Chương 9: Chuẩn Bị

Chương 9:

Chuẩn Bị Chiểu hoàng hôn buông xuống, nhật nguyệt luân chuyển.

Gió nổi lên cũng là lúc hắn và năm tên b'ắt cóc chia tay đầy lưu luyến.

Hắn tiễn biệt năm tên ra đến giữa sân trường rồi mới quay về.

Từ miệng năm tên đó, hắn đã có chút thông tin.

Nếu tính thời gian các trấn biến mất thì có thể liên quan đến đêm mưa hôm ấy.

Như vậy, hôm qua tên kia nói một tháng, nhưng từ miệng năm tên này có lẽ chỉ mười lăm ngày thôi.

Hắn lắc đầu không suy nghĩ nữa.

Hắn đi về nhà vệ sinh sân tập, lúc này trời đã nhá nhem tối.

Hắn muốn đi tắm, tẩy đi sự mệt mỏi và cần một sự tỉnh táo để chuẩn bị.

Khi hắn tắm xong đi ra thì thấy Trần Ly Ly.

Hắn hoảng hốt hỏi:

"Cô bị sao thế?

Người ngợm như trưởng lão tám túi Cái Bang vậy!

"

Trần Ly Ly lúc này tóc tai bù xù, gương mặt tiều tụy.

Nhìn thấy hắn, cô cũng giật mình.

Nhà vệ sinh giờ này rất nhiều người tập trung đến.

Trần Ly Ly thấy ai cũng nhìn mình thì ngại ngùng nói:

"Em không sao cả, chỉ là mấy ngày nay không được tắm, em ngứa sắp chết rồi.

"

"Ồ!

' Hắn ngạc nhiên, không ngờ cô ấy lại trả lời như vậy.

"Sao cô không đi tắm?

Chúng em ngày nào cũng tắm mà.

"

Một học sinh vô cùng ngạc nhiên, hắn ta gãi gãi đầu hỏi.

Trần Ly Ly trừng mắt với học sinh nói:

"Quần áo đâu mà mặc vô?

Tắm xong phải có quần áo, mà quần áo dù giặt cũng không thể khô được.

"

Hắn không nhịn được lên tiếng:

"Chúng tôi đều cởi đồ ra tắm, sau đó mặc lại đồ cũ.

Chịu dơ, chịu ngứa một chút sẽ khỏe hor là không tắm.

"

"Các em đều thế à?

"

Trần Ly Ly nhìn xung quanh hỏi.

Mọi người đều gật đầu.

Lúc này, khu vệ sinh rất đông người.

Hắn thấy Trần Siêu đến thì tiến lên nói:

"Ngươi xong việc thì triệu tập đội ngũ đến sân tập.

Cho một tiểu đội đi thông báo cho các độ trưởng nói là hai tiếng nữa đến sân tập luyện võ.

"

Nói rồi hắn đi về phía sân tập.

Hai tiếng trôi qua, các đội liên tục kéo đến.

Đại Tự Kỳ đi vào gặp hắn, hai người nói chuyện một chút, rồi hắn nói:

"Ngươi đi dạy hết mọi người luyện đứng tân, nghe hiệu lệnh, và phục tùng mệnh lệnh đi.

"

"Anh sẽ dẫn đội của anh làm cho xong vũ khí.

"

Hắn dẫn đội của mình lấy ra cây trúc và tiếp tục chế tạo v:

ũ k:

hí.

Thời gian không đợi người.

Bên sân tập, Đại Tự Kỳ đang huấn luyện các đội.

Hầu Tử cũng đã phái tiểu đội đi trinh sát.

Đội nào ở nhà thì tham gia vào huấn luyện.

Ngay cả Đội Hậu Cần của Trần Ly Ly cũng tham gia vào tập luyện, Đội Y Tế của Lê Tú Trinh cũng không ngoại lệ.

Tất cả đều đang nỗ lực tập luyện.

Hắn ở bên kia cũng không phải rảnh rỗi, chỉ huy các học sinh chế tạo v-ũ k-hí.

Chỉ là nguyên liệu, cây trúc quá ít, hắn đành phải bổ đôi khiên ra.

Từ một khiên là một cây trúc, bây giờ một khiên chỉ là nửa cây.

Khi đã có hon năm mươi khiên thì hắn cho đội của Trần Siêu đến huấn luyện.

Gọi Đại Tự Kỳ dẫn Đội Chiến Đấu đến chỗ hắn.

Bên sân tập giao lại cho Hầu Tử và Tiểu Tự Kỳ tiếp tục huấn luyện.

Một lúc sau, Đại Tự Kỳ dẫn đội đến.

Đại Tự Kỳ đi đến bên hắn hỏi:

"Đại ca, đây là chuẩn bị luyện tập trận à!

"

"Uhm, ngươi cho người nhận khiên đi.

Hai mươi khiên, hai mươi trúc xoa, hai mươi trường trúc, hai mươi đoản trúc.

"

"Cứ tập với trận pháp này.

Thuần thục nhóm này thì thay nhóm khác vào, nhớ là chọn những thanh niên dũng cảm cầm khiên.

"

Hắn nhìn Đại Tự Kỳ và nói.

Tiếp đó, hắn chỉ vào cây trúc to lớn dựng đứng ngay góc tường nói:

"Cây đó là của ngươi.

Thêm một lá cờ lên là có thể tung hoành.

"

Đại Tự Kỳ cười vui vẻ dẫn đội đi nhận v-ũ k:

hí và luyện tập.

Cứ thế, thời gian thẩm thoát trôi qua, hết đội này đến đội khác đều phải tập.

Ai cầm khiên thì cứ luyện cầm khiên chạy, có hiệu lệnh là cầm chạy lên đứng đó.

Tiếp theo có một đội khác sẽ lao đến va mạnh vào khiên, tập cho đội khiên đứng vững.

Đội trúc xoa cũng không ngoại lệ, cẩm cây trúc xoa, đâm tới, rút lại, đâm tới.

Cứ thế luyện tập lặp đi lặp lại.

Trường côn thì cứ tập đập từ trên xuống, thu thế đâm ra.

Đoản côn thì luyện chém, đập.

Tất cả đều đang không ngừng nghỉ luyện tập, ai ai đều cố gắng hết sức mình.

Cuộc luyện tập đến hai giờ sáng.

Thấy mọi người đã mệt mỏi rồi thì hắn hạ lệnh mọi người đi nghỉ ngơi.

Vũ khí giao cho Trần Siêu dẫn đội mang đi cất giấu.

Các đội đều trật tự ngay ngắn đi lên hội trường, không ồn ào, không náo nhiệt.

Có lẽ cuộc trò chuyện của hắn với mấy tên brắt cóc đã truyền đi rồi.

Bây giờ học sinh đều biết là không có người chuộc nữa.

Mà sẽ đưa đi một nơi khác, sống chết chưa rõ, thì tại sao không phản kháng một lần.

Ngay cả những người trước đây không chịu đến, bây giờ cũng liên tục xin gia nhập đội.

Vẫn còn một bộ phận nhỏ giữ thái độ cơ hội.

Nếu hắn thành công thoát ra, thì bọn họ chẳng phải cũng thoát ra sao?

Cần gì liều mạng tập luyện chiến đấu?

Lỡ may mất mạng thì sao?

Sao không ôm tâm lý đợi hắn dẫn người đánh ra được thì cũng gián tiếp giải thoát bọn họ.

Mua đêm càng lúc càng nặng hạt.

Đội của Hầu Tử đều rút về gác đêm ở cổng cầu thang.

Đêm nay có lẽ là đêm ngủ ngon nhất của mọi người, chờ một ngày có trở về nhà.

Bình minh lên xua tan đi cái không khí lạnh lẽo của đêm mưa.

Mọi người đều tự giác đi vệ sinh và đến sân trường.

Hắn giờ này đang trên sân thượng, nhìn xung quanh chỉ thấy cây cối rậm rạp hơn.

Hòn đảo lúc này như có một tầng sương mù bao phủ, không.

thể nhìn ra xa như mọi ngày.

Đại Tự Kỳ nhìn một lúc cũng thở dài nói:

"Hòn đảo này như đang hồi sinh, sao em thấy cây cối lớn nhanh bất thường.

"

Hắn vỗ vai Đại Tự Kỳ nói:

"Đi thôi, xuống sân trường đi.

"

Hai người vừa đi vừa trò chuyện.

Hắn biết hòn đảo này thay đổi lớn như vậy chính là có liên quan đến đêm mưa ấy.

Khả năng cao có một loại khí nào đó như nitơ làm cho cây cối phát triển tốt hơn.

Hắn tìm một chỗ ngồi xuống như những người khác, đều chờ đợi.

Chờ khoảng hai tiếng đồng hồ thì cổng trường mở ra, một chiếc xe tải chạy vào.

"Ẩm!

"

cửa xe đóng lại.

Hai tên trên xe nhảy lên thùng xe, đá xuống mười bao gạo tồi nói:

"Từ hôm nay sẽ không có com nữa.

Bọn mày tự nấu cơm mà ăn.

Mười bao gao này sẽ là khẩt phần ăn cho ngày hôm nay.

"

Nói rồi bọn chúng lái xe đi, để lại cho mọi người không hiểu chuyện gì.

Mọi người đang vui mừng vì hôm nay không có người trực, cũng không ai quản thì

"Két!

"

Một chiếc xe bán tải chạy vào, chạy thẳng đến dưới phòng hiệu trưởng.

Bọn chúng đi ngay lên phòng hiệu trưởng.

Những người vừa nãy còn vui mừng vì không ai quản thì bây giờ buồn thiu.

Huỳnh Thiên Hạ đi tìm Trần Ly Ly.

Cuối cùng cũng tìm thấy, hai vợ chồng Thầy Công và Cô Ly đang ngồi ở trong gốc cây phi lao.

Hắn đi đến cười một tiếng nói:

"Cô Ly, triệu tập đội cô lấy đồ chuẩn bị nấu cơm.

Nhiệm vụ của các cô bây giờ là nấu cơm cho cả đoàn.

"

"Chút nữa Trần Siêu sẽ mang gạo đến, nếu nồi nhỏ quá thì nấu nhiều lần vào, cô nấu cơm đầu ấy, cho dễ ăn".

Huỳnh Thiên Ha cho người gọi Trần Siêu.

Bảo hắn lập tức mang đi chín bao gạo, chỉ để lại cho nhóm kia một bao.

Nếu ai không phục, đánh cho đến phục mới thôi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập