Chương 35: Mỹ lệ Hồng cô nương

Hắn chưa bao giờ trông mong mình sẽ nhận được thứ tốt mà không phải trả giá.

Trong cuộc đời hắn, hai món quà tốt đẹp duy nhất mà hắn nhận được không cần điều kiện chính là cha và mẹ.

Chỉ có hai người họ mới đối tốt với hắn một cách vô điều kiện và vô nguyên tắc như vậy.

Còn lại, ví dụ như sự quan tâm của cụ cố Vân Lâm Xuyên dành cho hắn, đều có điều kiện tiên quyết.

Vì vậy, đối với việc long châu và kim loại lỏng muốn hút máu thịt của hắn để lớn mạnh, Vân Sách tỏ ra khá khoan dung.

Tuy nhiên, hắn vẫn khẽ dịch người sang bên trái một chút, để tiện cho chủ nhân của đôi mắt phía sau lưng tiến lên cướp lấy long châu và kim loại lỏng.

Con heo nái nhỏ xinh đẹp kia tuy là heo, nhưng lại sở hữu một đôi mắt long lanh ngấn nước.

Nó dường như tò mò về mọi thứ, đặc biệt là hành vi của Vân Sách.

Nó rất thích cướp thức ăn hắn tìm được, cũng thích để hắn giúp nó xử lý đồ ăn.

Thức ăn mà người này tìm được thường ngon hơn thức ăn chúng tự tìm, và thức ăn qua tay hắn xử lý dường như còn trở nên ngon hơn nữa.

Khi Vân Sách bắt đầu nôn mửa, nó đã nằm bò ở mép ổ cỏ mà nhìn hắn chằm chằm.

Khi Vân Sách nôn ra một quả trứng và một chuỗi dây xích từ miệng, sự tò mò của nó đã lên đến đỉnh điểm.

Dù không hiểu tại sao quả trứng và chuỗi dây lại hợp làm một, nó vẫn cảm nhận theo bản năng rằng đó là một thứ tốt.

Khi thấy Vân Sách rõ ràng đang né tránh quả trứng, bản năng muốn chiếm đoạt của con heo rừng nhỏ không thể kìm nén được nữa.

Nó lao vυ"t tới, dùng miệng ngoạm lấy long châu.

Long châu không hề chống cự, mặc cho con heo nhỏ nuốt chửng nó vào bụng.

Con heo rừng nhỏ vừa đáp xuống đất liền quay đầu lại, tru lên một tiếng chói tai về phía Vân Sách, đồng thời, đôi mắt trong veo không vướng bụi trần của nó cũng đằng đằng sát khí.

Vân Sách từ từ lùi lại, đến khi cách con heo nhỏ chừng bốn mét mới dừng bước.

Hắn vươn tay về phía nó, một thanh mã đao liền rạch toạc bụng con heo nhỏ, xoay một vòng rồi rơi vào lòng bàn tay hắn.

Con heo nhỏ đứng chết trân tại chỗ, một lát sau, hai chân trước của nó gắng sức cào mạnh xuống đất rồi ngã vật ra.

Nội tạng từ vết thương rách toác tranh nhau tuôn ra ngoài.

Ánh trăng quá trắng, chiếu lên vũng máu tươi vừa chảy ra của con heo nhỏ, phủ lên thứ máu đen kịt ấy một lớp ánh sáng, khiến vũng máu tụ lại trông lấp lánh như một viên ngọc quý.

Tim của nó cũng chảy ra, được hai lá phổi bao bọc.

Nó khẽ co giật hai cái, đẩy lá phổi màu hồng ra, rồi không động đậy nữa, giống như một tù nhân bị giam cầm đã lâu, cuối cùng cũng có thể tự do duỗi thẳng chân tay nghỉ ngơi dưới ánh trăng.

Vân Sách nhìn ánh sáng trong mắt con heo nhỏ dần lụi tắt, không có chút hận thù, chỉ có sự hoang mang không lời giải đáp.

Vốn dĩ hắn rất thích con heo rừng nhỏ đầy linh tính này, luôn cho rằng đi theo một tinh linh như vậy có thể từ từ làm quen với thế giới mới này.

Tiếc là nó đã từng ăn thịt người.

Mặc dù không biết mấy bộ xương sọ đó thuộc về ai, thuộc về chủng người nào, Vân Sách vẫn kiên quyết xếp mình vào phạm trù con người.

Một con heo rừng đã ăn thịt người thì không nên sống trên đời này nữa.

Dĩ nhiên, dù trăng đang sáng tỏ, là một thời điểm tuyệt vời để nướng thịt, Vân Sách cuối cùng vẫn không xiên con heo nhỏ này lên lửa trại.

Thay vào đó, hắn đào một cái hố ngay tại chỗ và chôn nó đi.

Cuộc thử nghiệm cuối cùng đã thất bại.

Long châu và kim loại lỏng chẳng lấy được gì từ con heo nhỏ.

Ngay khoảnh khắc nó chết, chúng đã bay ra, vẫn lơ lửng trên đầu Vân Sách.

Vân Sách cũng không có ý định cất nó vào bụng nữa.

Dù sao cũng đã tốn bao công sức mới nôn ra được, cộng thêm việc hai thứ này trông không hề vô hại, cẩn trọng thêm một chút vẫn là điều cần thiết.

Nhìn vầng trăng lớn nơi chân trời, Vân Sách lấy ra một con heo rừng nhỏ đã làm sạch từ trong long châu, đào một cái hố và bắt đầu nướng thịt ăn.

Cuộc chiến bên kia sườn núi dường như vẫn đang diễn ra ác liệt.

Tiếng heo tru thảm thiết và một loại âm thanh khác giống tiếng gấu gầm xen lẫn vào nhau, vang vọng rất xa giữa cánh đồng hoang.

Con heo nhỏ chỉ còn lại bộ da, dùng cành cây căng ra, mỡ của nó tự chảy ra dưới tác dụng của lửa, nướng đến xèo xèo.

Thêm ớt, muối vào, hương vị đã rất tuyệt.

Món này phải vừa nướng vừa ăn.

Đợi Vân Sách ăn xong phần thịt hai bên sườn, bốn cái chân và phần lưng heo cũng vừa chín tới.

Trong bụng không còn long châu và kim loại lỏng, một con heo sữa nặng sáu bảy cân, Vân Sách ăn sạch sành sanh mà bụng dường như vẫn còn chỗ chứa.

Hắn không định ăn nữa, chui vào ổ cỏ đã dựng sẵn, quấn chăn chuẩn bị đi ngủ.

Long châu vẫn lơ lửng trên đầu, còn đám kim loại lỏng dường như biết mình không được chào đón, đã sớm chui tọt vào trong long châu.

Nhìn long châu rụt rè treo trên đầu, Vân Sách cuối cùng lại đưa tay ra vuốt ve nó.

Long châu cũng ngoan ngoãn tựa vào lòng bàn tay hắn, như một đứa trẻ hiền lành.

Cảm giác chạm vào long châu rất tuyệt, mềm mại, nhìn chung giống như một quả trứng không có vỏ.

Vân Sách dùng sức bóp mạnh, long châu không vỡ, mà như một cục đất sét nặn, trào ra qua kẽ ngón tay.

Thấy long châu không phản kháng, Vân Sách bèn nặn nó thành đủ mọi hình dạng, cuối cùng cán thành một lớp da mỏng, quấn quanh cổ tay, trông chẳng khác gì một cái bao cổ tay.

Đây là sự tin tưởng lớn nhất mà Vân Sách có thể dành cho long châu và đám kim loại lỏng.

Cùng lắm là hy sinh một cánh tay vì chúng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập