Chương 6:
Tạo Vũ Khí Nhìn thấy đoàn trưởng rời đi, mấy thanh niên học sinh như trút gánh nặng.
"Anh Siêu, đoàn trưởng là người thế nào?
Lúc đầu các anh thuyết phục bọn em đến đây tập hợp cũng chỉ nói là cho dù có nhận được tiền, bọn brắt cóc cũng sẽ giết chúng ta diệt khẩu, nếu không griết cũng sẽ cho bọn em ăn cam, nên tụi em mới theo đến để thoát khốn.
"
Một học sinh nam láu linh nhìn xung quanh hỏi.
Tay vẫn tiếp tục chặt trúc, miệng thì không ngừng hỏi tiếp:
"Anh Siêu, nói là đoàn trưởng có cách giúp chúng ta thoát khốn nhưng sao chỉ cho chúng ta chặt trúc, không phải nên tập trung luyện vỡ, sống còn một phen sao?
Nam học sinh vẫn không hiểu, hỏi tiếp.
Trần Siêu thấy mọi người ai cũng muốn nghe thì hắn ta trịnh trọng nói:
"Đoàn trưởng là sư phụ, là thầy dạy võ cho tụi anh.
Trên Long Sơn có khoảng ba trăm anh em đều học võ, mà rất nhiểu anh em đã đi thi đấu có giải thưởng lớn, trong đó có cả mấy.
người vô địch thế giới.
Hắn ta cười một tiếng xấu hổ:
"Ta là người mới theo được hai năm, võ nghệ yếu kém.
Còn như Anh Võ Liệt, võ nghệ đứng.
thứ hai Long Sơn, anh ấy học võ cũng hơn mười hai năm.
"Các ngươi không nghĩ xem bọn brắt cóc có gìà!
Là đao kiếm đó!
Chúng ta có gì?
Ngươi nghĩ đoàn trưởng sẽ kêu chúng ta xông lên đánh tay đôi à!
Trần Siêu khinh thường ra mặt nói.
Một học sinh từ ngoài chạy vào nói:
"Siêu ca, đoàn trưởng nói những bó trúc đã bó được bao nhiêu thì vận chuyển qua trước.
"Uhm,"
Trần Siêu gật đầu, sau đó hắn ta lớn tiếng nói:
"Các ngươi khiêng những bó trúc đã bó rồi chuyển về sân tập đi.
Không phải các ngươi muốn biết chặt trúc để làm gì à!
Là v-ũ k-hí để đánh nhau với bọn chúng đấy!
Đám học sinh lúc này thì thào to nhỏ.
Hoá ra dùng trúc làm v-ũ k:
hí.
Thảo nào đoàn trưởng lại đích thân đến xem xét.
Quay lại sân tập, hắn đang chăm chú chỉ cho mọi người cách chọn trúc và chiều dài của mỗi cây trúc.
Cây nào cứng cáp, to bằng ba ngón tay thì hắn để lại cành lá phía trên đầu, chặt xéo đi phần ngọn tạo mũi nhọn cho trúc.
Những cây này hắn để độ đài là năm mét.
Cây trúc nào cứng cáp khoảng hai ngón tay thì hắn dọn sạch sẽ gọn gàng, chiều dài hai mét năm dùng làm trường côn.
Những cây nào bị lỗi hay thân lớn hơn hai ngón tay thì dùng làm đoản côn.
Còn lại những đoạn bị chặt ra thì hắn cho người cắt đồng đều, khoảng một mét rưỡi, xếp cách thanh trúc vào nhau khoảng tám mươi cm, hắn dùng đinh đóng nẹp chế thành khiên.
Đội của Trần Ly Ly cũng đã gia nhập, tiến độ rất nhanh.
Hắn thấy đã có những cây gậy này thì khả năng thành công lớn hơn một chút.
Hắn chọn một cây trúc rất to và chắc khoẻ, hắn tự mình dùng dao vót từng mắt trúc, từng ngọn trúc đi.
Cuối cùng hắn được một cây trúc dài bảy mét.
Lúc này cũng đến khuya.
Hắn thấy mọi người có vẻ đã rất mệt.
"Mọi người, tất cả về nghỉ ngơi đi.
Toàn bộ lên hội trường nghỉ ngơi.
Không đủ chỗ thì vào mấy phòng kế bên hội trường mà ngủ.
Đội nữ thì lên tầng ba mà chọn phòng ngủ.
Hắn phất tay ra hiệu rồi nói.
Hắn ngồi chờ ba đội kia quay lại.
Một lúc sau ba đội dẫn người về.
Hắn cũng cho đội Chiến Đấu và đội Hộ Vệ đi ngủ nghỉ.
Bây giờ ở sân tập chỉ còn mỗi Đội Trinh Sát.
"Hầu Tử, báo cáo đi.
Hắn đứng lên nghiêm nghị nói.
"Báo cáo, Đội Trinh Sát một trăm chín mươi người đã hoàn thành sơ luyện, hiện tại có thể chấp hành mệnh lệnh sơ cấp.
Hầu Tử bước ra khỏi hàng, đứng nghiêm nói.
Hắn nhìn mọi người đã mệt mỏi rã rời, nhưng hắn không thể để đội nghỉ ngơi được.
"Chia thành năm tiểu đội, mỗi tiểu đội sẽ chia nhau trực và trinh sát.
Mỗi tiểu đội sẽ phụ trách một tiếng đồng hồ.
"Mỗi tiểu đội khoảng hai mươi người.
Chia ra, mười người canh gác phía dưới cầu thang lên hội trường, còn lại chia nhau theo dõi cổng trường.
Có bất kỳ động tĩnh nào, lập tức báo cáo.
Hắn vỗ vai Hầu Tử nói:
"Dụng tâm nhiều vào, nhớ là phải kiểm soát tốt đội ngũ.
"Vâng!
Đại ca yên tâm, em sẽ không để đội ngũ mệt c-hết đâu, em sẽ chỉ huy tốt.
Hầu Tử nhìn đội ngũ trước mặt lớn tiếng nói.
"Tốt, chấp hành đi.
Hắn khoát tay ra hiệu.
Mọi người lập tức nói
"Lĩnh mệnh"
Sau đó cùng nhau rời đi.
Lúc này trong sân một bóng người cũng không có.
Hắn đứng ngây ra một lúc, sau đó chân hắn đạp xuống mặt sân.
Một cây trúc dài bay lên, hắn đưa tay chộp lấy.
Hắn cầm cây trúc múa lên vù vù, kinh phong nổi lên.
Hắn nhảy lên đập gậy trúc xuống sân tập.
Sau đó thu hồi trúc, đứng lên đâm về phía trước.
Hắn ở dưới sân luyện một lúc thì thu thế nghỉ ngơi.
Hắn để gậy trúc lại, đi thẳng về hướng hội trường.
Hắn thấy một lớp học không có ai.
Hắn đi vào, hắn xếp hai bàn vào nhau và nằm lên.
Hắn nằm đặt tay lên trán, suy nghĩ miên man.
Hắn nhớ con trai của hắn, nó chưa được ba tuổi nữa.
Nhớ cả vợ của hắn, không biết giờ này hai mẹ con có ngủ ngon không?
Đang suy nghĩ miên man thì hắn nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.
Hắn mở mắt xem thử thì thấy đội trinh sát thay ca.
Hắn muốn chợp mắt một chút, nhưng không tài nào ngủ được.
Trong phòng tối om, gió rít gào qua từng khe hở cửa sổ, nghe như âm phong u oán.
Bây giờ hắn chỉ mong muốn gặp lại vợ con, ăn một tô phở bò thật nóng ấm của vợ hắn làm.
Thật sự đói quá đến váng đầu rồi.
Chỉ là nếu được phân phát cơm, hắn sẽ chọn phần nhiều nhất.
Nhưng com là do bọn brắt cóc phát, không có chọn lựa, thật là nhân sinh bi kịch.
Hắn đang mơ màng ngủ thì Hầu Tử vào gọi.
"Đại ca, đã hết phiên thay ca, bây giờ năm giờ, có lẽ sẽ bị bọn brắt cóc tập hợp đấy.
Hắn ngồi dậy, cảm ơn Hầu Tử xong, hắn đi rửa mặt.
Nhà vệ sinh của giáo viên cũng thật sạch sẽ, không như của sân tập.
Hắn rửa mặt xong thì đi lên lầu hai, tiến vào hội trường.
Lúc này các bạn học sinh còn nhiều bạn đang ngủ.
Thấy hắn đến, mọi người đều đứng đậy.
Hắn nhìn một lượt, tìm kiếm Trần Siêu.
Hắn vẫy tay gọi Trần Siêu đến:
"Đem đội của tôi gọi dậy, lập tức đi thông báo cho các đội, một tiếng nữa đến sân trường tập hợp.
"Rõ!
Trần Siêu nhanh chóng lĩnh mệnh, chạy đi tập hợp đội của hắn ta.
Hắn thấy trời đã sáng, bình minh đã lên, một ngày mới lại bắt đầu.
Hắn không nghĩ ngợi gì, đi thẳng lên sân thượng của trường.
Lần này hắn muốn xem xem, bên ngoài thế nào.
Hắn lên đến sân thượng thì thấy Đại Tự Kỳ và Hầu Tử đều trên đó.
Hai người giật mình khi thấy hắn đến.
Hắn cũng không nói gì, chỉ nhìn về các hướng.
Một lúc sau hắn mới hỏi:
"Các ngươi thấy sao?
"Đại ca, bọn em thấy có bốn lểu trại.
Chí ít người bọn chúng phải hơn bốn mươi người.
Nếu như mỗi trại hai mươi thì bọn chúng phải có tám mươi người.
Hầu Tử lo lắng nói.
Hắn im lặng một lúc rồi nhìn Đại Tự Kỳ.
Đại Tự Kỳ thấy vậy thì lập tức nói:
"Đại ca, bọn chúng bao nhiêu người em không biết.
Nhưng nhìn trại bọn chúng sắp xếp, nếu chúng ta xông mạnh qua chẳng khác nào lọt vào mai phục cả.
Chỉ cần chúng ta vào thì bốn trại lập tức vây chúng ta lại.
Đại Tự Kỳ dừng lại một chút rồi chỉ tay về hướng nhà xe:
"Đại ca, tuy là trường này xây kiểu chữ U, chỉ có một ngõ vào duy nhất, nhưng nếu chúng ta đốt nhà xe, tạo hỗn loạn.
Khi đó, ít nhất một trại của chúng sẽ vào chữa cháy
".
"Chúng ta sẽ tập kích trại này.
Nếu ăn được thì tốt, không được thì cũng dụ ba trại kia vào cứu viện.
Khi đó chúng ta vây lại diệt luôn một thể"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập