Chương 13: Trận Quidditch đầu tiên và Lò sưởi tàng hình trên khán đài

Tháng mười một kéo theo những cơn gió buốt giá thổi qua khu học xá Hogwarts.

Mặt Hồ Đen phẳng lặng nay đã đóng băng, và những ngọn núi xung quanh thì phủ trắng xóa một màu tuyết.

Trận đấu Quidditch đầu tiên của mùa giải giữa Gryffindor và Slytherin sắp diễn ra.

Cả trường đều háo hức đổ dồn về sân vận động.

Trên khán đài cao chót vót của nhà Gryffindor, học sinh chen chúc nhau trong những lớp áo choàng dày cộm, co ro vì gió lạnh.

Riêng Alaric thì chỉ mặc một chiếc áo len mỏng manh, ngồi ngả lưng trên một chiếc nệm nhung đỏ êm ái mà cậu vừa dùng ma pháp biến hình từ cái băng ghế gỗ cứng ngắc.

Xung quanh cậu tỏa ra một luồng khí ấm áp dễ chịu hệt như đang ngồi trước lò sưởi.

Không ai biết rằng, Alaric đang dùng Lửa Quỷ, thứ hắc ma pháp tàn bạo có thể thiêu rụi cả một thành phố, ép xuống mức độ nhỏ đến mức không thể nhìn thấy bằng mắt thường, chỉ để làm máy sưởi cá nhân.

"Alaric, cậu không thấy lạnh sao?"

Ron run cầm cập hỏi, hai hàm răng đánh bò cạp vào nhau.

"Tâm tĩnh thì tự nhiên sẽ ấm, Ron à."

Alaric mỉm cười, thò tay vào chiếc túi không đáy lôi ra một ly sô cô la nóng bốc khói nghi ngút và một túi hạt dẻ rang bơ.

"Cậu có muốn một chút hạt dẻ không, ăn vào cho có sức mà cổ vũ.

"Hermione ngồi bên cạnh, trùm kín chiếc khăn len sọc đỏ vàng, lườm Alaric một cái.

"Cậu lại dùng cái trò ảo thuật giữ nhiệt lười biếng đó chứ gì.

Tớ thật không hiểu ma lực của cậu rốt cuộc vận hành kiểu gì nữa.

"Alaric chỉ cười hì hì, đưa ly sô cô la cho cô bé.

"Uống một ngụm đi Mia, lát nữa cậu sẽ cần năng lượng để chạy đấy.

"Hermione nhíu mày khó hiểu trước câu nói của Alaric, nhưng tiếng còi khai cuộc của bà Hooch đã vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô bé.

Mười bốn cầu thủ bay vút lên bầu trời.

Trận đấu diễn ra vô cùng ác liệt.

Alaric nhàn nhã cắn hạt dẻ, ánh mắt theo sát dáng vẻ nhỏ bé của Harry đang cưỡi cây chổi Nimbus 2000 lượn lờ trên cao.

Cảnh tượng trực tiếp quả nhiên mãn nhãn hơn trên màn ảnh nhiều.

Máu thể thao của dân phép thuật thật là cuồng nhiệt.

Nhưng ngay khi Gryffindor đang dẫn trước, rắc rối bắt đầu ập đến.

Cây chổi của Harry đột nhiên dở chứng.

Nó giật nảy lên bần bật, lạng lách điên cuồng như một con ngựa chứng muốn hất văng người cưỡi xuống đất.

Khán giả trên sân bắt đầu la hét hoảng sợ.

Harry phải bám chặt lấy cán chổi bằng cả hai tay và hai đầu gối, cả người lơ lửng giữa không trung cách mặt đất hàng chục thước.

"Chuyện gì xảy ra với cây chổi của Harry vậy?"

Ron kinh hoàng kêu lên.

Hermione chộp lấy chiếc ống nhòm, nhìn lướt qua các khán đài.

Ống kính của cô bé dừng lại ở dãy ghế của các giáo sư.

"Tớ biết ngay mà!"

Hermione hổn hển nói, hạ ống nhòm xuống.

"Là Snape!

Thầy ấy đang lầm bầm ếm bùa cây chổi của Harry.

Mắt thầy ấy nhìn chằm chằm không chớp kìa."

"Chúng ta phải làm sao đây?"

Ron tuyệt vọng túm lấy tóc mình.

"Tớ phải đi ngăn thầy ấy lại."

Hermione kiên quyết nói, vội vã đứng dậy chen qua đám đông học sinh đang hoảng loạn.

Alaric ngồi im tại chỗ, thổi một ngụm sô cô la nóng.

Cậu biết thừa người đang niệm chú ếm cây chổi là Giáo sư Quirrell đang ngồi ngay sau Snape, còn Snape thì đang cố gắng đọc bùa phản nguyền để cứu Harry.

Nhưng mà, cảnh cô học trò nhỏ ngoan ngoãn đi đốt áo ông thầy khó tính là một tình tiết kinh điển không thể bỏ lỡ.

Alaric quyết định giữ im lặng, tiếp tục sắm vai khán giả trung thành.

"Chúc may mắn, Mia."

Alaric vui vẻ vẫy tay theo bóng lưng cô bạn.

Trên bầu trời, tình hình của Harry ngày càng nguy kịch.

Cậu chỉ còn bám vào chổi bằng một tay, thân hình lủng lẳng giữa không trung.

Khán đài gào thét ầm ĩ.

Thấy diễn biến có vẻ hơi quá đà, nhỡ nam chính rơi xuống gãy cổ thì bộ phim bảy năm của cậu sẽ kết thúc sớm mất.

Alaric khẽ chép miệng.

Cậu lười biếng vung ngón tay trỏ.

Một luồng Lời nguyền Khống chế của hắc ma pháp, mỏng như sợi chỉ, xé gió bay thẳng lên không trung, quấn chặt lấy cán cây chổi Nimbus 2000.

Thứ ma lực tàn bạo này lập tức áp đảo cả bùa chú của Quirrell lẫn Snape, ép các thớ gỗ của cây chổi phải đông cứng lại trong vài giây ngắn ngủi, giúp tay Harry không bị tuột ra.

Tất nhiên, không ai nhận ra sự can thiệp này.

Mọi người chỉ thấy cây chổi tạm thời ngừng rung lắc.

Vài giây sau, một ngọn lửa nhỏ bùng lên ở vạt áo choàng của Giáo sư Snape dưới khán đài đối diện.

Snape giật mình nhảy cẫng lên, vô tình xô ngã Giáo sư Quirrell ở hàng ghế sau.

Ánh mắt ác độc đang khóa chặt vào Harry bị cắt đứt.

Cây chổi trên không trung ngay lập tức lấy lại sự bình tĩnh.

Harry vội vàng trèo lên, lao thẳng xuống mặt đất.

Cậu lộn nhào trên bãi cỏ, ho sặc sụa, và rồi phun ra một quả cầu nhỏ màu vàng có hai cánh chớp chớp.

"Cậu ấy bắt được quả Snitch rồi!

Gryffindor chiến thắng!"

Lee Jordan gào to qua loa phóng thanh.

Cả khán đài Gryffindor bùng nổ trong niềm hân hoan tột độ.

Ron nhảy cẫng lên ôm chầm lấy những người xung quanh.

Hermione cũng vừa vặn chen qua đám đông quay trở lại, khuôn mặt ửng đỏ vì phấn khích và tự hào.

"Cậu thấy chưa Alaric, tớ đã làm được!

Tớ đã cứu Harry!"

Hermione vui sướng reo lên.

Alaric vỗ tay bộp bộp, nụ cười trên môi rạng rỡ hệt như một đóa hoa hướng dương.

Cậu gom vỏ hạt dẻ bỏ vào túi, thu hồi tấm nệm nhung mềm mại.

"Cậu làm tốt lắm Mia.

Quả là một màn trình diễn xuất sắc."

Alaric tán thưởng.

"Nào, chúng ta xuống sân chúc mừng Cứu Thế Chủ thôi.

Nhớ nhắc Harry rửa sạch quả Snitch trước khi cất nhé, dính toàn nước bọt của cậu ấy, thật mất vệ sinh.

"Hermione bật cười, kéo tay cậu bạn lười biếng đi xuống cầu thang.

Trận Quidditch đầu tiên đã kết thúc viên mãn, và Thánh ăn dưa Alaric Thorne đã có một buổi sáng cuối tuần giải trí không thể tuyệt vời hơn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập