Sau khi trở về từ Hẻm Xéo, hai gia đình tạm biệt nhau ở trước cửa nhà.
Ngay khi bóng lưng của ông bà Granger khuất sau hàng rào, Alaric lập tức xoay người, vỗ vỗ lên chiếc rương da sậm màu mang phong cách cổ điển tuyệt đẹp mà cậu vừa tậu, đôi mắt xẹt qua một tia sáng đầy mưu mô.
"Mẹ ơi, con mượn xe đẩy siêu thị đi mua ít đồ dùng cá nhân nhé!
"Chưa đợi bà Thorne kịp gật đầu, Alaric đã lôi chiếc rương khổng lồ xồng xộc chạy thẳng ra đầu phố.
Đích đến của cậu không gì khác chính là siêu thị lớn nhất khu Hampstead.
Hành trình học tập bảy năm tại Hogwarts đối với người khác là quá trình trau dồi phép thuật gian khổ, nhưng đối với Alaric, đó là một series phim truyền hình thực tế dài tập không có quảng cáo.
Đã xem phim thì làm sao có thể thiếu đồ ăn vặt được.
Alaric đẩy chiếc xe hàng đi dọc các kệ đồ, ném vào đó mọi thứ cậu có thể vớ được.
Mười gói hạt dưa cỡ lớn, thứ không thể thiếu cho những buổi ngồi lê đôi mách.
Hai mươi gói bắp rang bơ vị phô mai và caramel, hoàn hảo cho những trận đấu Quidditch bạo lực.
Ba thùng nước ngọt có gas, năm mươi thanh chocolate, kẹo dẻo marshmallow để sau này dùng Lửa Quỷ nướng ăn đêm, và cả một núi bánh quy các loại.
"Alaric Thorne!
Cậu đang làm cái quái gì vậy?"
Một giọng nói lanh lảnh hoảng hốt vang lên từ cuối gian hàng.
Hermione, trong bộ váy yếm màu xanh nhạt, đang mở to đôi mắt nâu nhìn chằm chằm vào chiếc xe đẩy chất cao như núi của Alaric.
Bố mẹ cô bé đang mua sắm ở quầy rau củ ngay dãy bên kia.
"Chào buổi chiều, Mia."
Alaric mỉm cười rạng rỡ, tay vẫn thoăn thoắt ném thêm ba gói kẹo dẻo hình con sâu vào xe.
"Tớ đang chuẩn bị lương thực cho năm học mới.
Cậu biết đấy, đồ ăn ở trường học đôi khi không hợp khẩu vị lắm."
"Đồ ăn không hợp khẩu vị?
Nhưng đây toàn là đường và chất bảo quản!"
Hermione gần như hét lên, vội vã chạy lại tính lôi đống bánh kẹo ra khỏi xe.
"Bố mẹ tớ là nha sĩ đấy Alaric!
Cậu có biết lượng đường này đủ sức làm sâu toàn bộ hàm răng của một con quỷ khổng lồ không?
Cậu sẽ bị rụng hết răng trước khi tốt nghiệp Hogwarts!
"Alaric khéo léo dùng người chắn ngang chiếc xe đẩy, tay kia lén lút truyền một chút xíu ma lực vào các bánh xe.
Một Lời nguyền Độc đoán cường độ siêu nhỏ xẹt qua.
Chiếc xe đẩy ngay lập tức dường như có nhận thức, tự động ngoan ngoãn lùi lại nửa mét để tránh né bàn tay của Hermione.
Cô bé chớp mắt ngơ ngác, tưởng mình vừa trượt chân.
"Đừng lo lắng quá Mia, tớ có cách bảo vệ răng miệng của mình mà."
Alaric vỗ ngực tự tin.
Đùa sao, một tên mang thiên phú Hắc Ma Pháp tuyệt đỉnh như cậu, đến Lời nguyền Tra tấn còn có thể biến thành máy mát-xa vai gáy, thì dăm ba cái bùa chú làm sạch vi khuẩn sâu răng chỉ là chuyện nhỏ bằng móng tay.
Thấy Hermione vẫn đang phồng má tức giận và chuẩn bị mở miệng thuyết trình về tác hại của đường, Alaric nhanh trí chuyển hướng sự chú ý.
Cậu vội vàng đi ngang qua quầy văn phòng phẩm bên cạnh, nhặt ba cuốn sổ bìa da kiểu cổ điển cực kỳ tinh xảo và một bộ bút lông vũ thượng hạng thả vào xe.
"Tớ biết cậu thích ghi chép, nên tớ mua tặng cậu bộ sổ tay vintage này để làm quà nhập học.
Loại giấy này rất tốt, mực sẽ không bị nhòe đâu."
Alaric mỉm cười dịu dàng, đưa đồ đến trước mặt cô bé.
Quả nhiên, cơn giận của Hermione lập tức xẹp xuống.
Cô bé nhận lấy cuốn sổ da cổ điển, đôi mắt sáng lên sự thích thú, hai má hơi ửng hồng.
"Cảm ơn cậu.
Nhưng cậu vẫn không được ăn quá nhiều kẹo đâu đấy!
Tớ sẽ giám sát cậu ở trường!"
Hermione hừ mũi, cẩn thận ôm cuốn sổ vào lòng.
"Tuân lệnh thủ trưởng."
Alaric nháy mắt.
Để tránh bị ông bà Granger bắt quả tang, Alaric nhanh chóng kéo xe đẩy ra quầy thanh toán.
Khi về đến con hẻm vắng người, cậu mở nắp chiếc rương da bảy ngăn ra.
"Nào các em yêu, vào nhà mới thôi.
"Alaric lẩm bẩm, vung ngọn đũa phép gỗ thủy tùng lên.
Cậu chẳng cần đọc thần chú, chỉ dùng ma lực khống chế một bùa chú thu hút đơn giản.
Từng lốc nước ngọt, từng bịch bắp rang bơ nối đuôi nhau bay lơ lửng trên không trung, ngoan ngoãn chui tọt vào ngăn thứ nhất của chiếc rương.
Không gian bên trong rương rộng đến mức nhét cả một cái xe tải đồ ăn vào cũng không đầy.
Nhìn ngăn chứa đồ ăn vặt đã tương đối hoàn thiện, Alaric gật gù mãn nguyện.
Trường Hogwarts yêu dấu, Quái vật hồ đen, Rừng Cấm, ngục tối của Giáo sư Snape, tất cả cứ việc sôi động lên.
Khán giả VIP Alaric Thorne đã nạp đủ vé và bỏng ngô, sẵn sàng ngồi xem kịch rồi đây.
Tháng tám trôi qua trong sự yên ả và chờ đợi.
Alaric dành phần lớn thời gian để ngủ nướng trên ghế sofa và tập dùng đũa phép gỗ thủy tùng để.
gãi lưng cho quen tay.
Trong khi đó, Hermione ngày nào cũng mang sách giáo khoa ma thuật sang nhà cậu để học thuộc lòng, thi thoảng lại cằn nhằn vì sự lười biếng đáng báo động của cậu bạn thân.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, cuối cùng thì ngày mùng một tháng chín cũng đã đến.
Ngày khai giảng của trường Hogwarts.
Bánh răng vận mệnh thực sự bắt đầu xoay chuyển.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập