Chương 14:
Mở Rộng Sau khi ổn định tình hình tại Trường Tam Hải, bầu không khí nhanh chóng trở nên yên tĩnh nhưng vẫn căng thẳng đến cực điểm.
Nhờ có quy định nghiêm khắc xử phạt những kẻ gây rối, mọi người đều tuân thủ trật tự, xết hàng nhận cơm mà không một ai dám làm loạn.
Hơn bảy trăm học sinh trường Tam Hải được giải cứu, gương mặt họ tái nhợt vì đói khát và hoảng sợ, nhưng trong mắt lại ánh lên niềm vui mừng hân hoan.
Dù có b:
ị đánh đau đôi chút, họ vẫn cảm thấy nhẹ nhõm vì biết mình đã được cứu thoát.
Tiểu Tự Kỳ và Hầu Tử nhanh chóng ổn định trật tự, tập trung mọi người tại sân trường.
Huỳnh Thiên Hạ dẫn đầu đoàn người bước vào, đứng trước đám đông lớn tiếng tuyên bố:
"Hiện tại mọi người đã an toàn, nhưng nhà cửa của các bạn đều không còn nữa.
Lý do cụ thể sẽ có người giải thích sau.
"
"Tôi không có nhiều thời gian, nên chỉ nói hai điểu:
"Thứ nhất, tôi muốn tiếp tục giải cứu trường Thiên Hải, giống như vừa làm với các bạn.
"Thứ hai, các bạn có thể tự tìm đường về nhà, hoặc đi theo chúng tôi, gia nhập đoàn người đi tiếp tục giải cứu trường Thiên Hải.
Hắn nhìn quanh một lượt rồi nói tiếp:
"Tôi cho mọi người mười phút suy nghĩ.
Sau mười phút, chúng tôi sẽ lên đường.
Nói xong, hắn ra hiệu cho các đội trưởng tụ tập lại, TỔi mọi người cùng hướng về một phòng học nơi Đại Tự Kỳ đang thẩm vấn tên Mã Vạn.
Huỳnh Thiên Hạ lúc này chỉ muốn biết nhà mình ở đâu, vừa mới thoát nạn thì đã mất nhà.
Nhưng nghĩ đến những học sinh đang chờ được giải cứu, hắn không thể không tiếp tục hàn!
trình.
Đúng lúc đó, một con đại bàng lượn vòng trên không trung.
Mọi người từ Long Sơn đều nhận ra đó là đại bàng của Nhị Ca.
Huỳnh Thiên Hạ đưa hai ngón tay lên miệng huýt sáo một tiếng.
Nghe tiếng huýt, đại bàng vội vã lao xuống đậu trên tay hắn, đầu cọ cọ vào má hắn không ngừng.
Hắn phát hiện trên chân đại bàng có một ống trúc nhỏ, bên trong là thư của Thập Diện.
Hóa ra đêm đó, Thập Diện đã thấy tình hình không ổn nên gọi hết các anh em Long Sơn mang v-ũ k:
hí đến gần khu vực không gian bị xé rách để quan sát.
Không ngờ vừa ra khỏi thị trấn thì thị trấn đã biến mất.
Trong lúc họ đang điều tra, sương mù bỗng xuất hiện và mỗi lúc một dày đặc, có nguy cơ bao phủ cả hòn đảo.
Họ loay hoay mãi cho đến hôm nay mới thoát ra và lập tức cho đại bàng gửi tin.
Huỳnh Thiên Hạ vui mừng vì ít nhất trên đời hắn vẫn còn người thân.
Mọi người tò mò hỏi:
"Có chuyện gì vậy đại ca?
Nhị ca gửi tin à?
Hắn vui vẻ giải thích:
"Thập Diện đã dẫn các anh em ra ngoài từ đêm mưa đó, nên không bị lực lượng thần bí nào làm cho biến mất.
Nhưng nhà cửa của chúng ta đều mất hết rồi, giờ chỉ còn lại ba trường học và lũ b'ắt cóc này.
Dù rất đau buồn, mọi người vẫn an ủi nhau vì ít nhất còn có người thân.
Họ cùng đến nơi thẩm vấn tên đầu trọc.
Đại Tự Kỳ tức giận báo cáo:
"Đại ca, tên này không chịu khai gì cả, rất cứng đầu.
Huỳnh Thiên Hạ thỏ dài:
"Thôi bỏ đi, bọn chúng làm nghề này thì khó lòng moi được thông tin.
Giết đi.
Vừa đúng mười phút, họ quay lại sân trường.
Huỳnh Thiên Hạ gọi một học sinh liên lạc đến dặn dò vài câu.
Người này lập tức chạy đi tìm Trần Ly Ly.
"Anh gọi em?
Trần Ly Ly vội hỏi.
Huỳnh Thiên Hạ nói ngay:
"Đã lấy hết vật tư từ các trại chưa?
Ngoài đó có hai xe tải, cô hãy chất hết những gì cần thiết lên xe.
Chúng ta sắp xuất phát rồi.
Trần Ly Ly chỉ về phía căn tin trường hỏi:
"Trong này có lấy không?
"Lấy hết đi.
Chúng ta chuẩn bị hành quân tám cây số, không phải chuyện đùa đâu.
Huỳnh Thiên Hạ nghiêm túc nhấn mạnh.
Huỳnh Thiên đi đến giữa sân trường, mọi người thấy hắn đến đều tỏ vẻ e ngại và sợ hãi.
Hắn mỉm cười nói:
"Đã hết giò.
Ai theo chúng tôi thì đứng sang bên phải, ai không theo thì sang bên trái.
Hơn bảy trăm người lập tức đứng dậy chia thành hai nhóm.
Sau một lúc, phía bên phải có khoảng năm trăm người, trong đó có ba giáo viên trẻ hai nam một nữ.
Thấy vậy, hắn hài lòng nói:
"Tốt!
Nghe lệnh"
Các đội chiến đấu, trinh sát, hộ vệ sẽ được tăng cường thêm lực lượng tiên phong và chiến đấu.
Đại Tự Kỳ tách ra năm mươi người, thu nạp thêm một trăm.
Hầu Tử tách ra năm mươi, thu nạp năm mươi.
Tiểu Tự Kỳ tách ra năm mươi, thu nạp một trăm.
Đội của Huỳnh Thiên Hạ cũng tách ra năm mươi, thu nạp một trăm.
"Lấy Trư Ca Nguyễn Thiên Cương làm đội trưởng đội tiên phong, dẫn một trăm người mới và một trăm người cũ.
"Lấy Cú Đêm Huỳnh Thiên Khải làm đội trưởng đội chiến đấu hai, dẫn một trăm người cũ và một trăm người mới.
Những đội có nữ sẽ được chuyển về hậu cần, và y tế.
Sau khi mở rộng quân số, hắn cho mọi người nghỉ ngơi một tiếng để làm quen với đội ngũ.
Tiếp theo, hắn viết thư rồi gửi cho đại bàng bay đi tìm Thập Diện.
Một tiếng đồng hồ trôi qua, hơn một ngàn năm trăm người bắt đầu di chuyển.
Hầu Tử chia đội của mình thành các tiểu đội nhỏ tiến lên trinh sát.
Các đội còn lại di chuyển theo đội hình, với đội hậu cần ở phía sau.
Con đường từ Tam Hải đến Thiên Hải vốn là đường nhựa, nhưng giờ đây cây cỏ mọc um tùm, lấn chiếm hết lối đi.
Dây leo chằng chịt, không khí âm u đến rợn người.
May mắn là mặt trời vẫn còn trên cao, những tia nắng ấm áp xuyên qua kẽ lá giúp con đường trở nên dễ đi hơn.
Trước kia, hai bên đường là những ngôi nhà san sát như dải lụa, nhưng giờ đây không còn nữa.
Thay vào đó là những bụi cỏ cao hơn đầu người, khiến họ có cảm giác như lạc vào thảo nguyên.
Đang cảm thán trước sự thay đổi của hòn đảo, Huỳnh Thiên Hạ thấy Hầu Tử chạy từ phía trước đến:
"Đại ca, trên gò cao phía trước có thể quan sát xa.
Theo báo cáo của trinh sát, sương mù đã chiếm trọn phía tây rồi.
Huỳnh Thiên Hạ lập tức chạy lên gò cao nhìn về phía xa.
Quả thật, sương mù đã bao phủ gần nửa hòn đảo, và có khả năng trong vòng một tuần nữa có thể sẽ bao trùm toàn bộ.
Khi đó mọi người có thể sẽ c-hết, không có thức ăn và tìm được nơi trú ẩn sẽ không ai sống nổi.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn nếu crướp được tàu của bọn chúng, liệu có thể thoát ra không?
Với gần hai ngàn người, việc sống sót khi hết lương thực là một vấn đề nan giải.
Hắn suy nghĩ một lúc rồi hỏi Hầu Tử:
"Nếu không chiếm được tàu của bọn cướp, chúng ta chặt cây đóng bè, liệu có vượt biển được không?
Hầu Tử gãi đầu:
"Em cũng không rõ.
Nhưng nếu vượt biển bằng bè gỗ, với số người đông như chúng ta, ít nhất phải có ba mươi chiếc bè mới đủ.
Mỗi chiếc chứa một trăm người may ra mới đủ.
Nhưng còn vấn đề lương thực, lại không có mái chèo hay buồm, thì khó mà đến được đất liền.
Đất liền cách đây những năm mươi hải lý cơ mà.
Hon chín mươi cây số, quả là một khoảng cách khó vượt qua bằng bè gỗ.
Cách an toàn nhất vẫn là cướp tàu của bọn chúng.
Huỳnh Thiên Hạ quyết định đợi giải cứu xong trường Thiên Hải rồi sẽ tính tiếp.
Hiện tại, việc chưa biết doanh trại của địch ở đâu khiến họ khó lòng đề phòng những cuộc trấn công bất ngờ của bọn bắt có.
Báo cáo, phía trước hai trăm mét có một ngôi nhà, vẫn có người sống".
Một trinh sát chạy vội đến nói.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập