Chương 34: Tạo phản là một cái quyết định không phải là lựa chọn

Cũng phải, dạ dày của bất kỳ ai mà nhét đầy robot nano thì sức ăn cũng sẽ giảm đi.

Để lấy lại khẩu vị bình thường cho mình, Vân Sách thử uống một lượng lớn nước ép trái cây màu xanh lam để rửa ruột.

Kết quả, hắn nôn ra rất nhiều thức ăn đã cố tình ăn vào trước đó để bảo vệ dạ dày.

Thức ăn thì ra hết, nhưng đám robot nano tựa như thủy ngân kia lại chẳng hề suy suyển.

Hắn kiên trì thử nghiệm không ngừng, nôn sấp, nôn ngửa, nôn trong tư thế trồng cây chuối, hành hạ bản thân đến mức bơ phờ, vậy mà đám robot nano trong dạ dày vẫn trơ trơ như đá.

Những lúc yếu sức, Vân Sách thậm chí có thể sờ thấy một khối cứng trong bụng, biết rằng robot nano và long châu đang ở đó, nhưng lại chẳng có cách nào lấy chúng ra được.

Tiếng nôn ọe của Vân Sách hoàn toàn bị tiếng heo tru réo, tiếng gấu gầm rú bên ngoài át đi.

Đêm nay, trăng sáng vằng vặc, soi rọi mặt đất một màu trắng bệch, đúng là một thời điểm thích hợp để giao tranh.

Tiếng heo tru từ xa vọng lại ngày càng thê lương, tiếng gấu gầm cũng thêm phần uy hϊếp.

Vân Sách đang lộn ngược người để nôn, một tay chống đất, tay còn lại đấm mạnh hai phát vào bụng mình.

Cùng với một luồng dịch vị chua loét trào ra, một viên long châu đẹp tuyệt mỹ dưới ánh trăng cũng theo đó trượt ra khỏi dạ dày.

Dưới ánh trăng, long châu tỏa sáng lấp lánh, vầng sáng màu vàng nhạt khi tỏ khi mờ, lơ lửng trước mặt Vân Sách, cách chừng một thước rưỡi, không xa không gần.

Long châu chính là chỗ dựa để Vân Sách sinh tồn ở nơi này, ít nhất, chính hắn cũng nghĩ như vậy.

Nếu không có viên long châu thần kỳ này, Vân Sách cảm thấy chỉ dựa vào chút bản lĩnh học được ở Trái Đất thì không đủ để hắn đặt chân lên hành tinh này.

Dù đã nôn đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa, nhưng chỉ cần long châu còn ở đây, chứng tỏ bản lĩnh của hắn vẫn chưa dùng hết.

Ngay lúc trong miệng Vân Sách chỉ còn trào ra dịch vị trong veo, cơ thể như bị rút cạn, hắn đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh buốt truyền đến cổ họng.

Rồi hắn thấy một chuỗi kim loại lỏng màu trắng nối đuôi nhau tuôn ra từ miệng.

Phần kim loại lỏng ra sau cùng vẫn còn trong miệng, trong khi phần ra đầu tiên đã tiếp xúc với viên long châu.

Lần này, long châu không đơn thuần thu đám kim loại lỏng vào không gian nhỏ bé của nó, mà mặc cho chúng bao bọc lấy mình.

Nói là bao bọc thực ra không hoàn toàn chính xác.

Phải nói là đám chất lỏng màu bạc đó đang ra ra vào vào trong long châu.

Chúng không bị long châu nuốt chửng, cũng không giống như có ý thức riêng, chỉ đơn thuần tiến hành một sự trao đổi nào đó.

Còn trao đổi thứ gì thì Vân Sách không tài nào hiểu nổi, chỉ biết rằng chúng đã có một mối liên kết cảm ứng với nhau.

Đám kim loại lỏng tiếp tục ra vào trên long châu dưới ánh trăng.

Cơn buồn nôn của Vân Sách đã gần như biến mất, hắn cứ thế ngồi dưới trăng xem long châu và kim loại lỏng tương tác.

Nhìn một lúc lâu, thấy chúng giao lưu mãi không dứt, hắn bèn đưa một ngón tay chọc vào long châu.

Ngón tay vừa chạm tới, đám kim loại lỏng màu bạc như sống lại, tức khắc men theo ngón tay hắn mà leo lên.

Kim loại lỏng siết chặt lấy ngón tay, lực siết vô cùng mạnh.

Vân Sách phát hiện ngón trỏ của mình đang dần teo lại, đám kim loại lỏng dường như đang cắn nuốt máu thịt của hắn.

Vân Sách vội dùng tay kia tuốt đám kim loại lỏng màu bạc khỏi ngón tay, ném trả cho long châu.

Sau đó, hắn nhìn thấy ngón tay mình chỉ còn lại da bọc xương.

Hắn cử động ngón tay qua lại, thấy nó vẫn linh hoạt, chỉ là chẳng còn chút thịt nào.

Đây chỉ là chuyện nhỏ, đợi đến khi trời sáng, mọi thứ sẽ lại trở về bình thường.

Sau khi đám kim loại lỏng bị long châu hấp thụ, màu sắc của nó cũng nhạt đi ít nhiều, không còn đỏ rực như trước.

Nhìn ngón tay gầy trơ xương của mình, Vân Sách nhận ra, bất kể là long châu hay đám chất lỏng màu bạc trắng kia, thứ không thể gọi là robot nano được nữa.

Chúng dường như đều có khả năng tước đoạt máu thịt của kẻ khác.

Điều này khiến Vân Sách không dám cất thứ này vào dạ dày nữa.

Lỡ như hai thứ này bắt đầu hấp thụ những vật chất hữu dụng trong bụng hắn, Vân Sách cảm thấy mình chắc chắn sẽ biến thành cái xác khô, bởi vì lúc nãy khi quấn trên ngón tay, chúng đã hút một cách cực kỳ tham lam.

Viên long châu màu cam đỏ lơ lửng trước mặt Vân Sách, chỉ cách một thước, gần hơn nửa thước so với lúc nãy.

Đám kim loại lỏng màu bạc trên bề mặt trông có vẻ hiền lành, thế nhưng, thỉnh thoảng trên khối kim loại lại nhú ra một hai cái gai nhọn, và hướng của những cái gai đó chính là nơi gần trán Vân Sách nhất.

Đám kim loại này dường như có ý thức.

Mỗi khi Vân Sách nhìn vào những cái gai tham lam đó, chúng sẽ lập tức thu lại, biến trở về thành một khối kim loại lỏng, ra vẻ vô cùng thuần khiết.

Vân Sách từ từ lùi lại hai thước, long châu cũng theo đó tiến lại gần hai thước.

Hắn dùng một cành cây nhọn đẩy long châu ra xa, nhưng chưa kịp rút cành cây về, nó đã lại áp sát.

Hắn lại đẩy ra, nó lại áp sát.

Cứ mỗi lần bị đẩy ra, nó lại càng tiến đến gần Vân Sách hơn.

Đến nước này, Vân Sách đã rất hài lòng với hai món bảo bối vừa dung hợp làm một mà hắn có được.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập