Chương 13:
Kế Trong Kế Trường Tam Hải.
Căn tin Trường Tam Hải lúc này như vỡ tung trong cơn hỗn loạn.
Hàng trăm học sinh chen lấn, tranh nhau từng muỗng cơm vừa nấu ra.
Noi vốn là trung tâm sinh hoạt lại trở thành một bãi chiến trường vô tổ chức.
Dù trường có bảy trăm học sinh và hai mươi giáo viên, nhưng chỉ có hai người có thể duy trì chút trật tự cuối cùng.
Thầy giáo Vật Lý Trư Ca Nguyễn Thiên Cương, thân hình cao lớn có chút mập mạp nhưng rắn chắc, và giáo viên Địa Lý Cú Đêm Huỳnh Thiên Khải, cao gầy nhưng nhanh nhẹn.
Cả hai, một người vững chãi như núi, một người linh hoạt như gió, là chỗ dựa duy nhất cho các học sinh.
Hai người đi với nhau như hai thái cực.
Trong lúc Trư Ca đang oằn mình duy trì trật tự mong manh, Cú Đêm nhẹ nhàng áp sát, giọng nói nhỏ đến mức phải dán tai vào mới nghe rõ.
"Có thật không?
"
Trư Ca vội hỏi, ánh mắt lóe lên vui mừng khó tả.
Cú Đêm liêc nhìn xung quanh, sợ bị nghe lén, đáp lời:
"Khả năng Đại ca đã đến ngoài cổng trường rồi.
Chúng ta kết thúc bữa ăn này, phải lập tức tập hợp anh em Long Sơn để làm gởi bọn canh gác bên trong.
Trư Ca lập tức tập kết anh em.
Tuy chỉ vón vẹn hai mươi người mới học võ được hai ba năm, nhưng ánh mắt họ đều muốn ăn tươi nuốt sống, lửa giận bị dồn nén.
Cục tức này đã đè nén họ mấy ngày nay, hôm nay được phát tiết ai ai cũng muốn lên đầu tiên.
Cú Đêm chỉ tay về phía phòng giam, khẽ nói:
"Khóa chặt cửa nhốt chúng, hay là xông vào giết luôn anh?
Nguyễn Thiên Cương Trư Ca nghiến răng ken két, sát khí tỏa ra:
"Ta đã nhịn lũ khốn này quá lâu rồi.
Cứ để ta xông lên trước, anh em theo sát ta, chỉ là một lũ tạp mao, ỷ vào vrũ k:
hí sắt bén và đông người thôi!
Bên ngoài cổng trường, trong trại bọn.
brắt cóc.
"Đại ca, kế hoạch này có vẻ mạo hiểm.
Lòng ta cứ thấy bồn chồn không yên, nhỡ may địch quân mạnh hon chúng ta thì sao?
một tên lính nhỏ giọng với thủ lĩnh.
Tên đầu trọc, là đại ca và cũng là người canh giữ Trường Tam Hải:
Mã Vạn.
"Ha, ha.
Bọn học sinh cứ nghĩ có thể đốt trường học thoát được ra ngoài, cũng không biết mình chỉ là con cá trong ao!
' Mã Vạn cười lớn.
"Cứ để bọn chúng đến giải cứu.
Ta sẽ cho chúng một đi không trở lại!
Đầu Trọc đắc chí.
Hắn gọi đây là
"Kế Trong Kế"
cái bẫy hoàn hảo giăng sẵn cho đám học sinh không biết trời cao đất dày.
Kế này gọi là thả lưới dụ con mổi vào tròng.
Tên đàn em nịnh hót không ngừng đấm vai cho Mã Vạn:
"Đại ca quả không hổ là đại ca của em!
Đến Ngọa Long cũng phải thua Đại ca hai phẩn!
"Tốt, thưởng rượu!
Ha ha!
Trời không sinh ta Mã Vạn, Đào Hoa Bang vạn cổ như đêm dài!
Huỳnh Thiên Hạ nhìn các đội trưởng.
Giọng hắn vang lên như chuông đồng:
"Đại Tự Kỳ, ngươi dẫn đội theo ta.
Hầu Tử, dẫn trinh sát đi vòng cánh phải.
Tiểu Tự Kỳ, vòng cánh trái.
Tuyệt đối giữ nguyên đội hình, tạo thế áp đảo!
Hắn quay sang dặn dò hậu cần:
"Trần Ly Ly, chia đội nấu cơm.
Giữ một đội bảo vệ thương binh và vật tư.
”
Lê Tú Trinh, chuẩn bị nước và băng gạc.
Sẵn sàng cho tình huống xấu nhất có thể sảy ra!
Đội hình nhanh chóng triển khai.
Cả đoàn người gần tám trăm học sinh đều theo chân Huỳnh Thiên Hạ, tiến sát khu rừng rậm bên phải con đường nhựa.
Huỳnh Thiên Hạ đi đầu, dùng song đao khẽ gạt những bụi cây rậm rạp.
Hắn phải giữ khoảng cách vừa đủ để đội hình không bị giãn ra, đồng thời đảm bảo thể lực tối đa cho cả đội.
Mười lăm phút sau, trinh sát phát ra ám hiệu bằng tay:
Đã đến vị trí!
Trại địch gồm bốn cái lểu trại, bao bọc bởi hàng rào lưới thép, ít kiên cố hơn.
Bốn trại lưng dựa vào tường tạo thành thế chữ V.
Huỳnh Thiên Hạ hạ lệnh tấn công.
Đội hình khiên trận của Đại Tự Kỳ lập tức hành động.
Từ hai bên sườn, Hầu Tử và Tiểu Tự Kỳ đồng loạt áp sát.
Đoàn người vừa áp sát trại thì từ phía tường thành của trường học xông ra năm mươi tên b-ắt cóc, cùng với tiếng hét lớn, tạo thành gọng kìm bất ngờ.
Huỳnh Thiên Hạ thấy đối phương đã có chuẩn bị, biết mình khinh suất.
Hắn dựa vào tốc độ nhanh mà đánh úp, ai ngờ bị đối phương cho một đòn.
Tuy nhiên, đối phương ít người, vẫn có thể đánh!
Đầu Trọc Mã Vạn từ trong trại đi ra cười lớn:
"Các ngươi đã bị bao vây!
Khôn hồn thì bỏ v-ũ k-hí xuống, nếu không, g:
iết sạch không tha!
Tên đàn em theo sau thì run rẩy nói nhỏ:
đại ca, bọn chúng nhiều người hơn, đều có v-ũ k-hí không thua chúng ta, hay là rút lui vào trong trường cố thủ chờ viện quân".
Mã Vạn vỗ vai tên đàn em nói:
yên tâm, tất cả đều trong tầm kiểm soát".
Huỳnh Thiên Hạ không nói một lời.
Hắn hét lớn:
"Giết!
Hắn hai tay song đao lập tức lao lên.
Các anh em Long Sơn đều xông lên theo.
Đại Tự Kỳ tay cầm đại đao múa lên vù vù.
Nơi hắnđi qua, địch quân đều tránh né.
Đầu Trọc thấy học sinh đông người nhưng dám xông lên chỉ có hơn năm mươi tên, trong khi quân của hắn có đến tám mươi tên.
Hắn ta vui vẻ, ưu thế tại ta, mọi việc đều trong tầm kiểm soát!
"Các anh em, chém c-hết chúng nó, giết hết cho ta!
Đầu Trọc hét lớn, cầm đại đao lùi lại.
Huỳnh Thiên Hạ hai tay song đao, đao đao đoạt mạng.
Nơi hắnđi qua không một ai đỡ nổi một đòn.
Hắn và Đại Tự Kỳ cùng nhau xông lên.
Quân địch mới chạm nhau thì đrã chết mười tên.
Học sinh phía sau lúc này đã lấy lại tỉnh thần.
Nhìn thấy các đội trưởng mạnh mẽ như vậy thì tự nhiên tổ chức đội ngũ, bày trận mà tiến lên.
Cùng lúc đó, trong phòng hiệu trưởng, Trư Ca dẫn người xông vào.
Một gậy đập xuống là một tên nằm xuống.
Bọn chúng hốt hoảng tháo chạy thì bị phía sau Cú Đêm mang người hạ gục hết.
Trư Ca và Cú Đêm liền dẫn người xông ra.
Ngoài cổng trường lúc này, bọn brắt cóc đã bị giết gần hết.
Chúng chỉ còn lại năm sáu người lui dần về phía tường thành.
Chưa đầy một phút, toàn bộ bọn chúng đều gục ngã.
Huỳnh Thiên Hạ cho người mở cổng trường.
Hắn hạ lệnh Tiểu Tự Kỳ và Hầu Tử dẫn đội tiến vào trong trường duy trì trật tự.
Hắn cho đội liên lạc đi thông báo cho đội hậu cần mau chóng đến tập hợp.
Lúc này, Trư Ca và Cú Đêm chạy đến.
Vừa thấy Huỳnh Thiên Hạ, hai người đều vui vẻ nói:
"Đại ca!
Các ngươi không sao chứ”.
Huỳnh Thiên Hạ lên tiếng:
không sao".
Bọn brắt cóc này được cái hung hãn không s-ợ c hết, đều là liếm máu trên lưỡi đao mà sống.
Nếu thật đơn đả độc đấu với Long Sơn thì một anh em có thể đánh hai người, chưa nói đến Đại Tự Kỳ, Tiểu Tự Kỳ, Trư Ca, Hầu Tử, Cú Đêm, đều là cao thủ.
Đại Tự Kỳ xách theo tên đầu trọc lại, ném xuống chân Huỳnh Thiên Hạ.
Đại ca, tên này giết hay là hỏi thông tin".
Huỳnh Thiên ha nhìn một cái nói:
Tra hỏi xem doanh trại bọn chúng ở đâu, có bao nhiêu quân".
Huỳnh Thiên Hạ nhìn hai người vừa đi ra bọn họ ngồi lại trò chuyện xem những ngày qua sống thế nào.
Một lúc sau bốn xe tải đến, đội hậu cần dẫn người đưa cơm xuống, thêm một chút cá khô, khi xét trại địch tìm được.
Mọi người bắt đầu ăn cơm, cứ thế thay phiên nhau ăn, giữ vững trật tự và kỷ luật .
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập