Chương 2:
Tụ Chúng.
Sau đó trong đầu hắn lóe lên ý tưởng:
“Nếu ta ghi tên Thập Diện, có lẽ Thập Diện sẽ biết được tình hình ở đây.
”
Nghĩ liền làm ngay, hắn ghi số điện thoại và địa chỉ của Thập Diện.
Hắn thấy có gì đó không đúng lắm, nhưng hắn không quan tâm, bây giờ phải lên kế hoạch.
Chỉ thấy phía xa có hai tên tiến đến nhận người và dẫn vào phòng học.
Hình như trẻ nhỏ được nhốt vào trong lớp học.
“Vâng!
Cảm ơn anh.
Hầu Tử vui mừng lách mình thoát ra khỏi đám đông, không ai nói cũng biết, hắn đi tìm bạn gái hắn.
Thế sự vô thường, chỉ là không biết bọn chúng có giữ chữ tín, nhận tiền thả người không, hay là nhận tiền xong griết người diệt khẩu.
Chỉ là thông tin này, hắn thấy cơ hội đã đến, một tháng đủ để hắn tìm cách thoát thân.
Thăm dò thầy cô xem sao, nếu họ có năng lực tụ được học sinh lại thì còn có cơ hội hợp tác, không có năng lực thì phó mặt cho tròi vậy.
Tên mặt sẹo không biết từ đâu xuất hiện, bước thẳng lên bục và cười.
Chỉ là nụ cười của hắn lúcnày chẳng khác nào Diêm Vương.
Lúc này học sinh ai ai cũng hoảng sợ, chỉ là không dám hét lớn, có người sợ quá ngất đi.
Người thì không đứng vững, ngã nhào xuống đất.
“Đại Tự Kỳ, ngươi tập họp tất cả anh em Long Son, xem trong trường có bao nhiêu anh em!
“ Hắn nhìn thẳng mặt thanh niên và nói.
Bọn brắt cóc tụ vào nhau nói chuyện một hồi rồi rời đi.
Hắn cố gắng quan sát thì thấy có ba loại cơm khác nhau.
“Giờ này liều mạng chỉ làm hỏng việc.
Phải giữ mạng để còn tìm cách cứu cô ấy, hiểu không?
".
Hắn thở dài nói.
“Anh, bây giờ chúng ta làm sao?
Bên kia có bạn gái của em, em sợ bọn chúng sẽ làm gì cô ấy.
Một học sinh rất tuấn tú, dáng người cao, thân hình cân đối, đôi mắt sáng, nhìn về hắn rưng rưng nước mắt thều thào nói.
Hắn thở dài một hoi nói tiếp:
“Nếu được, tối nay em dẫn theo bạn gái em đến sân tập thể dục luôn đi.
Sống mũi cay cay, hắn nhớ vợ con hắn.
Không biết giờ này thế nào, Thập Diện đã nhận được cuộc gọi chưa?
Nếu đã nhận được, vợ con hắn sẽ được an toàn.
Hắn chau mày, khẽ nhìn về phía cổng trường, nơi đó đã đóng kín cửa.
Hắn ăn vội hộp cơm hắn tự mình làm, bằng tất cả sự cố gắng của hắn.
Hắn về lại sân trung tâm.
Lúc này không thấy tên mặt sẹo đâu nữa, đổi thành một tên đeo kính đen, đội mũ đen, toàn thân đều đen.
Chỉ là trên tay hắn cầm thanh kiếm.
Hắn nghe vậy thì nhíu mày, trầm ngâm một lúc.
Hắn ngẩng đầu nhìn quanh một lượt, cảnh quan bây giờ là toàn trường hình chữ U, mọi người đều ở chính giữa.
Lúc này toàn trường im lặng đến mức nhịp tim cũng có thể nghe thấy.
Lúc này một học sinh cao khoảng một mét tám lăm, da ngăm lực lượng mười phần, nhìn rất uy mãnh nhích lại gần hắn.
“Các bạn, thật không may khi mà trong số phụ huynh của các bạn có người báo cảnh sát.
Chỉ là cảnh sát cũng là người của chúng ta, nên phiển các bạn cứ ở đây một tháng, một tháng sau đợi dư luận lắng xuống, chúng ta lại tiếp tục.
Tên mặt sẹo trợ mắt nói.
Đại ca, nhưng mà chúng ta tụ ở đâu?
Đại Tự Kỳ thắc mắc hỏi.
“Các bạn đã ghi xong rồi thì nhận cơm đi.
Mỗi ngày một bữa cơm, đến khi nào có người chuộc các bạn.
Nên nhớ, còn sống các bạn mới có giá trị.
Tên mặt sẹo lớn giọng nói.
“Bây giờ các bạn có thể đi giải quyết nhu cẩu cá nhân.
Một giờ sau tôi quay lại, đến lúc đó tôi Ni Đăng nhập x Email IuuduclongldI36@gmail.
com.
Mật khẩu “Quên mật khẩu Hắn nhìn về phía các học sinh, mười bảy, mười tám tuổi, tuổi đẹp nhất đời người, lại gặp phải hoàn cảnh thế này.
Không đợi hắn hỏi gì thì một thanh niên khuôn mặt đầy mụn bước đến, ném vào người hắn một tập giấy rồi bước đi.
Chỉ là không biết bọn chúng tối sẽ ngủ ở đâu, trong trường hay ở ngoài.
Bây giờ xung quanh hắn càng lúc càng nhiều học sinh vây quanh.
“Chúng tôi sẽ nói với truyền thông các bạn sẽ được học quân sự một tháng.
Trong tháng này tôi sẽ gọi điện cho phụ huynh các bạn.
Chúng tôi chỉ cần tiền.
Một tháng sau, không có tiền thì các bạn sẽ là bị trai nạn mà chhết.
”“Hầu Tử, chúng ta đang ở trong tình thế này càng cuốn thì càng nguy hiểm.
Em nếu hành động theo cảm tính thì mạng em cũng khó giữ chứ đừng nói bạn gái em.
Hắn nhìn Hầu Tử lắc đầu và nói tiếp.
Hắn ngồi bệch xuống, tìm cách thoát khốn.
Giữa trưa, tên mặt sẹo dẫn người đến.
Hắn mạnh mẽ bước lên bục, nhìn quanh một lượt.
Không khí lúc này trầm xuống, không một ai dám thở mạnh, đều cúi đầu xuống.
Nói rồi hắn đi về phía góc trường, chờ đợi bọn b:
ắt cóc rời đi hắn sẽ hành động.
Hắn nhẹ giọng nói:
“Đều ghi tên những anh em còn lại trên Long Sơn đi.
Có khoảng hai mươi học sinh nam đang vây quanh hắn, lấy hắn làm trung tâm.
Cứ thế hắn đã đạo quanh sân trường trừ cổng trường ra, nhìn ra thì chỉ có mỗi cách là đi từ cổng trường ra ngoài.
Một lúc sau cổng trường mở ra, có một chiếc ô tô đi vào.
Cửa xe mở ra thì có ba người trung niên bị dẫn xuống, trên mặt còn có khăn che mắt.
Tất cả đều ngay ngắn chinh tể, không một động tác thừa.
Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ đảo mắt nhìn xem.
Trường học giờ phút này như ngồi trên chảo lửa.
Cho dù nóng đến bỏng người, cũng không một ai dám hé răng nói một lời.
“Gọi Đại Tự Kỳ đến đây.
Chọt giọng nói hắn vang lên nhẹ nhàng:
“Bây giờ đã ba giờ chiều, tao sẽ gọi tên.
Đứa nào có tên đứng lên cho tao, người nhà tụi bay sẽ đến đón.
Tên đeo kính nhìn quanh một lượt rồi nói lớn.
Hắn vội vàng đứng lên, đi vội về phía sân tập thể dục.
Bên sân tập có một vòi nước, hắn mở ra rửa mặt thật tỉnh táo, sau đó hắn đi dạo một vòng quanh sân tập.
Nếu muốn thoát ra chỉ có đi cổng chính, bởi vì ba mặt còn lại đều là lẩu cao ba tầng.
“Nhìn thấy sân tập thể dục bên kia không, mười hai giờ đêm nay tập trung tại đó.
Hắn vừa nói vừa chỉ tay về phía góc trường, nơi sân tập thể dục chiếm một góc nhỏ, khuất sâu trong hàng cây phi lao.
Hắn nhìn quanh một chút, lòng hắn lạnh lại một thoáng.
Đây rõ ràng không phải chuyện đơn giản.
Không một tiếng động, những học sinh này đều cầm bút ghi ngay lập tức.
Một lúc sau, cơm được đưa đến.
Hắn nhìn cơm và suy nghĩ:
“Không phải chỉ một mình mìn!
giao com.
”“Cót két, cót két.
Cổng lớn từ từ mở ra, lại có một chiếc xe đi vào.
Hắn đang suy nghĩ miên man, lặp đi lặp lại những điều có thể mang đến tin tức tốt thì một giọng nói vang lên.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập