Chương 4: Chỉnh Biên

Chương 4:

Chỉnh Biên Ba người đứng ngây ra như tượng,

"Đây là học sinh ư?

Nhìn chả khác nào quân nhân.

"

​Cô giáo ngơ ngác hỏi:

"Tú Trinh, em có biết họ không?

"

​"Cái này thì em không rõ, chỉ là mỗi lần bạn trai em nói là đến Long Sơn tập võ.

Những người này đều là anh em của bạn trai em,"

Lê Tú Trinh đầy tự hào khi nói về bạn trai.

​"Long Sơn, không phải đó là một ngôi chùa sao?

Trước đó anh có nghe nói trên chùa mở lớp tập võ, chỉ là không ngờ đám học trò này của mình đều là cao thủ cả".

Đặng Thành Công thều thào nói với vẻ mặt thật khó tin Một lúc sau anh em Long Son đến sân tập.

Lúc này trong sân cũng khoảng bốn mươi người, đều đứng vây quanh ba người dẫn đầu.

​"Đại Tự Kỳ, anh có biết Đại ca gọi chúng ta ở đây làm gì không?

Có phải chuẩn bị sống mái với chúng không?

"

Một học sinh ánh mắt tinh quái nhỏ giọng hỏi.

​Mọi người còn lại đều tò mò nghiêng tai lắng nghe.

​"Đợi!

"

Đại Tự Kỳ chỉ thốt ra một chữ.

​Những người còn lại đều im lặng, không ai nói một lời.

​Hầu Tử đứng bên cạnh giật mình, lập tức nói:

"Võ Liệt à!

Ngươi cũng lợi hại rồi, nói nhỏ thôi không được à!

".

​"Ha ha ha, anh mà cũng giật mình à?

Bình thường ăn to nói lớn quen rồi, hôm nay tên to con này nói to là anh giật mình rồi,"

Tiểu Tự Kỳ Lý Quý lên tiếng mỉa mai.

​"Không cho anh bắt nạt bạn trai em!

"

Lê Tú Trinh chạy đến ôm tay Hầu Tử, trừng mắt nhìn Tiểu Tự Kỳ.

"Đại ca đến rồi!

"

Đại Tự Kỳ lên tiếng, chỉ về phía nhà vệ sinh sân tập.

​Hắn lúc này đã đi đến sân tập.

Nhìn một lượt có khoảng bốn mươi người.

Giờ này chắc cũng hai mươi giờ.

Đèn đường vẫn sáng, chỉ là sân tập dưới ánh sáng của đèn năng lượng mặt trời cũng chỉ có thể cùng trăng rằm tranh sáng.

​"Mọi người ngồi xuống đi, Thầy Công, Cô Ly cũng ngồi đi.

Chúng ta lên kế hoạch,"

Hắn dang tay ra với tư thế mời và nói.

​Mọi người bắt đầu ngồi xuống, vô tình hay cố ý đều ngồi vây quanh hắn vào giữa.

​Hắn thấy mọi người đã ngồi ngay ngắn rồi thì lên tiếng.

​"Bây giờ các người tập hợp những học sinh lại, tập trung tại đây.

Sân này chứa hơn một ngàn người đầy đủ.

Cô Ly và Thầy Công cũng tham gia, có hai người mức độ uy tín sẽ cao hơn.

"

​"Anh cứ gọi em là Công và vợ em là Ly được rồi, đừng gọi thầy cô, anh lớn tuổi hơn em,"

Thầy Công lúng túng nói.

​"Được, vậy mọi người hành động đi!

"

Hắn lập tức ra lệnh.

​Trần Ly Ly lúc này giơ tay lên.

Hắn thấy vậy thì nhìn thẳng vào cô:

"Em có ý kiến gì sao?

"

​Cô hết hồn, hoảng sợ nói:

"Không anh, ý em là chúng ta không đề phòng thầy giáo bị anh đánh à?

Hắn ta là con người nhỏ mọn, chắc chắn sẽ không thể nào bỏ qua được.

"

​"Cô quá đề cao hắn rồi,"

Đại Tự Kỳ lập tức nói.

​Cô giáo không hiểu ý, nhìn qua Thầy Công xem thử anh có hiểu không thì thấy chồng lắc đầu.

​Hầu Tử thấy vậy lên tiếng giải thích:

"Võ Liệt rất ít nói, cô thông cảm.

Còn vì sao anh cả không để tâm đến thầy giáo mập là vì từ phòng Ban Giám Hiệu ra đến cổng cũng hơn một cây số".

"Nếu ông ta đi ra đó, tất cả học sinh đều thấy thì cô nghĩ ông ta đi không?

Ông ta lúc nào cũng cho mình thanh cao, sẽ không làm ra chuyện đó.

"

"Nếu ông ta từ bỏ tất cả vẫn đi ra báo cho bọn b-ắt cóc thì chỉ có hai kết cục,"

Hầu Tử tiếp tục nói.

​Bạn gái anh ta nhịn không được hỏi:

"Kết cục gì, anh?

"

​Hầu Tử cười bí hiểm nói:

"Một là hắn sẽ c·hết dưới kiếm bọn b·ắt c·óc.

Hai là bọn b·ắt c·óc sẽ tin là thật và sẽ tăng thêm người canh cổng".

"

Bọn chúng nghĩ chúng ta tập trung lại là để một hơi xông lên.

Ha ha, chúng không biết được khi bọn chúng tụ lại càng nhiều thì sẽ càng lộ ra quân số của chúng.

"

​Hai vợ chồng giáo viên nhìn Huỳnh Thiên Hạ một cái, chỉ là không biết nghĩ cái gì.

​"Mọi người đi đi, tôi sẽ ở đây chờ!

"

Hắn lên tiếng, xóa đi vẻ lúng túng của Ly Ly.

​Mọi người đều tản ra, ai lớp nào về tìm lớp đó.

Lúc này Thầy Công và Cô Ly cũng đi, hai người vừa đi vừa nói chuyện.

​"Anh thấy người này thế nào?

Em thấy anh ta rất tự tin, hình như mọi việc đều trong tầm kiểm soát".

Trần Ly Ly nắm tay chồng vừa đi vừa nói.

​"Ngốc quá, em không nghĩ xem có thể để cho đám học sinh đó phục tùng như vậy, em nghĩ anh ta là gì?

"

"

Ít nhất võ nghệ của anh ta phải rất mạnh nên đám cò con này mới nghe lời như vậy".

Đặng Thành Công cầm tay vợ lên, hôn vào mu bàn tay nói.

​"Vâng, ít ra có chồng em thấy cảm giác an toàn hơn nhiều.

Anh ta cho em một loại cảm giác rất áp bách.

Người này giống như tướng quân thời xưa, khí chất rất mạnh

"

Trần Ly Ly cười nói.

​Lớp Mười Hai A, hai người bước vào thì thấy có hai bạn học khác đang thuyết phục.

Họ cũng nhanh chóng tham gia.

​Rất nhanh, học sinh từng tốp từng tốp đi đến sân tập.

Một lúc sau trong sân đông nghịt người.

Ai nấy cũng đều mệt mỏi, uể oải.

​Qua tầm một giờ, những người muốn đến đã đến.

​Hắn đi lên chính giữa của sân tập.

Nhìn thấy các bạn học sinh nhốn nháo lên.

Hắn lớn tiếng nói:

​"Mọi người, có thể giữ im lặng nghe tôi nói không?

"

​Mọi người lúc này đều tập trung nhìn hắn.

Hắn cười nói:

"Chắc hẳn mọi người đều có thắc mắc, nghi hoặc đúng không?

Nhưng không sao, cứ nghe tôi nói đã rồi các bạn hỏi gì cũng không muộn!

"

​"Ông là cái thá gì mà muốn chúng tôi nghe?

"

Một học sinh to con đứng lên, chỉ thẳng tay vào hắn quát.

​Hắn không nói gì, đi thẳng đến chỗ học sinh đó, tung ra một đấm vào bụng.

​"Á!

"

một tiếng hét vang lên.

Tên học sinh nằm co quắp dưới cỏ.

Hắn trừng mắt, quét qua toàn bộ mọi người.

​"Bây giờ, ai nghe ai không nghe?

"

Hắn lớn giọng hỏi.

​Toàn sân im lặng, không ai nói gì.

​"Tốt, bây giờ tôi cũng chẳng cần nói kế hoạch gì nữa.

Tôi cho các bạn năm phút, xếp thành hai mươi hàng dọc cho tôi.

"

​Hắn lập tức ra lệnh.

​"Các anh em, duy trì trật tự!

"

Đại Tự Kỳ lập tức lên tiếng.

Tức thì có ba mươi người lập thành ba đội, đứng sau Đại Tự Kỳ, Hầu Tử và Tiểu Tự Kỳ.

​Còn lại bảy người thì đứng sau lưng hắn.

Tiếp đó, ba người dẫn theo mười người chia ra một hướng.

Các học sinh ngơ ngác không.

hiểu chuyện gì xảy ra.

Lúc này Trần Ly Ly đứng ra nói:

"Các em hãy nghe anh ấy, anh ấy sẽ giúp chúng ta thoát khỏi đây, các em cứ lấy lớp của mình nhập thêm lớp khác vào, dư thì tách ra.

"

​Cuối cùng cũng xếp thành mỗi hàng năm mươi người.

Hắn thấy số lượng này có hơi ít thì quay sang hỏi Thầy Công:

​"Thầy Công, sao lại thiếu gần ba trăm học sinh?

Những học sinh đó không đến à?

"

​"Những học sinh đó đều là lớp của bốn thầy cô ở trong phòng Ban Giám Hiệu,"

Thầy Công nhún vai đáp.

​Hắn gật đầu, nhìn về hai mươi hàng mới xếp nói:

"Cho các người mười phút, chọn ra đội trưởng của nhóm mình.

"

Hắn nói xong nhìn về phía Đại Tự Kỳ gật đầu.

​Lập tức, Đại Tự Kỳ nói nhỏ gì đó với anh em.

Ba mươi anh em đều quay về lớp học, kể cả bảy người sau lưng Huỳnh Thiên Hạ cũng về hàng.

​Ba người Đại Tự Kỳ, Hầu Tử, Tiểu Tự Kỳ đều tụ lại phía hắn.

Kể cả hai người giáo viên cũng đi về phía hắn.

​Hắn thấy việc chọn lựa cũng xong, đều là anh em Long Sơn làm đội trưởng.

​"Từ phía tay trái của tôi, năm nhóm liên tiếp, nữ rời khỏi hàng, còn lại Hầu Tử dẫn đội, gọi là Đội Trinh Sát.

Hầu Tử phụ trách huấn luyện và trinh sát.

"

​"Tiếp theo năm nhóm cũng thế, nữ ra khỏi hàng.

Đại Tự Kỳ tiếp quản, huấn luyện chiến đấu, gọi là Đội Chiến Đấu.

"

​"Tiểu Tự Kỳ tiếp quản năm nhóm, nữ rời khỏi hàng, gọi là Đội Hộ Vệ.

"

​"Còn lại năm nhóm, tôi sẽ dẫn đội.

Nữ rời khỏi hàng, tập trung lại thành nhóm mỗi nhóm hai mươi người.

"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập