Ánh nắng ban mai rọi qua những ô cửa sổ hẹp trên tháp Gryffindor, đánh thức đám học sinh năm nhất sau đêm đầu tiên tại trường.
Trong khi Harry và Ron còn đang ngái ngủ vươn vai, thì từ chiếc giường cuối cùng sát cửa sổ, Alaric đã từ từ bò dậy.
Cậu vươn tay lấy một chai sữa tươi tự động bay ra từ chiếc rương thần kỳ, tu một ngụm lớn rồi thong thả bước vào phòng tắm.
Bữa sáng tại Đại Sảnh Đường diễn ra vô cùng náo nhiệt.
Alaric chọn một chỗ ngồi khuất gió, cắm cúi tiêu diệt đĩa trứng xông khói và xúc xích nướng.
Ngồi ngay đối diện, Hermione đang lật giở cuốn sách Độc Dược với tốc độ chóng mặt, thỉnh thoảng lại ngẩng lên lầm bầm học thuộc lòng các đặc tính của rễ cúc dại.
"Mia à, ăn sáng đi kẻo nguội.
Độc dược không chạy mất đâu mà lo."
Alaric gắp một miếng chả lợn bỏ vào đĩa cô bé.
"Cậu không hiểu đâu Alaric.
Tớ nghe nói Giáo sư Snape thiên vị nhà Slytherin lắm, và thầy ấy rất nghiêm khắc.
Tớ không muốn bị trừ điểm ngay ngày đầu tiên."
Hermione cắn môi, tay vẫn không buông cuốn sách.
Harry và Ron ngồi cạnh cũng gật gù đồng tình, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
Riêng Alaric chỉ nhún vai, tiếp tục sự nghiệp ăn uống của mình.
Đối với cậu, giáo sư nào cũng vậy thôi, miễn là không cấm cậu mang theo đồ ăn vặt vào lớp là được.
Đáng tiếc là mong ước nhỏ nhoi đó của Alaric đã bị dập tắt ngay khi cậu bước xuống căn hầm Độc Dược lạnh lẽo.
Căn hầm tối tăm, ẩm thấp và chứa đầy những hũ thủy tinh ngâm các bộ phận động vật chết trôi lềnh bềnh.
Bầu không khí âm u này hoàn hảo để đắp chăn ngủ nướng hơn là học tập.
Alaric chọn ngay một cái bàn ở tít góc trong cùng, ngồi cạnh Hermione, dự định sẽ có một giấc ngủ ngắn thư giãn.
Cửa hầm bật mở.
Giáo sư Severus Snape bước vào như một con dơi khổng lồ bằng lụa đen, mang theo luồng sát khí khiến đám sư tử nhỏ nhà Gryffindor rùng mình im bặt.
"Ở đây không có vung vẩy đũa phép điên khùng hay những câu thần chú ngớ ngẩn."
Giọng Snape vang lên lạnh lẽo, chậm rãi và đầy đe dọa, lướt qua từng khuôn mặt sợ hãi của học sinh.
Ông bắt đầu bài diễn văn kinh điển của mình về nghệ thuật tinh tế của việc pha chế độc dược, sau đó đột ngột quay sang bắt bẻ Harry Potter bằng những câu hỏi cực khó.
Trong khi Harry lúng túng không thốt nên lời và Hermione giơ tay cao đến mức xém trút khỏi vai, thì ở góc lớp, Alaric đang dùng đũa phép bằng gỗ thủy tùng lén lút khều một viên kẹo dẻo từ trong túi áo ra nhét vào miệng.
Sau màn trừ điểm mở màn nhắm vào Gryffindor vì tội Harry không biết trả lời, Snape chia lớp thành từng cặp và yêu cầu họ pha chế một loại độc dược chữa mụn nhọt đơn giản.
Hermione ngay lập tức vồ lấy con dao bạc, xắt rễ cúc dại thoăn thoắt.
"Nào Alaric, cậu nghiền nát mấy chiếc nanh rắn đi, phải nghiền thật mịn đấy."
"Mia à, đánh đập đồ vật là không tốt.
Phải dùng sự dịu dàng."
Alaric ngáp một cái, đôi mắt đen láy lờ đờ vì buồn ngủ.
Cậu cầm cây đũa phép lên, vẩy nhẹ một cái về phía chiếc cối đá chứa nanh rắn.
Không ai nghe thấy cậu đọc thần chú.
Một tia ma lực tăm tối, mỏng manh như tơ nhện xẹt qua.
Lời nguyền Tra tấn được tùy chỉnh ở mức độ rung động cực cao giáng thẳng xuống chiếc cối.
Lách cách.
Chỉ trong nháy mắt, đống nanh rắn cứng ngắc đã bị nghiền nát thành thứ bột mịn màng và hoàn hảo nhất mà không cần tốn một giọt mồ hôi nào.
Lượng ma lực được khống chế chuẩn xác đến mức không một cái nanh nào bị văng ra ngoài.
Tiếp theo, thay vì tự tay cầm đũa khuấy vạc như những học sinh khác đang hì hục làm đến toát mồ hôi trán, Alaric thả một luồng ma lực Lời nguyền Độc đoán cực nhẹ vào chiếc đũa pha lê.
Chiếc đũa ngoan ngoãn tự động xoay tròn trong vạc theo đúng chiều kim đồng hồ, tốc độ đều đặn không sai một ly, hệt như có một bàn tay vô hình đang điều khiển.
Giải quyết xong xuôi phần việc của mình, Alaric thỏa mãn chống cằm lên tay, hai mắt nhắm hờ, chìm vào giấc ngủ ngắn giữa mùi khói độc dược mù mịt.
Giáo sư Snape lướt qua các dãy bàn bằng những bước chân không tiếng động.
Ông buông lời chê bai từ Neville đến Ron, mắng nhiếc sự vụng về của học sinh nhà Gryffindor.
Nhưng khi ông đi ngang qua bàn ở góc trong cùng, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo của ông dừng lại.
Ông nhíu mày nhìn chiếc vạc đang sôi sùng sục tỏa ra làn khói màu hồng đào hoàn hảo, chứng tỏ độc dược được pha chế không có lấy một tì vết.
Kế bên chiếc vạc, cậu học sinh tên Alaric Thorne đang ngủ gật ngon lành, trong khi chiếc đũa pha lê vẫn đang tự động khuấy đều.
Snape tức giận hừ lạnh.
Ông ghét nhất là những kẻ kiêu ngạo lười biếng, dám ngủ trong tiết học của ông.
Ông quyết định dùng một chút Chiết Tâm Trí Thuật mỏng manh để thăm dò xem tên nhóc này đang dùng trò vặt vãnh gì để gian lận, dự định sẽ trừ nhà Gryffindor hai mươi điểm cho bõ ghét.
Nhưng ngay khi tia ý niệm của Snape chạm vào tâm trí Alaric, ông khựng lại.
Không có giấc mơ ngớ ngẩn nào của bọn trẻ con.
Thứ Snape va phải là một lớp sương mù đặc quánh, lạnh lẽo và sặc mùi tử khí.
Một áp lực tàn bạo, khát máu vồ lấy tâm trí ông như một con dã thú khổng lồ đang nhe nanh bảo vệ lãnh địa.
Khí tức Hắc Ma Pháp này thuần túy và kinh khủng đến mức nó thậm chí còn khiến Dấu hiệu Hắc ám trên tay trái của ông phải nhói lên đau đớn dữ dội.
Snape toát mồ hôi lạnh, vội vàng cắt đứt liên kết tâm trí, lùi lại nửa bước.
Khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt của ông nay lại càng không còn một giọt máu, thoáng hiện nét kinh hoàng xen lẫn khó hiểu.
Cậu bé mang khuôn mặt hiền lành đang ngủ gật kia rốt cuộc là thứ quái thai gì.
Một Hắc phù thủy mạnh mẽ ngụy trang thành học sinh năm nhất sao.
Nhưng tại sao một kẻ có ma lực tăm tối đáng sợ đến mức có thể sánh ngang với Chúa tể Hắc ám lại tốn công dùng nó chỉ để nghiền nanh rắn và khuấy vạc tự động.
Alaric dường như cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm đầy căng thẳng, cậu từ từ mở mắt ra.
Thấy Giáo sư Snape đang đứng thẫn thờ bên cạnh, cậu xoa xoa mắt, nở một nụ cười nhã nhặn, lễ phép nói.
"Thưa giáo sư, độc dược chữa mụn nhọt của cháu đã chuyển sang màu hồng đào rồi.
Cháu có thể nộp bài sớm để đi ăn trưa không ạ.
"Snape giật giật khóe môi, cái mũi khoằm hơi co giật.
Ông gườm gườm nhìn xoáy vào cậu bé, cố tìm kiếm một kẽ hở ác độc nào đó, nhưng chỉ thấy một vẻ mặt ngây thơ vô tội đến mức đáng đánh đòn và một cái ngáp dài lười biếng.
"Tốt nhất là trò đừng có tự mãn, Thorne."
Snape rít lên qua kẽ răng, vung tà áo chùng quay ngoắt đi chỗ khác.
Ông cần phải suy nghĩ cẩn thận về chuyện này, tên nhóc này là một sự tồn tại quá mức phi lý.
Cả lớp Độc Dược há hốc miệng kinh ngạc.
Giáo sư Snape thế mà lại không trừ điểm một học sinh nhà Gryffindor dám ngủ gật trong giờ của ông.
Đây đúng là chuyện lạ có thật nhất thế kỷ.
Chỉ có Hermione là lầm bầm phàn nàn, tay cất con dao xắt thuốc đi.
"Alaric, cậu lại dùng trò ảo thuật đó.
Cậu lười đến mức không muốn tự tay khuấy vạc luôn sao.
Như thế là gian lận đấy."
"Cuộc đời ngắn ngủi lắm Mia à, tiết kiệm được chút sức lực nào hay chút ấy."
Alaric vui vẻ thu dọn đồ đạc, trong đầu đã nghĩ đến món đùi gà nướng ở Đại Sảnh Đường.
Cuộc sống ở Hogwarts quả nhiên thú vị và thoải mái hơn cậu tưởng rất nhiều.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập