tức của lão.
không thể cảm nhận được.
Lão như một người bình thường, nhưng lại ẩn chứa một thứ gì đó khiến Lăng Vô Địch phải cảnh giác cao độ.
Huyết Thủ lắp bắp:
"Ngươi.
ngươi là ai?"
Lão già không trả lời.
Đôi mắt lão đục ngầu, mờ mờ, nhưng khi nhìn thẳng vào Lăng Vô Địch, bỗng nhiên sáng lên một tia kỳ lạ.
mới đột phá Tứ Phẩm?"
Lão hỏi, giọng khàn khàn như tiếng ma.
Lăng Vô Địch gật đầu.
"Đúng.
"Lão già cười, tiếng cười khằng khặc, nghe rợn người:
"Tứ Phẩm.
mà dám vào đây?
Ngươi biết nơi này là đâu không?"
"Vân Tiêu Cửu Trùng, "
Lăng Vô Địch đáp.
Lão già ngẩn người, rồi lại cười:
"Biết mà vẫn dám đến?
Gan cũng to đấy.
"Hắn ta bước ra khỏi bụi cỏ, lão lảo đảo, nhưng mỗi bước đi đều để lại những dấu chân sâu hoắm trên mặt đất.
Lão dừng lại cách Lăng Vô Địch chừng ba trượng, nhìn hắn từ đầu đến chân.
"Ngươi có bản đồ?"
Lão già cười:
"Không cần giấu.
Ta ở đây ba mươi năm, có ai đến mà ta không biết?
Ngươi có bản đồ, nhưng bản đồ đó không đưa ngươi vào Vân Tiêu Cung đâu.
"Huyết Thủ ngạc nhiên:
"Sao lại không?"
Lão già chỉ tay về phía xa:
"Vân Tiêu Cửu Trùng có chín tầng mây mù bao phủ quanh năm.
Bản đồ chỉ dẫn đến cửa vào, nhưng cửa vào đã thay đổi sau mỗi lần mở.
Nếu không có người dẫn đường, ngươi sẽ lạc trong mây mù mãi mãi.
"Lăng Vô Địch nhìn lão, mắt nheo lại:
"Ngươi là ai?
Sao lại biết?"
Lão già im lặng một lúc, rồi nói:
"Ta là người cuối cùng của Vân Tiêu tông.
Ta đã ở đây ba mươi năm, canh giữ di tích của tông môn.
"Huyết Thủ trợn mắt:
ngươi là đệ tử Vân Tiêu tông?
Không phải Vân Tiêu tông diệt vong từ lâu rồi sao?"
Lão già cười buồn:
"Diệt vong?
Đúng là diệt vong.
Nhưng ta là người sống sót duy nhất.
Ta bị thương nặng, không thể rời khỏi đây, đành ở lại canh giữ.
"Lão nhìn Lăng Vô Địch, rồi nhìn Huyết Thủ, thở dài:
"Ba mươi năm rồi, cuối cùng cũng có người đến.
Các ngươi muốn vào Vân Tiêu Cung?"
Lão già gật gù:
"Được.
Ta có thể dẫn đường.
Nhưng phải trả giá."
"Giá gì?"
Lão già chỉ vào ngực mình:
"Mạng sống của ta.
Ta sắp chết rồi, không còn sống được bao lâu.
Ta muốn nhờ các ngươi mang di thể của ta vào Vân Tiêu Cung, chôn cất bên cạnh sư phụ.
Đó là nguyện vọng cuối cùng của ta.
"Huyết Thủ nhìn lão, mắt đầy nghi ngờ:
"Sao ta biết ngươi không gạt chúng ta?"
Lão già cười khẩy:
"Ta gạt các ngươi làm gì?
Ta chỉ còn vài ngày nữa là chết.
Các ngươi có thể giết ta bất cứ lúc nào.
"Lăng Vô Địch im lặng suy nghĩ.
Rồi hắn gật đầu:
Ta đồng ý.
"Lão già mỉm cười, nụ cười đầu tiên có chút ấm áp.
"Tốt.
Đi theo ta.
"Lão quay người, bước vào khu rừng rậm.
Lăng Vô Địch và Huyết Thủ nhìn nhau, rồi cũng bước theo.
Phía trước, những bí ẩn của Vân Tiêu Cung đang chờ đón.
—
Hết chương 98.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập