Chương 10: Đại Chiến

Chương 10:

Đại Chiến Trần Siêu dẫn người lấy đi chín bao gạo, không một ai dám hé răng nói lời nào.

Hắn đưa gạo đến hội trường.

​Đội Hậu Cần tiếp nhận gạo, công việc lu bu cả lên.

Bởi vì nồi nấu cơm chỉ có một cái nên cứ nấu xong là xúc cơm ra.

Công việc liên tục kéo dài đến trưa.

​Sau khi được gần mười nồi thì các tiểu đội thay phiên nhau đến ăn.

Cứ thế không náo loạn, không ồn ào, rất trật tự, không có chút nào chen chúc hay giành giật.

​Chỉ là mỗi người chỉ được một chén cơm.

Ăn xong, tự mang chén đi rửa để người khác còn ăn.

​Cứ thế hết cả một ngày, còn dư lại một chút cơm.

Huỳnh Thiên Hạ căn dặn Đội Hậu Cần nấu cháo lên, càng nhiều càng tốt, cháo nước cũng được.

Đọi cho mấy tên b:

ắt cóc rời đi thì cũng là lúc các đội bắt đầu luyện tập.

​Lúc này, hắn cũng gia nhập luyện tập.

Hắn cho đội của hắn toàn bộ đều cầm khiên, gần một trăm năm mươi tấm khiên, chỉ để lại mấy chục người cầm đoản côn diễn luyện.

Mấy chục người này có nhiệm vụ là truyền lại lệnh hắn phát ra.

Hắn chia đội cầm khiên ra làm hai.

Hắn phất tay là hai đội chạy đến va vào nhau.

Nếu có khiên bị hư hại thì hắn cho người lấy đi sửa chữa.

​Cuộc tập trận diễn ra đến nửa đêm.

​"Mọi người nghỉ ngơi một chút, uống chút cháo loãng cho ấm người.

"

Huỳnh Thiên Hạ lên tiếng bảo mọi người ngừng lại.

​Một lúc sau, đội hậu cần mang cháo xuống, mọi người chia nhau uống.

​Trên khuôn mặt đều là nụ cười vui vẻ, hạnh phúc.

Sau khi uống xong thì hắn cho mọi người đi nghỉ ngoi.

Cứ thế một đêm lại trôi qua.

​Sáng hôm sau, năm tên 'đại ca' của Huỳnh Thiên Hạ đến.

​Sau khi phát mười bao gạo thì năm tên đấy đến tìm hắn, lôi kéo hắn đến phòng hiệu trưởng.

"Tiểu đệ à!

Có lẽ ba ngày nữa sẽ chuyển hết mọi người đi lên tàu,"

một tên b-ắt cóc mở miệng nói.

​Hắn giật mình không ngờ lại nhanh như vậy, chỉ là hắn ra vẻ buông xuôi, phó mặt cho trời nói:

"Các vị đại ca, khi đó nhớ dùng xe đưa tiểu đệ đi nhé, chứ bắt tiểu đệ đi bộ là mệt mỏi lắm.

"

​"Ha, ha, ngươi yên tâm đi.

Chúng ta có xe tải lớn, chở một lúc hai ba trăm người vẫn được.

Lúc đó điều mười chiếc qua, chở một lúc là hết.

"

Bọn chúng cười lớn nói.

​"Nào nào, dzô!

Huynh đệ chúng ta uống!

"

Mọi người vừa uống vừa nói đến chiều.

​Bọn chúng lên xe ra về.

Lúc này, hắn đã thu lại bộ mặt hèn mọn lúc nãy.

​Hắn đứng thẳng người, sống lưng thẳng tắp, tựa như biến thành một người khác.

​"Các anh em!

Xuống sân tập, tập hợp!

"

Hắn vừa hạ lệnh thì có tiểu đội chạy đi truyền lệnh.

​Sân tập lúc này đội ngũ chỉnh tề, đều hàng thẳng tắp, ai cũng đều hướng mắt về người đàn ông đứng trước mặt này.

​Huỳnh Thiên Hạ nhìn quanh một lượt rồi nói:

"Đêm nay chỉ tập nhẹ hai tiếng, sau đó nghỉ ngơi uống nước cháo.

"

​Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu nói tiếp:

​"Hai giờ sáng, sẽ t·ấn c·ông.

"

​Lệnh vừa phát ra, toàn sân đều có tiếng nói xì xào, tâm trạng hoảng loạn.

Dù sao cũng là lần đầu nên ai cũng căng thẳng.

​"Mọi người, bình tĩnh lại.

Không cần phải hoảng sợ.

Tôi có thông tin rồi, trong vòng ba ngày nữa bọn chúng sẽ đưa chúng ta lên tàu và bán đi.

"

​"Cho nên tối nay sẽ là cơ hội cuối cùng của chúng ta.

"

Hắn lên tiếng trấn an.

​Các đội trưởng lúc này đều ra sức trấn an mọi người, đều cho mọi người tập nhẹ, chỉ là hiệu quả không cao.

​Ai cũng run rẩy, cầm gậy trúc đều không có lực.

​Huỳnh Thiên Hạ thầm than:

Học sinh chung quy vẫn là hoa trong lồng kính, gặp chuyện liền vỡ tan.

​Hắn hít một hơi thật dài, lớn tiếng quát:

"Các ngươi không cố gắng thì người c:

hết là các ngươi!

Bọn chúng bắt đi mổ lấy nội tạng, còn thịt sẽ xay làm thành xúc xích!

Nếu còn sợ hãi thì c-hết sẽ nhanh hơn!

"

​"Chỉ có luyện tập cho thuần thục, mồ hôi sẽ không gạt người!

Tập luyện đổ mồ hôi, ra trận đỡ đổ máu!

"

Mọi người nghe hắn nói xong thì đều lên tỉnh thần, đều cố gắng luyện tập.

Sau hai tiếng đồng hồ, các đội đều nghỉ ngơi uống nước cháo.

​Xong hết thì đều nằm xuống tại chỗ nghỉ ngơi.

​Giờ này chỉ có hắn, Đại Tự Kỳ, Hầu Tử, Tiểu Tự Kỳ, Trần Ly Ly, Lê Tú Trinh và Trần Siêu là đang ngồi giữa sân.

​Huỳnh Thiên Hạ nhìn sáu người trước mặt rồi nói:

"Lê Tú Trinh dẫn đội đến nhà xe.

Mỗi chiếc xe máy Cup, ở phía trên chỗ đạp thắng có cái gạt đóng mở khoá xăng.

Có cái vòi nối vào cái khoá đó thì lập tức rút cái vòi đó ra.

"

​"Sau khi tháo hết cho xăng chảy ra thì tất cả lùi ra, để lại một người ném bật lửa vào đó rồi lập tức rút lui, chạy về lớp học.

"

"

Nhớ là phải tuyệt đối cẩn thận, ném lửa vào là chạy ngay không quay đầu nhìn".

​Hắn nhìn Tiểu Tự Kỳ và Đại Tự Kỳ nói:

"Phía sau thì theo kế hoạch.

"

​Trần Ly Ly thấy không có trong kế hoạch thì hỏi:

"Em làm nhiệm vụ gì?

"

​"Nhiệm vụ của cô là dẫn đội ở phía sau.

Khi đại chiến xảy ra, các cô hét to lên, cầm cây trúc la thật to:

'Giết c·hết bọn b·ắt c·óc!

' Không được gián đoạn trừ khi kết thúc.

"

Hắn nhìn cô Ly và nói:

​"Bây giờ hãy nghỉ ngơi một chút, hai giờ sẽ là lúc sống còn.

"

Hai giờ, cái giờ mà ai cũng đang say ngủ là lúc mà bọn họ hành động.

Tất cả cầm v-ũ k:

hí, lặng lẽ không một tiếng động tiến về sân trường.

​Đội Đại Tự Kỳ dẫn ba mươi trúc xoa, ba mươi khiên, ba mươi trường trúc, ba mươi đoản trúc.

​Tiểu Tự Kỳ dẫn ba mươi anh em Long Sơn, thêm mười trúc xoa, mười khiên.

​Hầu Tử dẫn theo hai mươi trúc xoa, hai mươi khiên, hai mươi trường trúc, hai mươi đoản trúc.

​Huỳnh Thiên Hạ dẫn một đội ba mươi khiên, ba mươi trúc xoa, ba mươi trường trúc, ba mươi đoản trúc.

​Còn lại một nhóm hơi nhát gan cầm lấy khiên đứng cùng với Trần Ly Ly.

​Tiểu Tự Kỳ dẫn đội đến vị trí gần với nhà xe, cho đội nằm sát đất chuẩn bị.

​Đại Tự Kỳ dẫn đội đến gần cổng trường, cho mọi người nằm rạp xuống đất.

​Hầu Tử thì dẫn người lên góc bên phải cổng trường nằm phục binh.

​Hắn thì dẫn đội nằm sau đội Đại Tự Kỳ.

Còn Trần Ly Ly thì dẫn đội Hậu Cần trốn trong lớp học, khi nào có tiếng hô 'Giết c·hết bọn b·ắt c·óc!

' thì lao ra.

​Các đội đã vào hết vị trí thì hắn phất tay, một tên truyền lệnh chạy đi.

​Sau đó, đội Lê Tú Trinh hành động.

Năm phút sau, một t·iếng n·ổ lớn vang lên.

​"Ầm!

Ầm!

Ầm!

"

Liên tục những t·iếng n·ổ vang lên, nhà xe b·ốc c·háy, khói đen mù trời.

​Ở ngoài cổng trường, bọn b·ắt c·óc cũng b·ị đ·ánh thức bởi t·iếng n·ổ lớn.

​"Chuyện gì xảy ra vậy?

"

Tên mặt sẹo từ trong trại đi ra hỏi.

​"Đại ca, là c·háy n·hà xe!

"

một tên canh gác nói.

​"Vậy cho người tranh thủ đi cứu hoả, để lâu lan ra trường học thì mệt thêm.

"

Mặt sẹo ra lệnh ngay.

​Lập tức từ trại đầu tiên có hai mươi tên lấy bình chữa cháy chạy vào.

​"Két!

"

cổng trường mở ra.

Hai mươi tên b·ắt c·óc xông vào cứu hoả.

Thấy bọn chúng bắt đầu cứu hoả thì Tiểu Tự Kỳ dẫn người xông lên.

Mười cây trúc xoa đâm vào bọn chúng, sau đó ba mươi anh em cùng Hầu Tử lao vào hồn chiến.

Bọn b·ắt c·óc đi cứu hoả không đem theo v·ũ k·hí chỉ dựa vào bình chữa cháy để phòng thủ, vừa đánh vừa gọi cầu cứu viện.

Tiểu Tự Kỳ hung hãn, không s-ợ chết.

Hắn lao vào, gặp tên nào đập tên đó.

Hắn rất vũ dũng, chỉ mình hắn đã làm cho năm tên ngã xuống.

Ngoài cổng trường nghe thấy tiếng đánh nhau thì thấy không ổn, bọn chúng xông vào cứu viện.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập