Chương 7: Bố Cục

Chương 7:

Bố Cục

"Đây là kế sách dụ rắn ra khỏi hang.

Không cần biết bọn chúng có ứng cứu hay không.

Chỉ là chênh lệch về v-ũ k:

hí và binh lực, chúng ta đã thua rất nhiều rồi.

"

Hắn gật đầu tán thành kế hoạch của Đại Tự Kỳ.

Hắn nhìn về phía xa xa, chỉ tay về hướng Đông nói:

"Trừ khi là anh em Long Sơn, mới có thể cứng đối cứng.

Còn những học sinh này, tuy tuổi trẻ nhiệt huyết, nhưng đã bị bọn b:

ắt cóc doạ mất mật rồi.

"

Hầu Tử nhìn về hướng Long Sơn cũng gật đầu nói:

"Long Sơn chúng ta chỉ hơn ba trăm anh em, đều là trải qua thi đấu chuyên nghiệp, máu và nước mắt đan xen nhau mà có được cúp.

"

Đại Tự Kỳ cũng gật đầu.

Tuy đã đạt đến bậc tông sư và có thể thu nhận đệ tử, hắn vẫn luôn nguyện ý đi theo đại ca và làm một người bình thường.

Hắn dang tay ra, khoác lên vai hai người, vừa đi vừa nói:

"Chúng ta bây giờ phải bố trí cục diện trước, tập luyện hai phương án:

một là đánh trực diện hai là dụ rắn ra khỏi hang.

"

"Phải tính toán đánh trại lao ra cứu h:

óa thế nào, làm sao ăn được hết bọn chúng, làm thế nào cắt đứt đường cứu viện của chúng và dự trù nếu chúng không cứu hoả thì làm thếnào.

"

"Và điều quan trọng nhất là phải giảm thiểu thương v-ong, tính toán nếu học sinh sợ hãi không dám tham chiến, dự toán phương án xấu nhất.

"

Ba người vừa đi vừa nói chuyện thì xuống đến hội trường.

Lúc này hội trường còn rất ít người chưa xuống sân trường.

Tiểu Tự Kỳ đứng ở cầu thang đợi bọn hắn xuống.

Vừa thấy bọn hắn đến, Tiểu Tự Kỳ tiến đến.

Bốn người cùng nhau đi xuống sân trường.

Sân trường bây giờ không phải hỗn loạn mà rất trật tự, ngay ngắn thẳng tắp.

Ai ở đội ngũ nào đều xếp hàng theo đội, do đội trưởng đứng đầu.

Vừa đi vào sân, hắn thấy tình hình này lập tức thầm kêu 'Không ổn!

' Hắn lập tức ra lệnh:

"Mọi người tản ra, cứ như hôm qua, hỗn loạn sợ hãi, nhanh!

"

Các đội đều bắt đầu tản ra ngồi loạn xạ lên, tụm ba tụm bảy.

Náo loạn cả lên.

Một tiếng sau,

"Két!

"

cổng lớn từ từ mở ra.

Một chiếc xe ô tô mười hai chỗ chạy vào sân trường.

"Rầm!

"

cửa xe đóng lại.

Mười hai người bước xuống.

Bọn chúng đạo quanh một lúc, nhìn thấy học sinh đều sợ hãi, hỗn loạn thì chúng gật đầu vui vẻ, sau đó một tên lên xe lái xe ra cổng.

Mười một người còn lại đi lên bục, cầm loa tay lên nói:

"Bắt đầu từ hôm nay, cơm sẽ được phát vào mười hai giờ trưa.

Bây giờ bọn mày có thể tự do, một tên mặt rỗ đứng lên nói.

Sau đó bọn chúng đi hết vào phòng hiệu trưởng ngồi.

Mọi người thở phào một tiếng.

Hắn thầm hô 'May mắn!

"

Trong lúc cấp bách, hắn đã quên chuyện tạo v-ũ k-hí phía sau sân tập.

May mà bọn này không đi kiểm tra phía góc cuối.

Cũng may sân tập có hàng phi lao che lại, bình thường từ trung tâm nhìn ra đều bị phi lao che tầm mắt.

Thật là vạn hạnh trong bất hạnh.

Hắn thầm nhủ lần sau phải cẩn thận hơn.

Hắn nói nhỏ vào tai của Trần Siêu.

Lập tức có một nhóm năm người chạy đi.

Một lúc sau, năm người trở về, nhìn về phía hắn gật đầu.

Mọi người tản ra đi lanh quanh.

Bốn người bọn họ tụ lại cùng nhau.

Lần này, bọn họ cố tình đi về hướng nhà để xe.

Từ sân trung tâm ra đến nhà xe cũng gần một cây số.

Bốn người giả vờ đi vòng qua vòng lại, cuối cùng đến cách nhà xe ba mươi mét.

Hắn chỉ dừng lại một phút sau đó, kéo ba người họ ra gốc hoa giấy ngay lớp đầu tiên của trường học ngồi.

Bởi vì ở chỗ này cũng có mấy học sinh đang ngồi, điều quan trọng là nó gần cổng trường và nhà để xe.

"Thế nào, ba người thấy sao?

"

Hắn thấp giọng hỏi.

Hầu Tử đôi mắt láu liên nhìn quanh rồi nói nhỏ:

"Lúc nãy em quan sát rồi, xe rất nhiều.

Nếu cho cháy, khả năng gây náo động rất lớn.

"

"Chỉ là vị trí từ cổng trường đi qua nhà xe tương đối gần.

Khoảng cách hơn một trăm mét ấy, nếu như không đánh úp bất ngờ được đám cứu hoả, khả năng chúng ta phải cứng đối cứng.

' Hắn mỉm cười hài lòng, hắn nhìn sang Đại Tự Kỳ và hỏi:

"Ngươi thì sao?

"

Đại Tự Kỳ nghe thấy đại ca hỏi hắn ta thì cũng nhìn xung quanh một lượt.

"Yên tâm đi, có Tiểu Tự Kỳ canh rồi, sẽ không có ai đến gần đâu,"

Huỳnh Thiên Hạ lên tiếng trấn an.

"Đại ca, chúng ta ban đêm sẽ đốt xe.

Những chiếc xe này sẽ ctháy rrổ, tạo hỗn loạn.

Nếu bọn chúng đến cứu hoả, Tiểu Tự Kỳ và ba mươi huynh đệ của chúng ta sẽ đánh lén.

"

Đại Tự Kỳ lúc này càng nói càng hăng.

"Nếu như có cứu viện tiếp ứng, thì em sẽ dẫn đội của em chặn lại.

Nếu chúng tăng thêm thì đội Hầu Tử sẽ tham chiến, sau cùng đại ca sẽ dẫn người còn lại đánh về cổng trường chặn luôn trại cuối cùng của chúng.

"

Đại Tự Kỳ tự tin nói.

Hắn gật đầu nói:

"Tốt.

"

"Chỉ là còn chưa đủ.

Anh đã chuẩn bị rồi:

gậy trúc làm v-ũ k:

hí, anh còn chuẩn bị khiên và trúc xoa.

"

"Chiến lược của chúng ta là, đợi các đội của chúng ta huấn luyện thuần thục trận pháp thì sẽ hành động.

"

"Thứ nhất, Lê Tú Trinh dẫn đội đốt nhà xe.

Tiểu Tự Kỳ và đội của hắn sẽ mai phục sẵn.

Anh sẽ điều hai mươi anh em chúng ta qua.

Chúng ta ăn nhanh đám đi cứu hoả này.

"

"Mỗi đội sẽ có mười trúc xoa, mười khiên, còn lại đều là trường côn, và đoản côn.

"

Khi có địch đến, trúc xoa đâm ra, bọn chúng có đao kiếm cũng sẽ bị trúc xoa cản được.

Nếu may mắn, có thể đâm b:

ị thương bọn chúng.

Sau khi trúc xoa bị phá thì đội khiên lên.

Khiên che trước, trường côn phía sau, địch áp sát th đập xuống.

Khi địch đã ngã xuống thì đoản côn lên, đ:

ánh b-ất trình và thu lấy vũ krhí.

"Thứ hai, khi đánh nhau gây ra tiếng động lớn sẽ có trại địch tiếp viện.

Đại Tự Kỳ cầm cây trúc lớn anh đã chuẩn bị riêng em lên, quét mạnh phía địch.

"

"Khi địch bị cản lại, thì cũng như trên, trúc xoa, khiên, trường côn, đoán côn cứ thế mà đánh.

Nếu gặp cao thủ thì Đại Tự Kỳ sẽ ra tay.

"

"Ăn được nhóm đầu tiên thì Tiểu Tự Kỳ dẫn đội quay lại cùng với Đại Tự Kỳ.

"

"Còn lại bọn chúng xông lên hết thì đội của anh sẽ lên.

"

"Cuối cùng là Hầu Tử, đội của em là chờ đợi.

Chúng ta chuẩn bị cho phương án cứng đối cứng.

Khi đó, Hầu Tử sẽ phải gia nhập vào.

"

Hắn ngừng lại một chút rồi nói:

"Nếu như trường hợp không khả quan, có đội nào gặp bất lợi thì Hầu Tử sẽ ứng cứu.

"

"Đại ca, vậy nếu như cứng đối cứng thì sao?

"

Đại Tự Kỳ đầy lo lắng nói.

Hắn nhìn trời rồi nói:

"Phó mặc cho trời vậy.

Lúc đó anh sẽ đi đầu, ba em theo sau.

Mấy anh em Long Sơn đều phải ở trước nhất.

"

Ba người nhìn nhau rồi cùng chắp tay cúi đầu nói:

"Nguyện thể c-hết đi theo anh.

"

Hắn thấy vậy thì đưa tay đỡ ba người và nói:

"Không đến mức phải c-hết, chỉ là sẽ có thương v-ong, sẽ có học sinh c-hết.

Anh chỉ không muốn mọi người vì theo anh mà chết thôi.

"

Không khí đang u ám thì Tiểu Tự Kỳ vỗ vào gốc cây nói:

"Trời hôm nay gió lớn, hoa rụng.

nhiều quá.

"

"Phải, Hôm nay gió lớn hoa rụng nhiều.

Mấy anh không lên nhận com à, gần mười hai giờ rồi!

"

Một học sinh nữ ngồi gần đó đi đến không hiểu nói.

Hắn vội đứng lên:

"Cảm ơn em.

Bọn tôi chỉ là đến xem xe của mình có bị làm sao không?

Không ngờ đi mỏi chân nên đến đây ngồi hóng gió cho mát.

"

Cô gái biểu môi gương mặt đầy khinh thường:

"Đến mạng còn không biết có giữ được không, ở đó quan tâm cái xe.

"

"Hư.

"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập