Chương 13: Một đầu thông minh xinh đẹp con heo nhỏ

Thành phố Bạch Ngân là một đô thị nằm trên hoang mạc Gobi, ngoài vành đai lượng mưa 400 milimét.

Cả năm chẳng có được bao nhiêu trận mưa.

Nơi thế này thường là vùng nửa nông nửa mục, cũng là một cái tên đồng nghĩa với nghèo đói.

Dòng Hoàng Hà chảy qua đây, đoạn chảy trong địa phận Bạch Ngân dài tới 258 cây số.

Chỉ có điều, ở khu vực này, phần lớn dòng sông đều nằm trong các hẻm núi sâu, muốn lấy nước Hoàng Hà để tưới tiêu cho đất đai là một việc vô cùng khó khăn.

Sau khi khoa học phát triển, việc khai thác nguồn nước từ các hẻm núi sâu không còn là chuyện khó nữa.

Vì vậy, khi dòng nước Hoàng Hà cuồn cuộn chảy trên những mảnh đất Gobi khô cằn, nơi đây đã nhanh chóng trở thành một vựa lương thực.

Nghĩ lại cũng thấy thật kỳ diệu.

Trên đầu là nắng gắt, dưới chân là những cánh đồng ngô, hướng dương bạt ngàn, cùng với những cây hồ ma đang đung đưa những đóa hoa màu tím.

Cảnh tượng ấy tự nhiên khiến lòng người dâng lên bao cảm xúc.

Những thứ này tốt thì tốt thật, chỉ thiếu đi tiếng côn trùng rả rích.

Ngay cả trong đêm đen, cũng không nghe được tiếng ếch nhái ran ran.

Khi Vân Sách tỉnh lại, hắn phát hiện mình đã chảy rất nhiều nước miếng, làm ướt cả chiếc chiếu tre.

Đồng thời, chiếc chiếu cũng để lại trên mặt hắn những vết hằn mà nhất thời không thể phai đi.

Bầu trời ngoài cửa sổ tối đen như mực, đến mức đưa tay ra cũng không thấy năm ngón.

Đây là cảm giác trong lòng Vân Sách, bởi vì thực tế, trong làng vẫn có những ngọn đèn đường sáng trưng.

Có đèn đường, nhưng Vân Sách vẫn cảm thấy trước mắt là một mảng tối đen.

“Ầm ầm!

Một tiếng sét nổ vang ngay bên cửa sổ.

Mảnh kính nhỏ trên song cửa bị chấn động kêu loảng xoảng.

Tấm kính lớn gắn trên đỉnh cửa chính xuất hiện mấy vết nứt tỏa ra như mạng nhện.

Vân Sách cảm thấy hình như mình đã hiểu được ý nghĩa của tiếng sét này.

Hắn ngồi dậy xuống giường đất, không rửa mặt, xốc chiếc ba lô hai quai đã chuẩn bị sẵn lên vai, ngoảnh lại nhìn bài vị trên bàn thờ một lần cuối, rồi mở cửa bước ra ngoài.

Ngoài cửa có một người đàn ông mặc bộ áo Tôn Trung Sơn màu đen đang đứng.

Bộ đồ kiểu cũ kỹ mặc trên người ông ta lại vừa vặn đến lạ.

Ông ta đứng trong đêm tối rất dễ hòa làm một với bóng đêm, nếu không phải ông ta bước lên một bước, Vân Sách khó mà phát hiện ra sự tồn tại của ông ta.

“Yên tâm, tôi sẽ không bỏ chạy.

“Anh không chạy thoát được đâu.

“Nếu tôi bỏ chạy, ông sẽ gϊếŧ tôi, phải không?

“Tôi không có quyền gϊếŧ một người bỏ chạy như anh, nhưng anh nhất định sẽ chết.

“Tôi không hiểu.

Nếu xét về học thức, lòng trung thành, và kỹ năng, rõ ràng các ông mới là những người phù hợp nhất để thực hiện nhiệm vụ lần này.

Tại sao lại chọn chúng tôi, những người mọi mặt đều không bằng các ông?

Gương mặt vốn cứng đờ của người đàn ông mặc đồ đen đột nhiên nở một nụ cười, giọng ông ta có chút dịu dàng:

“Chỉ khi để các anh cũng gia nhập vào hàng ngũ có thể hy sinh, sự hy sinh của chúng tôi mới có ý nghĩa.

“Hơn nữa, sinh vật như rồng vốn dĩ được sinh ra từ giai cấp.

Chúng cho rằng những người như các anh có giá trị hơn đám người chúng tôi, nên đã đặc biệt chọn các anh.

“Trước đây, tôi chỉ nghĩ rằng chó và ngựa mới quan trọng huyết thống, bởi vì chó thuần chủng, ngựa thuần huyết đều có những điểm đáng giá.

Còn người thuần chủng thì chẳng có tác dụng gì.

Khả năng sinh sản của các anh không bằng chúng tôi.

Học thức, lòng trung thành, kỹ năng, khả năng chịu khổ chịu khó cũng không bằng, anh tự nói xem, cần các anh để làm gì?

Vân Sách nhìn người đàn ông mặc đồ đen, khinh khỉnh nói:

“Dù vậy, ông không phải vẫn phải nghe lệnh của Vân Lâm Xuyên, một người thuần chủng đó sao?

Người đàn ông mặc đồ đen lắc đầu:

“Vân Lâm Xuyên không giống các anh.

“Có gì không giống?

“Ông ta là một nhà cách mạng.

Ông ta đã cứu rỗi vô số người lâm vào khổ nạn, đã tranh đấu để mang lại cho mọi người một con đường tương đối tốt đẹp hơn.

Những nỗi đau mà ông ta từng gánh chịu vì đại chúng về mặt tinh thần, những vết thương mà ông ta từng chịu đựng vì đại chúng về mặt thể xác, tinh thần đại vô úy và tấm lòng trắc ẩn với thế nhân của ông ta, tất cả đều là căn nguyên khiến chúng tôi phải phục tùng ông ta.

“Các anh thì khác.

Các anh chẳng qua chỉ là những kẻ xuất sắc nhất trong số hàng tỷ con tϊиɧ ŧяùиɠ, điều này chẳng khác gì chúng tôi.

Nếu anh muốn chúng tôi tôn trọng anh như cách chúng tôi tôn trọng ông ta, vậy thì hãy hoàn thành tốt nhiệm vụ lần này.

Tôi bảo đảm khi anh trở về, sự tôn trọng mà anh muốn nhất định sẽ có.

Người đàn ông mặc đồ đen nói xong liền xòe lòng bàn tay ra.

Trong lòng bàn tay ông ta là một cái chai nhỏ tỏa ra ánh sáng trắng bạc, thứ ánh sáng đó phát ra từ chất lỏng màu trắng bạc bên trong.

“Thủy ngân?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập