Chương 10: Lớp học bay và Quả cầu Gợi nhớ

Sau bữa trưa no nê với đùi gà nướng, tâm trạng của Alaric vô cùng tốt, cho đến khi cậu nhớ ra chiều nay có tiết học bay cùng nhà Slytherin.

Theo quan điểm của một kẻ theo đuổi chủ nghĩa cá mặn như Alaric, cưỡi chổi là một môn thể thao phản khoa học và tàn phá cột sống.

Tại sao phải cưỡi trên một khúc gỗ xù xì, trơ trọi, phơi mặt ra cho gió thổi, trong khi cậu hoàn toàn có thể ếm bùa lơ lửng vào một chiếc ghế sofa đệm bọc nhung cơ chứ.

Ba giờ rưỡi chiều, đám học sinh năm nhất nhà Gryffindor và Slytherin bước xuống bãi cỏ bằng phẳng nằm cách xa lâu đài.

Hai mươi cây chổi bay cũ kỹ đã được xếp thành hai hàng ngay ngắn.

Bà Hooch, giáo viên dạy bay với mái tóc xám ngắn và đôi mắt vàng như mắt diều hâu, bước tới.

Bà yêu cầu tất cả đứng cạnh cây chổi của mình, chìa tay phải ra và hô to.

"Lên!

"Harry chỉ hô một tiếng, cây chổi lập tức ngoan ngoãn nhảy vào tay cậu.

Giọng Hermione thì hơi run rẩy, khiến cây chổi của cô bé chỉ lăn vòng vòng trên mặt đất.

Ron thì bị cán chổi đập thẳng vào mũi.

Alaric chán nản nhìn khúc gỗ tàn tạ dưới chân mình.

Cậu không thèm mở miệng.

Cậu chỉ khẽ híp mắt, giải phóng một tia sát khí cực nhỏ của Hắc Ma Pháp, nhắm thẳng vào linh hồn của thứ đồ vật ma thuật này.

Cây chổi cũ rích dường như cảm nhận được sự uy hiếp mang tính hủy diệt, nó run lên bần bật rồi tự động nảy bật lên, ngoan ngoãn nằm im lìm trong lòng bàn tay Alaric, thậm chí còn tự rụng bớt mấy dằm gỗ gai góc để chủ nhân cầm cho êm tay.

"Tuyệt lắm."

Bà Hooch gật gù khen ngợi khi đi ngang qua.

"Bây giờ, khi tôi thổi còi, các trò đạp mạnh chân xuống đất.

Bay lên vài thước rồi hơi chúi người về phía trước để hạ cánh.

"Nhưng ngay khi tiếng còi vừa vang lên một phần ba giây, Neville, vì quá căng thẳng, đã đạp chân bay vút lên trời trước cả lớp.

Cậu bé hoảng loạn lơ lửng ở độ cao mười thước, rồi tuột tay khỏi cán chổi.

Một tiếng rắc chói tai vang lên.

Neville ngã gãy tay, nằm lăn lộn rên rỉ trên bãi cỏ.

Bà Hooch hốt hoảng chạy tới đỡ cậu bé dậy, quay sang lườm đám học sinh còn lại, cấm bất kỳ ai được đụng vào chổi trong lúc bà đưa Neville đến bệnh thất.

Ngay khi bóng lưng bà Hooch vừa khuất sau dãy hành lang, Malfoy lập tức nhặt quả cầu thủy tinh trên bãi cỏ lên.

Đó là Quả cầu Gợi nhớ mà bà nội Neville vừa gửi đến sáng nay.

"Nhìn xem, thằng ngốc đó đánh rơi cái này.

Nếu nó dùng quả cầu này nhớ xem phải đáp xuống bằng mông, thì chắc đã không gãy tay."

Malfoy cười nhạo, ném quả cầu tung hứng trên tay.

Đám rắn nhỏ nhà Slytherin cười ầm lên.

Harry bước lên phía trước, ánh mắt tức giận.

"Đưa nó đây, Malfoy.

"Malfoy nhếch mép, nhảy phắt lên chổi bay vút lên cao.

"Tao nghĩ tao sẽ giấu nó ở đâu đó để Longbottom tự đi tìm.

Trên ngọn cây kia thì sao nhỉ.

"Harry không do dự, chộp lấy cây chổi của mình chuẩn bị đuổi theo.

Hermione vội vàng kéo tay áo Harry lại, lo lắng hét lên.

"Harry, đừng.

Bà Hooch đã dặn chúng ta không được bay.

Cậu sẽ làm nhà Gryffindor bị trừ điểm đấy.

"Harry không nghe, cậu kiên quyết vọt lên không trung, bay cực kỳ điệu nghệ về phía Malfoy.

Hermione tức giận dậm chân.

Cô bé quay sang tìm kiếm sự ủng hộ từ cậu bạn thanh mai trúc mã của mình.

"Alaric, cậu mau bảo Harry dừng lại đi.

"Thế nhưng, Alaric không những không ngăn cản, mà còn lùi lại ba bước để có tầm nhìn rộng hơn.

Cậu thò tay vào cái túi áo chùng thần kỳ, rút ra một gói bắp rang bơ vị caramel vàng óng, thong thả nhai rột rột.

"Bình tĩnh đi Mia.

Cậu cứ coi như đang xem một trận bóng bầu dục phiên bản trên không là được.

Tớ cá là Harry sẽ thắng.

Cậu ấy có thiên phú bay lượn mà."

Alaric vui vẻ bình luận, khóe miệng cong lên đầy thích thú.

Hermione trừng mắt nhìn Alaric, bất lực trước sự thong dong đến vô lý của cậu.

"Cậu lại còn ăn trong lúc bạn bè đang gặp nguy hiểm sao."

"Nếu Harry rớt xuống, tớ hứa sẽ dùng đũa phép đỡ cậu ấy mà.

Tớ dùng bùa chú đệm lót nệm giường rất giỏi, cậu biết rồi đấy."

Alaric nháy mắt, tay lại bốc thêm một nắm bắp rang.

Tất nhiên, thứ mà cậu định dùng nếu Harry ngã không phải là bùa đệm lót, mà là một Lời nguyền Giảm tốc bị biến dị từ Hắc Ma Pháp, đủ để chặn đứng trọng lực trong chớp mắt.

Nhưng cậu biết Harry sẽ không cần đến nó.

Trên bầu trời, Harry lượn vòng sắc lẹm, ép Malfoy vào thế bí.

Tên nhóc nhà Slytherin tức tối ném mạnh Quả cầu Gợi nhớ ra xa, rồi vòng chổi bay xuống đất.

Harry phóng người lao theo quỹ đạo của quả cầu như một mũi tên.

Cậu vươn tay ra, bắt gọn quả cầu thủy tinh ở cự ly chỉ cách mặt đất nửa thước, rồi nhẹ nhàng đáp xuống bãi cỏ trong tiếng reo hò ầm ĩ của nhà Gryffindor.

"Harry Potter!

"Giọng nói nghiêm khắc của Giáo sư Mc Gonagall vang lên từ phía lâu đài khiến đám đông bỗng chốc im bặt.

Bà đang bước nhanh về phía bãi cỏ, khuôn mặt tỏ rõ sự sửng sốt.

"Đi theo ta, Potter."

Bà Mc Gonagall nói, quay gót dẫn Harry đi về phía tòa lâu đài.

Ron sững sờ, mặt tái mét vì lo sợ Harry bị đuổi học.

Malfoy và đám bạn thì cười khúc khích đầy đắc ý.

Còn Hermione thì buông một tiếng thở dài não nề, quay sang nhìn Alaric với ánh mắt trách móc.

"Cậu thấy chưa, tớ đã bảo rồi mà.

Harry sẽ bị đuổi học mất thôi.

"Alaric thong thả nuốt nốt miếng bắp rang cuối cùng, vỗ vỗ vụn bánh trên tay.

Cậu nhếch mép cười đầy thâm thúy, vỗ vai Hermione an ủi.

"Đừng lo lắng quá, Mia.

Giáo sư Mc Gonagall là người mê Quidditch nhất cái trường này.

Harry không bị đuổi học đâu, ngược lại, cậu ấy sắp trở thành Tầm thủ trẻ tuổi nhất trong một thế kỷ qua đấy.

Vở kịch này chỉ mới bắt đầu thôi.

"Hermione nhíu mày khó hiểu trước câu nói đầy vẻ tiên tri của Alaric, nhưng nhìn nụ cười tự tin rạng rỡ của cậu, cô bé đành tạm gác lại nỗi lo âu.

Chàng trai ăn dưa Alaric Thorne đã lại có thêm một bằng chứng nữa để tin rằng, cuộc sống ở Hogwarts chắc chắn không bao giờ làm cậu thất vọng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập